Ánh nắng chiều tà gay gắt hắt qua cửa kính xe buýt, đậu lên mu bàn tay trắng sứ của cô. Cô đang ngồi trên một chiếc xe buýt cũ kỹ. Mùi nệm da ẩm mốc trộn lẫn với mùi xăng nồng nặc khiến cô hơi choáng váng. Vãn Ninh nhìn xuống bộ váy đỏ rực mình đang mặc—chiếc váy cô đã chọn để đi dự tiệc đính hôn của chính mình ở kiếp trước.
Cô đưa tay sờ lên cổ. Không có sẹo. Cô nhìn ra cửa sổ. Đường phố vẫn là Thành phố X, nhưng có gì đó rất sai. Không có bóng người trên vỉa hè, những cột đèn giao thông chỉ nhấp nháy duy nhất một màu đỏ chết chóc.
"Này cô gái, cô ổn chứ?"
Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ lao công ngồi phía đối diện hỏi. Gương mặt ông ta lộ rõ vẻ bồn chồn. Trên xe lúc này có khoảng mười người: một bà lão ôm chiếc túi vải, một gã thanh niên xăm trổ, một cô sinh viên đang run rẩy nắm chặt quai ba lô, và vài người chơi có vẻ ngoài lầm lì.
Vãn Ninh không trả lời. Cô đang bận tiêu hóa một sự thật kinh hoàng: Cô đã trọng sinh. Đúng vào thời khắc khởi đầu của bản giao hưởng tử thần mang tên 《Trò Chơi Ác Mộng》 nuốt chửng hiện thực.
"Chúng ta đã đi vòng quanh quảng trường này năm lần rồi." Cô sinh viên bỗng bật khóc thành tiếng. "Tại sao bác tài không dừng xe? Tại sao cửa xe không mở?"
Vãn Ninh nhìn lên buồng lái. Một lớp màn sương mù đen kịt bao phủ lấy vị trí tài xế. Không có ai ở đó. Chiếc xe đang tự vận hành.
KÉTTTTTT!
Chiếc xe buýt đột ngột khựng lại giữa quảng trường trung tâm. Một chấn động cực mạnh hất tung mọi người khỏi ghế ngồi. Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt bao phủ toàn bộ xe, và khi nó tan đi, thế giới bên ngoài cửa kính đã biến thành một nghĩa địa bê tông hoang tàn, bị bao phủ bởi những sợi dây leo đen kịt uốn lượn như mạch máu.
Tiếng loa rè rè vang lên, giọng nói máy móc, vô cảm lạnh thấu xương:
[CHÀO MỪNG CÁC TỬ SĨ ĐẾN VỚI TRÒ CHƠI KHỞI ĐỘNG: HUYẾT LỘ CAO TỐC.] [ĐỘ KHÓ: 3 BÍCH - PHÂN LOẠI: THỂ CHẤT (SỨC BỀN VÀ TÀN SÁT).] [LUẬT CHƠI: CHIẾC XE BUÝT NÀY SẼ PHÁT NỔ TRONG 15 PHÚT. MỤC TIÊU: CHẠY ĐẾN TRẠM THU PHÍ CUỐI ĐOẠN CAO TỐC. LƯU Ý: TRÒ CHƠI CHẤT BÍCH KHÔNG CÓ CHỖ CHO KẺ CHẬM TRỄ.]
"Vớ vẩn! Mở cửa ra! Đồ điên nào đang trêu chọc chúng tôi thế này?" Gã xăm trổ lao đến đấm liên tục vào cửa xe nhưng nó trơ ra như thép khối.
Vãn Ninh đứng dậy, đôi mắt phượng bình thản quét qua một lượt nội thất xe. Kiếp trước, cô đã quá hoảng loạn và phải nhờ đến sự giúp đỡ của kẻ khác để sống sót qua vòng này, dẫn đến việc bị mang ơn và bị lợi dụng. Kiếp này, cô sẽ là kẻ làm chủ. Cô cúi xuống, dứt khoát xé toạc phần chân váy dài đỏ rực đến tận đùi. Tiếng vải rách vang lên gọn lẹ như lời đoạn tuyệt với sự yếu đuối của kiếp trước. Cô bẻ gãy gót giày cao gót, biến chúng thành giày bệt, rồi siết chặt dây buộc tóc.
1. Vũ điệu của bẫy thép
15 phút đếm ngược hiện ra giữa bầu trời xám xịt bằng những con số lửa đỏ rực. 14:59... 14:58...
Vãn Ninh bắt đầu sải bước. Con đường cao tốc hoang phế trước mặt không hề trống trải, nó là một mê cung chết chóc. Khi nhóm người chạy được khoảng 300 mét, mặt đường bỗng rung chuyển. Những chiếc bẫy kẹp gấu bằng thép rỉ sét, to lớn với những răng cưa nhọn hoắt, đột ngột bật lên từ dưới lớp nhựa đường.
"Aaaaaaaa!"
Một người đàn ông chạy quá nhanh đã không kịp phản ứng. Chiếc bẫy kẹp chặt lấy ống chân ông ta, tiếng xương gãy "rắc" vang lên ghê người giữa không gian tĩnh mịch. Máu tươi bắn tung tóe. Không ai dừng lại. Trong thế giới chất Bích, lòng trắc ẩn là chiếc vé thông hành sang thế giới bên kia.
Vãn Ninh lướt qua người đàn ông đó, đôi mắt phượng hẹp dài không chút gợn sóng. Cô quan sát mặt đường nhựa; nơi nào có vết nứt hình vòng tròn, nơi đó có bẫy. Cô di chuyển bằng mũi chân, cơ thể uyển chuyển như một con báo săn, né tránh những chiếc răng cưa đang chực chờ đóng sập.
Bất ngờ, từ hai bên lan can, những tia laser xanh lục quét ngang mặt đường với tốc độ cực nhanh.
"Nằm xuống!" Vãn Ninh hét lên.
Cô đổ người thực hiện một cú trượt dài. Ma sát khiến da thịt ở khuỷu tay cô rướm máu, đau rát như bị lửa đốt, nhưng tia laser đã quét qua ngay sát đỉnh đầu. Gã xăm trổ đi trước phản ứng chậm hơn, một phần bắp tay gã bị laser lướt qua, để lại một vết bỏng sâu hoắm, bốc mùi khét lẹt.
2. Sự truy đuổi của bóng ma kim loại
Thời gian còn: 07:00.
Sức bền bắt đầu bị vắt kiệt. Phổi của Vãn Ninh như bị đổ đầy chì nóng, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh của máu trong cuống họng. Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng gầm rú.
Chiếc xe buýt lúc nãy bắt đầu chuyển động. Nó không có tài xế, lao đi trên cao tốc với tốc độ kinh người, nghiền nát mọi chướng ngại vật. Những chiếc bẫy thép bị bánh xe nghiền nát phát ra tiếng loảng xoảng chói tai.
"Nó... nó đang đuổi theo chúng ta!" Cô sinh viên tụt lại phía sau gào thét tuyệt vọng.
Chiếc xe không hề phanh lại, nó cán qua cô gái như cán qua một bao cát. Không có tiếng thét thứ hai, chỉ có tiếng kim loại va chạm với xác thịt trầm đục. Vãn Ninh nghiến răng, bứt tốc. Cô thấy gã xăm trổ phía trước đang cố tình gạt chân những người khác để làm vật cản chậm chân chiếc xe.
3. Cửa sinh và Cửa tử
Điểm đích hiện ra: Một trạm thu phí với cánh cổng thép đang từ từ hạ xuống.
Thời gian còn: 00:45.
Chỉ còn 50 mét. Chiếc xe buýt đã áp sát sau lưng, hơi nóng từ động cơ bao trùm lấy họ. Gã xăm trổ thấy Vãn Ninh nhỏ thính hơn, gã định vung tay đấm vào mặt cô để loại bỏ đối thủ cuối cùng và chiếm lấy khoảng không duy nhất còn lại dưới cổng.
"Chết đi con khốn!"
Vãn Ninh không lùi. Cô cúi thấp người, dùng hết sức mạnh cơ đùi bật nhảy, đạp mạnh vào yết hầu gã xăm trổ. Cú đạp mang theo toàn bộ quán tính của tốc độ khiến gã văng ngược về phía sau, ngay vào lộ trình của chiếc xe buýt.
Khục! Gã xăm trổ trợn mắt, rơi vào gầm xe.
Vãn Ninh tiếp đất bằng một cú lộn nhào. Cánh cổng thép lúc này chỉ còn cách mặt đất chừng 20cm. Cô dùng chút tàn lực cuối cùng, thực hiện một cú trượt người, chui tọt qua khe hở hẹp.
ẦM!!!
Cánh cổng đóng sập. Ngọn lửa từ chiếc xe buýt bùng lên phía sau cánh cổng thép, hất tung một luồng nhiệt lượng khổng lồ vào lưng Vãn Ninh. Cô nằm rạp dưới mặt đất, cảm nhận hơi nóng thiêu cháy những sợi tóc sau gáy. Tiếng nổ đinh tai nhức óc dần lùi xa, thay vào đó là một sự im lặng đặc quánh, thứ im lặng chỉ có ở những nghĩa địa.
Vãn Ninh nằm im lìm, mồ hôi hòa lẫn với máu chảy dọc gò má. Cô đã sống. Cô đã vượt qua vòng khởi đầu bằng sự tàn nhẫn tuyệt đối.
[CHÚC MỪNG CHIẾN THẮNG VÒNG KHỞI ĐỘNG CHẤT BÍCH.] [NGƯỜI CHƠI VÃN NINH: PHẦN THƯỞNG - BẢN ĐỒ TẦNG 1 BỆNH VIỆN NHÂN DÂN SỐ 1.]
Vãn Ninh ho sặc sụa, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu và tro bụi. Cô lảo đảo đứng dậy, chiếc váy đỏ rách nát thấm đẫm bụi đường và máu. Bên cạnh, người đàn ông lầm lì – Trần Hùng – đang quỳ cách đó không xa, gương mặt vặn vẹo vì cơn đau từ cánh tay bị kẹp đứt. Hắn nhìn cô, rồi nhìn cánh cổng thép đã bị biến dạng bởi vụ nổ, lẩm bẩm: "Chúng ta... thoát rồi sao?"
"Chưa đâu." Vãn Ninh lạnh lùng đáp, mắt nhìn về phía trước.
Họ không còn đường lui. Con đường cao tốc phía sau đã bị màn đêm vĩnh cửu nuốt chửng. Chỉ còn một lối duy nhất: Cánh cửa xoay bằng kính của bệnh viện đang từ từ chuyển động, dù không có gió.
Sương mù bắt đầu tràn tới. Nó không tan đi mà cuộn xoáy quanh chân họ như những xúc tu của một sinh vật vô hình. Bản đồ trong tay cô bỗng phát ra hơi nóng, những dòng chữ bằng mực máu hiện rõ: [TIẾN VÀO KHU VỰC CÁCH LY - BỆNH VIỆN NHÂN DÂN SỐ 1. NHIỆM VỤ: PHÂN LOẠI SINH TỒN.]
Cô nắm chặt bản đồ trong tay. Diệp Oánh và Thẩm Tử Du chưa xuất hiện, nhưng cô biết, ở một góc nào đó của thành phố chết chóc này, chúng cũng đang tham gia một trò chơi khác. Cô sẽ để chúng sống lâu một chút, để chúng cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng trước khi bị cô kéo xuống địa ngục.
"Trò chơi chính thức... bây giờ mới bắt đầu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


