Kỷ Vân Tịch lại tiền gần thêm một chút, nghiêng người ghé sát vào tai hắn chậm rãi nói: “Công tử có biết có thể lấy được bao nhiêu từ trong tay ta không?”
Mùi thơm trên người nàng xộc thẳng vào mũi Ngô Duy An.
Mùi thơm này, vừa ngửi là biết là Mạn Châu Sa Hoa của Tây Vực, chỉ một chút thôi đã là hai nghìn lượng vàng rồi, mùi của tiền vô cùng hấp dẫn.
Ngô Duy An có chút mê mẩn, nhẹ nhàng nói theo vô thức: “Bao nhiêu?”
“Ngươi muốn bao nhiêu ta có thể cho bấy nhiêu.” Kỷ Vân Tịch khẽ cười: “Kiểu gì thì ngươi cũng phải thành thân , không phải sao?”
Ngô Duy An tim đập thình thịch, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Đúng.”
“Vậy là được rồi.” Kỷ Vân Tịch mỉm cười: “Sau này ngươi chưa chắc đã tìm được người nào tốt hơn ta, ngươi suy xét thêm đi?”
Vừa dứt lời thì nàng buông tay, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Ngô Duy An nhân cơ hội nhận lấy lò sưởi và ngân phiếu, trong đầu vẫn bay lượn câu nói của đối phương: “Ngươi muốn bao nhiêu, ta có thể cho bấy nhiêu”.
Hắn có chút bần thần: “Được, để ta cân nhắc kỹ lưỡng thêm.”
Kỷ Vân Tịch thấy được liền dừng lại.
Nàng nhìn người đối diện bao bọc giống như cái bánh chưng, không chịu được liền kéo lấy vạt áo, nói: “Căn phòng này của ngươi quả thật là hơi lạnh.”
Vừa rồi vẫn còn đang đấu trí đấu dũng với Ngô Duy An, sự chú ý đều tập trung vào từng cử chỉ hành động của hắn, nên không cảm nhận được.
Nhưng bây giờ trò chuyện đã gần xong rồi, cái lạnh bao trùm khắp cơ thể.
Ngô Duy An đã bình tĩnh lại liền nhét ngân phiếu vào túi áo, sau đó ôm lấy cái lò sưởi bị mất mới được tìm thấy, đồng cảm sâu sắc nói: “Đúng vậy, thứ ta ngao ngán nhất trên thế gian này chính là cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông.”
Kỷ Vân Tịch cũng ôm lấy chiếc lò sưởi xem như là đồ đôi với Ngô Duy An, nghe thấy vậy thì nhướng mày: “Hả? Mùa đông năm nào ngươi cũng trải qua như thế này à?”
Ngô Duy An nhớ đến mùa đông năm đó, nhất thời cảm thấy hơi phiền muộn: “Đúng vậy.”
“Công tử từng nói không muốn một bước lên mây.” Kỷ Vân Tịch dường như chỉ là tiện miệng nhắc tới: “Nếu nghĩ như vậy thì sau này công tử vẫn còn phải trải qua nhiều năm mùa đông nữa đấy.”
“.....”
Ngô Duy An nheo mắt lại.
Trong lòng có chút khó chịu.
Mũi của Kỷ Vân Tịch đã lạnh đến đỏ ửng, nàng dừng lại ở đây: “Thật sự là quá lạnh, ta đi trước một bước đây, mong công tử bình an.”
Nàng vừa nói xong câu này thì đứng dậy đi ra cửa.
Trong phòng, Ngô Duy An nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt sâu thẳm.
Nhưng chẳng qua chỉ trong chốc lát, hắn liền thu ánh mắt lại, quay người lại nhìn trà và bánh điểm tâm ở trên bàn vẫn chưa thu dọn, cùng với khăn trải bàn, đệm ghế, ấm trà, tách trà trông có vẻ có thể cầm cố được không ít ngân lượng.
Trên bàn không còn khăn trải bàn, lại lộ ra dáng vẻ cũ kỹ ở bên dưới.
Ngô Duy An mím môi, có chút do dự, sợ hãi hỏi: “Đây, đây là…”
Ngọc Phúc liếc xéo hắn một cái, vừa đặt bánh điểm tâm vào trong làn trúc vừa nói: “Tiểu thư nói rồi, bất cứ lúc nào công tử cũng có thể tới Hầu phủ uống trà.”
Sau khi nói xong, nàng ấy nhìn bánh mật ong bưởi hoa mai trên ngón tay người kia đang cầm còn chưa kịp ăn, lập tức đưa tay ra, không hề giải thích mà giằng lại.
Ngô Duy An: “...”
Có cần phải vậy không?
Ở bên ngoài, sau khi Kỷ Vân Tịch dặn dò Ngọc Phúc và Vãn Hương xong cũng không về trước mà ngược lại còn đang đi vòng quanh nhà.
Ngô nhị đi theo bên cạnh, khéo lóe khuyên đủ điều nói là như vậy không thích hợp cho lắm.
Nhưng Kỷ Vân Tịch hành động như thể không hiểu ý trong câu nói của hắn ta.
Các vị ca ca ở trong phủ tử nhỏ đã không thể làm gì Kỷ Vân Tịch.
Chứ nói gì đến Ngô nhị?
Vì vậy hắn ta chỉ có thể mặt mày nhăn nhó, theo Kỷ Vân Tịch đi thăm quan Ngô phủ nhỏ bé của bọn họ.
Quả thật là rất nhỏ.
Viện bên phía sau này chỉ có ba gian phòng.
Căn phòng to hơn một chút là căn phòng mà Ngô Duy An đang ở, hai gian còn lại im ắng, tĩnh lặng.
Lúc này đang đóng cửa, có lẽ chính là nơi ở của bốn người hầu trong nhà.
Trong sân sạch sẽ đến lạ thường, không có một chiếc lá rụng, cũng không có một chút vết tích vào của tuyết.
Toàn bộ tuyết rơi mấy ngày trước đều được quét vào trong một góc tường, ép bằng phẳng gọn gàng, giống như là miếng đậu phụ các giáo quan xếp chồng lên nhau trong lúc huấn luyện.
Có lẽ là kiệt tác mà người hầu quét dọn vừa mới nhìn thấy kia, nhưng lúc này, người kia không thấy đâu nữa rồi.
Trong lòng Kỷ Vân Tịch nghĩ, hỏi Ngô nhị đang đi theo: “Nghe nói trong nhà chỉ có bốn người hầu, có đủ dùng không?”
Ngô nhị sững lại, hít hít cái mũi đỏ ửng vì lạnh, những lời hắn ta nói đều là thật: “Bẩm tam cô nương, người hầu trong nhà mặc dù ít nhưng ai cũng làm việc rất nhanh nhẹn, hơn nữa nhà cũng không lớn, cũng đủ dùng.”
“Vậy thì tốt.” Kỷ Vân Tịch gật đầu và đi ra tiền viện.
Theo lý mà nói, Kỷ Vân Tịch nàng tới Ngô gia thăm hỏi , người tới đón tiếp nàng đáng lẽ ra là nữ quyến của Ngô phủ.
Nhưng cho đến giờ Kỷ Vân Tịch vẫn chưa nhìn thấy bất cứ nữ quyến nào của Ngô gia xuất hiện.
Tiền viện cũng im ắng, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người.
Một cậu bé, cùng với đó là Đường Hổ đang tặng kẹo hồ lô cho cậu bé kia.
Đường Hổ nhìn thấy có người tới, vui mừng hớn hở chắp tay chào: “Tam cô nương!”
Kỷ Vân Tịch ừm một tiếng và liếc nhìn cậu bé kia một cái: “Nhị công tử, vị này là?”
Ngô nhị giới thiệu với nàng: “Đây là tiểu đệ nhà ta.”
Ngô Tề và phu nhân có con khi tuổi đã già, Ngô gia tam công tử hiện giờ còn chưa được ba tuổi.
Người Ngô gia đều mặc rất nhiều quần áo, trẻ con cũng không ngoại lệ.
Cậu bé được mẫu thân nhồi nhét cho thành một con chim cánh cụt béo ú, đứng dưới hành lang, trong tay cầm chiếc kẹo hồ lô, có chút tò mò nhưng lại mang theo chút cảnh giác nhìn Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch nhìn đứa bé kia: “Nhị công tử, xin hỏi Ngô phu nhân và cái vị tiểu thư đang ở đâu vậy?”
“Mẫu thân và các muội muội đều ở nhà.” Ngô nhị đáp: “Nhưng huynh trưởng nói rồi, tam cô nương người không cần gặp, chỉ vẽ vời thêm chuyện thôi.”
Đây là nguyên văn câu nói của đại ca, để lúc tam cô nương hỏi thì chỉ cần trả lời như vậy là được.
Nhưng Kỷ tam cô nương vừa tới đã ra hậu viện, có cản thế nào cũng không cản nổi, cũng không hỏi đến những cái này.
Ngô nhị còn cảm thấy lời dặn lần này huynh trưởng chưa biết chừng là vô ích.
Tam cô nương này trông có vẻ không giống với những cô nương bình thường, chưa chắc đã hỏi.
Không ngờ là Kỷ tam cô nương vẫn hỏi.
Lòng người trong thế gian này trước giờ huynh trưởng đều đoán rất chuẩn.
Kỷ Vân Tịch vừa nghe xong thì gật đầu: “Được.”
Khá tốt, thế có nghĩa là sau này sẽ không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, cũng không có các kiểu khúc mắc ở hậu trạch.
“Nếu đã vậy thì ta về trước đây.” Kỷ Vân Tịch khẽ cúi người chào Ngô nhị và dẫn theo người hầu rời khỏi Ngô phủ.
Kỷ Vân Tịch vừa đi thì Ngô Duy An ra khỏi phòng.
Hắn đưa toàn bộ chỗ ngân phiếu Kỷ Vân Tịch cho quản gia.
Quảng gia đếm kỹ lại một lần, bỏ vào trong túi, chắp tay nói: “Công tử, vẫn còn thiếu một nửa.”
Ngô Duy An là chủ tử có tính cách không tệ, tâm thái luôn rất vững vàng.
Đối diện với người dưới đều với vẻ mặt vui vẻ kiểu ta tin tưởng ngươi, quý trọng ngươi tuyệt đối.
Vì thế thuộc hạ không hiểu Ngô Duy An đều cảm thấy hắn là một chủ tử tốt, ôn hòa hiền hậu.
Sau mỗi lần tiếp xúc, vô cùng cảm động.
Quản gia mặt tròn khịt mũi khinh bỉ đối với điều này.
Theo sát hắn nhiều năm nay, ông ta phát hiện ra là công tử nhà mình thật ra là đang nuôi lợn.
Ngày ngày cho những con lợn ăn uống, cười khà khà nói là các ngươi mau lớn nhé.
Sau khi nuôi cho béo, cũng có thể cười khà khà vào nói giết thịt được rồi.
Còn người dưới tình huống như thế nào cũng có thể cười khà khà, lúc đối mặt với việc đòi nợ thì lại không cười nổi.
Mặt hắn lạnh lùng: “Ba nghìn lương vẫn không đủ?”
Quản gia mặt tròn: “Đúng vậy. Với cả thêm vài ngày nữa, bên phía Tây Vực chắc là cũng…”
“Biết rồi.” Ngô Duy An day day ấn đường: “Cửa hàng bên phía Bình Giang thế nào rồi?”
Quản gia mặt tròn: “Cửa hàng đúng là có kiếm được tiền, nhưng chỉ như là muối bỏ biển. Công tử mấy năm nay, lưới giăng có chút rộng.”
Ngày nay việc buôn bán không hề dễ, hơn nữa thương trường và quan trường triều Đại Du đều có liên quan đến nhau.
Phía sau những công việc kinh doanh kiếm tiền kia đều có bóng dáng của những thế gia quyền quý.
Vì thế người của bọn họ rất khó vào được thị trường, không dám manh động.
Chỉ cần hành động thì sẽ giống như là rút dây động rừng, đánh rắn động cỏ.
Nhưng nếu như có Kỷ gia chống lưng thì chuyện này có thể dễ dàng giải quyết.
Quản gia mặt tròn mạnh dạn nói: “Thứ cho lão nô nói thẳng, lấy tam cô nương Kỷ gia…”
Ngô Duy An liến nhìn ông ta một cái.
Quản gia im bặt, quỳ sụp xuống, cúi thấp đầu không dám nói thêm.
Ngô Duy An đứng dưới cây lưu ở trong sân, quăng chiếc lò sưởi ở trong tay, ánh mắt ảm đạm.
Một lúc sau, trong sự bất an của quan gia, hắn lạnh lùng nói: “Lui xuống đi.”
Quản gia thở phào, mang theo mồ hôi lạnh khắp người và biến mất tại chỗ.
Ba người đứng lặng im ở một góc xa xa khác trong sân.
Trong tay mỗi người đều cầm xiên kẹo hồ lô.
Kẹo hồ lô là người hầu của Kỷ tam cô nương phát cho những người hầu ở trong phủ, mỗi người một xiên.
Trước khi Ngô Duy An đi ra, bọn họ vẫn còn đứng túm tụm lại với nhau, nói mấy câu tốt đẹp về Kỷ tam cô nương.
Ý đại khái là nếu như công tử nhà mình là gả tới đó, không phải mà là sau khi cưới về thì sau này bọn họ nhất định có thể trải qua cuộc sống ngày nào cũng có một xiên kẹo hồ lô để ăn.
Nhưng xem ra công tử của bọn họ không được vui cho lắm.
Đại nương nấu bếp trước giờ đều thích nhỏ tiếng thì thầm trước mặt Ngô Duy An, thể hiện sự bất mãn của mình đối với cuộc sống nghèo khổ.
Lần này cũng không ngoại lên, nhỏ tiếng nói: “Tam cô nương quả thật là không tệ, người ta nhiều tiền.”
Ngô Duy An nhìn qua.
Ba người lập tức ngồi xổm xuống, dùng lùm cây trong sân để che chắn cái bóng của mình, và nhìn đại nương nấu bếp với ánh mắt tức giận.
Điên rồi à, không nhìn thấy đến quản gia mặt tròn kia cũng phải quỳ xuống rồi hay sao!
Lúc này còn lắm lời, chán sống rồi à?
Đại nương nấu bếp có chút oan ức, tự ôm lấy mình.
Nói thật mà cũng không cho nói à?
Ngô Duy An thu ánh mắt lại, quay người trở về phòng.
Ba người cùng thở phào.
Nhưng sau đó, một cơn gió thổi tới.
Bọn họ nhắm mắt lại theo vô thức.
Đến lúc mở mắt ra thì cây kẹo hồ lô trong tay bọn họ đã biến mất rồi.
Trong phòng, Ngô Duy An cầm ba cây kẹo hồ lô, thủng thẳng đóng cửa lại.
Hắn thừa nhận là hắn động lòng rồi.
Dương phủ.
Gần đến tối, mặt trời bị mây che khuất, bên ngoài trời đã tối rồi.
Trong thư phòng không thắp đèn, trông lờ mờ tĩnh mịch.
Một nam tử mặc đồ trắng ngồi sau bàn, khiêm tốn, hiền lành, có học thức, dịu dàng như ngọc.
Ẩn mình trong bóng tối ở bên cạnh còn có một nam tử nữa, không nhìn thấy mặt mũi, chỉ nghe thấy giọng nói của đối phương: “Ý của điện hạ, lên kế hoạch ba năm nay đến giờ tới thời điểm quan trọng, không được có bất cứ sự cẩu thả nào. Chuyện này cứ giao cho Dương công tử, công tử nhất định đừng để điện hạ thất vọng.”
Trên mặt Dương Vệ Thiêm lộ ra nụ cười nắm chắc phần thắng: “Phiền ngươi bẩm báo lại với điện hạ, trong lòng Dương mỗ sớm đã có tính toán, nếu như thành công, không chỉ tam nương Kỷ gia kia vào cung làm phi mà sợ là thất lang của Kỷ gia cũng không giữ được cái mạng nhỏ.”
Những ngày này, từ khi hắn ta thoái hôn với Kỷ Vân Tịch, Dương Vệ Thiêm để ý đến từng cử chỉ hành động của đối phương.
Một Ngô gia nhỏ bé thế kia mà Kỷ Vân Tịch nàng lại cũng có thể để mắt đến.
Tặng lò sưởi ở trước mặt mọi người trong buổi yến tiệc dưới tuyết, còn đích thân dẫn người tới Ngô gia tặng một đống đồ.
Những chuyện này, năm đó Kỷ Vân Tịch cũng từng làm với Dương Vệ Thiêm hắn ta.
Nàng là vì tức giận hắn ta mà cố ý làm như vậy, thậm chí vội vàng đến mức không thèm lựa chọn.
Dương Vệ Thiêm nhận ra điều đó, có chút khinh thường.
Đến cả kẹo hồ lô cũng cầm tới để xin tiền, cách làm thật sự tồi tệ đến mức khiến người ta coi thường.
Nếu Kỷ gia nàng không làm như vậy thì Dương Vệ Thiêm hắn ta vẫn sẽ nhớ đến tình nghĩa trước kia.
Nhưng bây giờ thì không trách được hắn ta rồi.
Vậy thì tên Ngô Duy An kia nhất định phải chết, nguyên nhân cái chết là “Kỷ Minh Song” không hài lòng với hôn sự này.
Hình bộ và đại lí tự đều là địa bàn của ngũ hoàng tử.
Chuyện này chỉ cần bằng chứng thuyết phục thì Kỷ Minh Song nhất định phải chết!
Sau đó hai ngày, trong phủ Ngô gia có thêm không ít thiếp mời.
Đều là thiếp mời mời đại công tử và nhị công tử đi tham gia yến tiệc.
Không cần nghĩ cũng biết là không có ý tốt.
Ngô Duy An không có sở thích “rõ ràng biết núi có hổ mà vẫn bước vào”, nên luôn từ chối vì gió lạnh.
Ngô nhị tất nhiên là tất cả đều nghe theo đại ca.
Nhưng thiếp mời nhiều như hoa tuyết, cứ luôn khước từ cũng không được.
Hơn nữa có một số là không thể từ chối.
Ví dụ như tiệc rượu của các công tử Quốc Tử Giám Tế Tửu Gia kia
Trước khi xuất phát, hai huynh đệ Ngô Duy An và Ngô nhị đặc biệt mang theo một người hầu.
Cũng chính là tu sĩ quét dọn ở trong nhà.
Ở chỗ rẽ trong hẻm, Ngô Duy An nhìn những thiếu gia của thế gia đang chào hỏi nhau ở trước cửa, thấp giọng dặn dò: “ Tuyết Trúc, ngươi tới Thanh Viễn Hầu phủ một chuyến, nói với Kỷ tam cô nương là ta đang ở đây, mời nàng ấy mau tới đây.”
Tuyết Trúc gật đầu rồi quay người rời đi.
Ngô Duy An yên tâm, kéo vạt áo của đệ đệ, nép vào bên cạnh đệ đệ, cứ như vậy mà tiến về phía trước.
Vừa đi, Ngô nhị vừa nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, yến tiệc ngày hôm nay thật sự nguy hiểm như vậy sao?”
Ngô nhị mặc dù giỏi che giấu bí mật của Ngô gia, mấy năm nay đã từng thấy rất nhiều chuyện kỳ quái ở hậu viện trong nhà.
Nhưng hắn ta trước giờ được bảo vệ vô cùng tốt, vì thế luôn có tật xấu là đều nghĩ theo hướng tốt đẹp.
Ví dụ như lần này, Ngô nhị cảm thấy.
Cho dù những thiếu gia trong kinh thành vì thái độ của tam cô nương với đại ca mà khinh thường bọn họ.
Cùng lắm thì làm mặt lạnh không thèm để ý là được rồi, cần gì phải đến mức thế này?
Ngô Duy An vừa theo dõi mọi động tĩnh ở xung quanh, vừa trả lời: “Có lẽ là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng phiền phức thì không ít đâu.”
Ngô nhị: “Vậy tam cô nương có chắc chắn là sẽ tới không?”
Ngô Duy An nhướng mày: “Ta là là tế phu mà nàng ta lựa chọn cẩn thận, đệ nói xem?”
Ý trong câu nói này khiến Ngô nhị ngạc nhiên: “? Huynh trưởng, huynh đồng ý lấy tam cô nương rồi sao?”
Ngô Duy An nheo mắt, khá dè dặt: “Cũng không phải, để xem biểu hiện hôm nay của nàng ta đã thế nào.”
Ngô Nhị: “.....”
Tuyết Trúc khinh công xuất quỷ nhập thần, từ đây tới Thanh Viễn Hầu phủ đối hắn ta mà nói, cũng chẳng qua chỉ là thời gian nửa chén trà.
Cộng thêm đoạn đường mà Kỷ Vân Tịch đi tới đây nữa thì cũng dư sức.
Ngô Duy An có thể đảm bảo rằng bản thân mình hôm nay có thể rời khỏi phủ đệ của đại nhân Quốc Tử Giám Tế Tửu Gia này mà không có chút tổn hại nào.
Nhưng trăm tính vạn tính, Ngô Duy An lúc này sẽ không thể ngờ rằng.
Thuộc hạ cần cù chăm chỉ quét dọn, chém đầu người ở Ngô gia mấy năm nay có một cái tật nhỏ.
Hắn ta không chịu được khi thấy bụi bẩn ở trên mặt đất.
Trúc Tuyết vừa bay lên mái nhà, chưa bây được qua mấy con hẻm thì nhìn thấy trong con hẻm ở phía dưới toàn là tuyết đọng và còn lẫn cả lá khô.
Cùng với các thứ bẩn thỉu mà người qua đường vứt xuống.
Trúc Tuyết bay xuống và đứng sang một bên.
Hắn ta nghĩ là kinh công của hắn nhanh, quét dọn cũng nhanh.
Quét dọn xong con hẻm này chẳng qua cũng chỉ một loáng mà thôi, sau đó bay nhanh hơn một chút đi báo tin thì cũng sẽ chẳng sao hết.
Hơn nữa có công tử ở đó, võ công của công tử thâm sâu khó lường, vượt xa hắn ta rất nhiều.
Muộn một chút cũng chẳng sao.
Trúc Tuyết thuyết phục bản thân, nói làm là làm.
Hắn lấy cây chổi bị vứt bỏ ở gần đó, sau khi mày mò cho đến khi có thể dùng được rồi bắt đầu quét dọn.
Không có người đi qua, hắn ta chính là một bóng ma.
Có người đi qua thì hắn ta lại chậm rãi quét như một con rùa.
Cả một con hẻm rất nhanh đã quét dọn xong.
Tuyết động được quét gọn sang một bên, ép thành miếng đậu phụ.
Lá khô cũng quét gọn thành một đống to bự ở trong góc.
Tuyết Trúc phủi tay và tiếp tục hoàn thành sứ mệnh báo tin.
Nhưng kết quả là hắn ta bay qua con hẻm thứ hai, tình hình vệ sinh cũng rất tệ.
Lúc trong đầu hắn còn chưa nghĩ ra được rốt cuộc là tiếp tục quét dọn hay là đi báo tin thì tay chân của hắn ta có vẻ đã có nhận thức của mình, và bắt đầu quét dọn.
Nửa tiếng sau, Trúc Tuyết gần như đã quét dọn hết một phần năm các ngõ ngách ở trong thành thì cuối cùng cũng tới bên ngoài Thanh Viễn Hầu phủ.
Hắn ta lau mồ hôi trên trán, giải thích mục đích tới đây của mình với khuôn mặt ngây thơ mọc đầy mụn.
Thị vệ ở của Thanh Viễn Hầu phủ nói: “Nhưng bây giờ tam cô nương không ở trong phủ.”
Tuyết Trúc mặt ngơ ngác: “Hả? Vậy thì phải làm sao?”
Từ nhỏ tới giờ hắn ta chỉ giỏi mỗi việc quét tước, chém đầu người thì mãi đến sau này mới được học, bởi vì cũng gần giống như quét tước nên hắn ta học rất nhanh, công tử cũng vô cùng hài lòng.
Vì thế mấy năm nay mới để hắn ta ở Ngô gia quét tước, chém đầu người, hắn ta làm việc cũng khá vui vẻ.
Nhưng những việc khác thì không phải sở trường của Trúc Tuyết.
Đặc biệt là tình huống phát sinh đột ngột kiểu như là đối phương không ở nhà như thế này.
Hắn có cần phải quay về một chuyến để hỏi công tử xem làm thế nào không?
Nhìn người hầu có vẻ thật thà đứng đắn này, thị vệ nói với hắn ta: “Tam cô nương tới Khai Thái trang rồi, nếu như ngươi vội thì tới đó mà tìm.”
Trước khi tới kinh thành, quản gia đã bảo mấy người bọn họ nhớ kỹ bản đồ kinh thành rồi.
Trúc Tuyết nghĩ ngợi, thầm nghĩ nơi đó cách đây không xa, cũng chỉ mất thời gian nửa chén trà.
Hắn ta cảm ơn thị vệ rồi tiếp tục lên đường.
Nhưng mà.
Trong thành gần như không có ai quét dọn.
Con ngõ nào cũng không được sạch sẽ cho lắm.
Vì thế lúc tới Khai Thái trang lại nửa tiếng nữa trôi qua.
Lúc Đường Hổ dẫn Tuyết Trúc vào, Kỷ Vân Tịch nhìn thấy thằng nhỏ quét dọn của Ngô gia mồ hôi đầm đìa, mặt mũi tái nhợt, đôi mắt vô hồn.
“Tam cô nương.” Mặt Trúc Tuyết càng ngây ngốc hơn: “Nô tài tới truyền tin cho công tử.”
Khai Thái trang là nơi bán đấu giá lớn nhất trong kinh thành.
Một thời gian nữa sẽ có một buổi bán đấu giá lớn.
Vì thế gần đây Kỷ Vân Tịch đều đang chuyển bị cho việc này.
Nghe thấy đối phương nói như vậy, Kỷ Vân Tịch đưa dược liệu quý đang cầm ở trên tay cho người hầu ở bên cạnh, phủi bụi ở trên người: “Tin gì?”
Đôi mắt Tuyết Trúc bay theo những hạt bụi kia: “Công tử ở trong Quốc Tử Giám Tế Tửu Gia phủ, mời tam cô nương mau tới đó.”
Kỷ Vân Tịch khẽ nhướng mày.
Mấy hôm nay Thất ca dẫn lão Tần ra ngoài thành du ngoạn cho khuây khỏa, không có ở trong phủ.
Dựa vào trình báo của người dưới, không ít những công tử bình thường thân thiết với Thất ca nói rằng sẽ không để cho Ngô Duy An sống yên.
Nghe thì có vẻ giống như là Thất ca bảo bọn họ làm như vậy.
Nhưng Kỷ Vân Tịch hiểu rõ tính tình của các huynh trưởng trong nhà, bọn họ không thèm làm như vậy, cũng sẽ không làm vậy.
Kỷ Vân Tịch ngửi thấy mùi âm mưu.
Nhưng tất cả âm mưu, cuối cùng nhất định đều sẽ hội tụ hết trên người Ngô Duy An.
Chỉ cần không có chuyện gì xảy ra với Ngô Duy An thì Kỷ gia nàng cũng sẽ bình bình an an.
Nếu đã như vậy, Kỷ Vân Tịch cũng không quan tâm cái gì nữa, cho người thường xuyên chú ý tới tình hình trong kinh thành.
Kết quả là người ta tìm đến cửa xin viện trợ rồi.
Vậy thì nàng phải tới đó một chuyến, giả vờ thể hiện tình cảm, thật thú vị.
Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Ta biết rồi, ta sẽ đi ngay.”
Nàng nói là nói như vậy, nhưng cũng không ra lệnh cho các nha hoàn đi ngay lập tức.
Hơn nữa còn dặn dò các quản sự ở gần đó về một số hạng mục công việc cần chú ý.
Tuyết Trúc đứng đợi một lúc, ậm ừ noi: “Tam cô nương, người tới đó cần chút thời gian. Tam cô nương người có thể nhanh lên một chút được không, ta e là muộn rồi, công tử sẽ mắng ta.”
“Không sao.” Kỷ Vân Tịch an ủi hắn ta: “Công tử nhà ngươi túc trí đa mưu, nhất định có thể chống đỡ được cho tới khi ta đến, ngươi cứ yên tâm đi. Hắn mắng ngươi, ngươi có thể tới Hầu phủ tìm ta. Ta thấy ngươi quét dọn rất được, chỗ của ta lúc nào cũng chào đón ngươi.”
Tuyết Trúc mắt sáng ngời: “!”
Tam cô nương khen hắn quét tước giỏi!
Kỷ Vân Tịch mỉm cười là thu ánh mắt lại, cũng không chần chờ, kết thúc công việc dang dở, lên xe ngựa và đi thẳng tới Quốc Tử Giám Tế Tửu Gia.
Nhưng quả đúng thật là tới muộn rồi.
Khi Kỷ Vân Tịch tìm thấy Ngô Duy An.
Hắn đã ngâm mình trong ao giữa ngày đông lạnh buốt rồi.
Phủ đệ của Quốc Tử Giám Tế Tửu Gia không nhỏ, tiệc rượu được tốt chứng ở sảnh chính.
Còn cái ao này là trong viện bên hoang vu hẻo lánh, nơi ở dành cho người hầu.
Khách tham gia tiệc không thể tự mình tới đó được.
Kỷ Vân Tịch luôn là tiêu điểm trong mắt của các thiếu gia, tiểu thư.
Nàng vừa tới một cái liền lao thẳng tới viện bên, mọi người tò mò, lúc này tất cả mọi người đều đi theo tới đó.
Chỉ thấy mấy nhị thế tổ thường làm chuyện xấu đang đứng trên bờ ao.
Ở bên cạnh bọn họ, Ngô nhị bị người hầu của bọn họ ngăn cản, không cho đi tới.
Ngô nhị vô cùng lo lắng, búi tóc trên đầu rối tung, vùng vẫy gọi huynh trưởng.
Ngụy Phàm, tên cầm đầu nhóm nhị thế tổ vừa nhìn Ngô Duy An đang ngâm mình ở dưới ao, vừa nói: “Không ngờ đấy, tình cảm hai huynh đệ Ngô gia các người cũng khá khăng khít. Đáng tiếng, ngươi nói xem ngươi không hẳn hoi tử tế mà làm Ngô gia đại công tử, cứ nhất thiết phải chọc vào Kỷ tam cô nương làm gì. Kỷ tam cô nương là ai? Là người là Ngô gia các người có thể dây vào được sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
