Không lâu trước đâu thằng nhỏ này theo quản gia trong phủ làm việc, nhưng ngày hôm đó sau khi nhắc tới chuyện kẹo hồ lô liền được Kỷ Vân Tịch yêu thích nên đã đòi về.
Bây giờ trực tiếp làm người hầu ở chỗ của nàng.
Thằng nhóc họ Đường tên Hổ, tuổi không lớn lắm, nếu ở thời hiện đại thì chẳng qua cũng chỉ là một học sinh cấp ba.
Nhưng nhà hắn ta bán kẹo hồ lô, từ nhỏ lớn lên ở trong chợ, tính cách rất hoang dã, đầu óc nhanh nhạy.
“Còn còn còn, bà nương nấu ăn cho Ngô gia ngày nào cũng sẽ đi mua thức ăn, nhưng toàn chọn mua những thứ rẻ nhất. Bà ta nói là Ngô gia không đốt nổi than, lạnh dã man, bữa nào cũng chỉ đủ tiền để mua rau, muốn ăn ít đồ ăn mặn thì bà ta phải đi bắt thỏ ở ngoài thành. Chủ tử vừa nghèo vừa bủm xỉn, bà ta nói bà ta cũng sắp không làm nổi nữa rồi, muốn nghỉ!”
Chiếc móng cuối cùng đã sơn xong.
Kỷ Vân Tịch nhìn một cái dưới ánh đèn ở trong phòng, màu đỏ khói, vô cùng xinh đẹp, diễm lệ.
Đến lúc bỏ ra ít tiền rồi.
Kỷ Vân Tịch khẽ nhướng mày, dặn dò: “Đường Hổ, ngươi tới nhà kho lấy ít đồ. Chuẩn bị một chút, ta phải tới Ngô gia một chuyến.”
Mấy ngày nay tuyết rơi liên tục.
Chiều nay, cuối cùng mặt trời cũng ló rạng.
Ngô nhị trốn mãi ở trong phòng choàng chăn lên người mà đọc sách, thật sự là có chút buồn chán.
Hắn ta ngắm nhìn thời tiết đẹp đẽ ở bên ngoài, dứt khoát cầm sách, đẩy cửa và đi tới tiểu viện phía sau.
Ngày hửng trời đầu tiên sau trận tuyết, băng tuyết tan dần.
Mặc dù trời vẫn rất lạnh, nhưng cảnh vật ở trước mặt, không khí trong lành sảng khoái, không khỏi khiến Ngô nhị cảm thấy vui vẻ thoải mái.
Hắn ta không kìm được là đọc mấy câu thơ: “Sáng sớm mở cửa núi phủ đầy tuyết, tuyết ngừng mây mỏng ánh nắng lạnh. Tuyết trên mái hiên vẫn chưa tan, hoa mai vẫn đóng băng, một nỗi cô đơn…”
Bước chân của Ngô nhị ngừng lại, cổ họng nghẹn lại, ba chữ “không nhàn rỗi” biến mất nơi đầu lưỡi.
Hắn ta vội chắp tay hành lễ: “Huynh trưởng.”
Chỉ thấy nơi ánh mặt trời sáng chói nhất ở trong sân, Ngô Duy an ăn mặc lồng cồng, không biết đã nhét bao nhiêu bộ quần áo lên người đang ngồi trên ghế phơi nắng.
Ánh mắt ấm áp bao phủ, hai mắt nhắm hờ, thật là dễ chịu.
Nghe thấy vậy hắn ừm một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Còn bên trái, đại nương nấu bếp ở trong nhà đang xách rìu đi chẻ củi, vừa chẻ củi vừa trừng mắt nhìn người đang ngồi phơi nắng kia, những tiếng bụp bụp bụp không ngừng vang lên, chẻ củi mà dễ như là cắt một miếng đậu phụ vậy.
Trong lúc chẻ củi, thường có vụ gỗ bay khắp nơi, một bóng ma đi qua đi lại như con thoi ở đó, quét sạch sẽ những vụn gỗ.
Ngô nhị: “....”
Thì, cũng quen rồi.
Ngô nhị khịt khịt mũi, dùng khăn tay lau đi nước mũi không thể kiểm soát được, định giả vờ xem mấy trang sách rồi lặng lẽ rời đi.
Kết quả là hắn ta còn chưa kịp lật đến trang thứ hai thì quản gia mặt tròn đã xuất hiện ở trong sân: “Công tử, tam cô nương Kỷ gia đang tới phủ, một lúc nữa là tới rồi.”
Vừa dứt lời thì người cũng biến mất.
Ngô Duy An mở mắt và đứng dậy.
Bởi vì hắn mặc quá nhiều quần áo nên đi lại có chút không tiện, trông giống như một con chim cánh cụt mảnh khảnh, kéo ghế chậm chạp trở về phòng của mình.
Vết sẹo hình trăng khuyết giữa ngón áp út và ngón út ở trên tay đã hoàn toàn biến mất, như thể là chưa từng có vậy.
Hắn vừa di chuyển thì những người khác cũng di chuyển.
Khi Kỷ Vân Tịch theo Ngô nhị bước vào hậu viện này thì chỉ nhìn thấy một thằng nhỏ mặt đầu mụn ở bên cạnh, mặc quần áo vải màu xám tro đang quét dọn tuyết với đôi mắt đờ đẫn.
“Không sao, trước giờ ta không quan tâm đến những chuyện đó.” Kỷ Vân Tịch thu ánh mắt lại, nhìn người đàn ông có chút co ro vì lạnh ở trong góc, nàng nói với Ngô nhị: “Có vài lời ta chỉ muốn nói với huynh trưởng của ngươi, ngươi ra ngoài đi.”
Ngô nhị: “Việc này e là không ổn…”
Vãn Hương và Ngọc Phúc bước vào liền loay hoay một hồi.
Đầu tiên bọn họ đặt chiếc đệm mềm mại thoải mái lên chiếc ghế gỗ cứng đờ, sau đó cẩn thận lau mặt bàn cũ kỹ, phủ đầy bụi, nhưng lau mãi không sạch, trải thẳng lên một chiếc khăn trải bàn mang màu sắc kỳ lạ được mang từ Tây Vực tới.
Sau đó, lấy ra trà ướp hoa vẫn còn ấm từ trong những đồ vật mang theo, cẩn thận rót ra hai chén.
Còn tiện thể lấy mấy chồng bánh điểm tâm mềm mịn, đẹp mắt.
Làm xong hết mọi thứ, Vãn Hương đi tới, trong có vẻ khách khí, nhưng không giải thích gì mà túm lấy Ngô nhị và cùng Ngọc Phúc rời khỏi phòng, sau đó đóng cửa lại.
Trong phòng chì còn lại hai người Kỷ Vân Tịch và Ngô Duy An.
Nam Nhân thu mình trong góc tường cười một tiếng: “Tam cô nương thật khí phách.”
Kỷ Vân Tịch ngồi vững vàng ở trước bàn, sự xa hoa toàn thân từ trên xuống dưới khiến căn phòng này trông có vẻ sang trọng hơn một chút.
Nàng liếc nhìn hắn một cái, cũng không khách khí nói: “Chỗ này của người quả thật là rẻ tiền.”
Ngô Duy An ngồi xuống đối diện nàng, than thở: “Đường đời khó khăn, kiếm tiền không dễ.”
Kỷ Vân Tịch nhướng mày, nâng chén trà bằng ngọc lưu ly thượng hạng lên, khẽ nhấp một ngụm, khoan thai hỏi: “Vậy sao? Ta thì thấy tiền cũng khá dễ kiếm.”
Ngô Duy An: “...”
Trong phòng không có ánh mặt trời, quần áo có mặt nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.
Hắn vô thức xoa đầu ngón tay tê cóng.
Kỷ Vân Tịch liếc mắt, phát hiện ra vết sẹo ở trên tay hắn đã biến mất, không khỏi sững sờ, sau đó thì nhận ra, nàng mỉm cười nói: “Công tử xử lý công việc quả nhiên là cẩn thận.”
Ngô Duy An trước giờ luôn thích nghi trong mọi hoàn cảnh, bưng ly trà lên uống cạn: “Ta cũng sợ là nhỡ lại lòi ra thêm mấy tam cô nương nữa thì e là khó mà chống đỡ.”
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn lại đi lấy bánh điểm tâm, không tiếp lời hắn mà bắt đầu làm màu: “Nói ra thật xấu hổ, trong tay ta chẳng có gì ngoài tiền. Nhưng mà nhiều tiền thì đã sao? Có vẻ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ngô công tử, ngươi nói xem?”
Ngô Duy An ăn điểm tâm, uống trà bất chợt cảm thấy mồm nhạt như nước ốc, lần đầu tiên cảm nhận được sự ác ý của người có tiền.
Hắn đặt chén trà xuống, giọng tha thiết nói: “Tam cô nương, ngươi cũng biết nhà ta bần hàn. Nếu như cô nương nhiều tiền, chi bằng cho ta vay một ít, sau này nhất định ta sẽ trả.”
Kỷ Vân Tịch vuốt nhè nhẹ lên đường hoa văn của chiếc lò sưởi ở trong tay, từ chối không chút nể nang: “Ta chưa bao giờ cho người khác vay tiền.”
Vẻ mặt của Ngô Duy An có chút ảm đạm: “Vậy thì thật đáng tiếc.”
Kỷ Vân Tịch nhìn đầu ngón tay đỏ ửng của hắn, cong môi cười: “Nhưng ta thích cho tiền.”
Ngô Duy An: “?”
Kỷ Vân Tịch nghiêng người, lấy trong chiếc giỏ đặt dưới chân bàn một cái lò sưởi và một xấp ngân phiếu.
Lò sưởi và ngân phiếu được đặt ở trên bàn, tay nàng đẩy nhẹ một cái, đẩy tới trước mặt hắn.
“Ta thấy tay công tử lạnh.” Nàng nhìn hắn không chớp mắt: “Vì thế chiếc lò sưởi này công tử phải giữ cho cẩn thận, còn làm mất nữa sợ là sẽ mất thật đấy.”
“Tình nghĩa mà Cô nương giúp đỡ khi gặp hoạn nạn như thế này, Ngô mỗ khắc ghi trong lòng.” Khuôn mặt tầm thường của Ngô Duy An vô cùng chân thành, hắn vươn tay ra, ngón tay sờ lên chiếc lò sưởi ấm áp nhỏ nhắn, và tập ngân phiếu tuy lạnh lẽo nhưng lại nóng hầm hập, trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp: “Sau này cô nương có việc gì đều có thể tới tìm. Có thể giúp được, ta nhất định sẽ giúp.”
Tay của Kỷ Vân Tịch đột nhiên ấn mạnh, giữ lấy chiếc lò sưởi và tập ngân phiếu kia.
Ngô Duy An nhướng mày.
Một người không buông, một người không nhả.
Cục diện nhất thời trở nên căng thẳng.
Kỷ Vân Tịch nghiêng người, cúi đầu, ngọc mã não ở chiếc trâm cài tóc trên mái tóc đen mượt lóe sáng làm chói mắt.
Nét mặt tươi sáng, đôi mắt cực trong sáng kia như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.
Đôi môi đỏ mọng của Kỷ Vân Tịch khẽ mở, nói từng câu từng chữ: “Ta biết, điều ta muốn không phải cái này.”
Ngô Duy An cụp mắt xuống: “Cô nương muốn trói buộc hoàn toàn Ngô ta ra lên thuyền của Kỷ gia ngươi sao. Nhưng nếu lòng tham của con người không được thỏa mãn thì sẽ giống như là rắn nuốt voi, làm bạn không phải là tốt hơn sao?”
Kỷ Vân Tịch: “Không, bạn bè thì bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.”
Ngô Duy An mỉm cười: “Thân gia thì không thể vứt bỏ sao?”
“Cũng có thể, nhưng phải chặt đứt cánh tay, đại thương nguyên khí. Nhưng với tác phong xử lý công việc của công tử, chắc chắn không quyết liệt đến mức một mất một còn, sẽ không đưa ra hạ sách như vậy.”
“Cô nương mới gặp ta hai lần, hôm nay là lần thứ ba, sao dám khẳng định là như vậy?” Ngô Duy An quan sát đánh giá khuôn mặt gần trong gang tấc kia, cảm thấy nữ tử này thật sự là lợi hại đến thú vị.
Tác phong hành sự hoàn toàn không thể đoán được, không phải việc người thường có thể làm được, hành động cực táo bạo, không thể suy đoán theo lẽ thường.
Hắn chỉ có thể yên lặng quan sát, tùy cơ ứng biến.
Kỷ Vân Tịch ồ lên một tiếng, nhẹ nhàng phun ra một câu: “Ta cực giỏi trong việc buôn bán.”
Ngô Duy An tiếp thu gật đầu: “Có nghe qua.”
Kỷ Vân Tịch lại nói: “Làm ăn buôn bán phải biết nhìn người.”
Ngô Duy An hiểu rồi: “Cám ơn sự tán thưởng của.”
Kỷ Vân Tịch vẫn giữ lấy chiếc lò sưởi và xấp ngân phiếu, Ngô Duy An cũng không buông lỏng.
Hiện giờ hắn chỉ có một nhược điểm này, hắn cũng biết Kỷ Vân Tịch đang điên cuồng đánh vào nhược điểm này của hắn.
Số tiền này quả thật rất bỏng tay.
Nhưng cho dù vậy nhưng hắn thật sự là rất thiếu tiền.
Rất thiếu, rất thiếu.
Đằng sau hắn không chỉ có một mình lão Tần, đó chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Vừa vặn, Kỷ Vân Tịch thân là thương nhân, biết được có một thứ mà người khác rất khó lòng cự tuyệt.
Đó chính là vung tiền.
Một triệu không đủ thì mười triều.
Mười triệu không đủ thì một trăm triệu.
Sự thật chứng minh là nàng đủ khả năng để vung tiền, cũng cũng có thể khiến đối phương đến cuối cùng cam tâm tình nguyện gọi cha.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)