Ngô Duy An thở hổn hển: “Ta, ta không trêu chọc tam, tam cô nương…”
“Biết là ngươi không trêu chọc, nhưng thế thì đã sao?” Ngụy Phàm rõ ràng là biết có người tới rồi, nhưng không hề kiềm chế lại: “Chính vì sự tồn tại của ngươi, ngươi có biết là gần đây Minh Song huynh của ta lo lắng đến thế nào không? Song Minh huynh đối với muội muội của mình thì không còn gì để nói, mấy ngày trước huynh ấy còn nói phải chọn cho tam cô nương một mối hôn sự tốt. Kết quả là ngươi lại xuất hiện. Bởi vì ngươi mà Minh Song huynh là tam cô nương đã rất nhiều lần cãi nhau? Bây giờ huynh ấy tâm tư bấn loạn, buộc phải ra khỏi thành cho khuây khỏa. Thân là hảo hữu của Song Minh huynh, ta đương nhiên là nhận sự ủy thác của bằng hữu, phải giúp Song Minh huynh giải tỏa phiền muộn!”
Kỷ Vân Tịch khẽ nhướng mày: “Ồ? Ý của Ngụy công tử có nghĩa là tất cả những chuyện ngươi làm lúc này đều là Thất ca ta bảo ngươi làm đúng không?”
Nghe thấy tiếng của Kỷ Vân Tịch, Ngụy Phàm dường như mới biết là có người tới.
Hắn ta vừa ra hiệu cho người thả Ngô nhị ra, vừa đi tới, trên mặt mang theo vẻ cười đùa: “Ai ya, tam cô nương sao lại tới đây?”
Kỷ Vân Tịch thản nhiên nói: “Nghe nói là có người đang làm khó ý trung nhân của ta, vì thế ta cố ý tới xem xem.”
Hoàn toàn không quan tâm đến câu nói này của nàng, các thiếu gia, tiểu thư phía sau hít một ngụm khí lạnh.
Đến cả Ngụy Phàm cũng bị nghẹn họng.
Ba chữ “ý trung nhân”, sao mà từ trong miệng Kỷ tam nàng phát ra lại đơn giải hết như là “bạn của ta” vậy?
Kỷ Vân Tịch nói xong liền đi về phía ý trung nhân của nàng.
Mấy ngày nữa thôi chính là tháng chạp, thời tiết vô cùng lạnh giá, mặt ao đã sớm đóng một tầng băng dày từ lâu.
Ngụy Phàm kia liền bảo người đục một cái hồ lớn dưới ao, sau đó vứt Ngô Duy An vào đó.
Lúc này, khắp người Ngô Duy An ngâm trong nước băng, để tránh không để bản thân chìm xuống nên phải liều mạng bám vào tầng băng.
Đôi bàn tay kia giống như một tác phẩm nghệ thuật, những đốt ngón tay lạnh đến đỏ ửng, tự dưng lại mang chút cảm giác đẹp của bi kịch.
Búi tóc của hắn đã bung ta, bị nước băng làm cho ướt nhẹp, đôi môi lạnh đến tím tái.
Mặc dù tướng mạo của Ngô Duy An bình thường, nhưng cũng không xấu, ngược lại mang theo chút lịch thiệp của thư sinh.
Cộng thêm nước da trắng, dưới tình cảnh như thế này rõ ràng hiện lên chút yếu đuối.
Nhưng Tuyết Trúc ở bên cạnh chỉ đường cho Kỷ Vân Tịch, không nhịn được mà bắt đầu run rẩy.
Nghĩ ngợi một chút rồi hắn ta lặng lẽ chuồn mất.
Kỷ Vân Tịch: “?”
Còn bên kia, Ngô nhị có được tự do quỳ trên bờ ao, cố gắng vươn tay ra để túm lấy Ngô Duy An.
Thế là Kỷ Vân Tịch bảo Vãn Hương giúp một tay.
Bước chân Vãn Hương bay trên mặt băng, túm lấy và kéo Ngô Duy An lên, đặt hắn sang một bên.
Sau đó lại lặng lẽ lùi về bên cạnh Kỷ Vân Tịch.
Ngô Duy An nằm trên mặt đất, ho ra mấy ngụm nước, cuộn tròn người lại.
Kỷ Vân Tịch không nhịn được, đi về phía trước, nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh hắn hỏi: “Ngươi có ổn không?”
Ngô Duy An run bần bật, có vẻ như là lạnh quá không nói lên lời.
Đến cả ánh mắt hắn nhìn nàng cũng mang theo sự băng giá: “Tam, tam cô nương, ta, vẫn, ổn.”
Kỷ Vân Tịch xin lỗi hắn: “Xin lỗi, là ta tới muộn.”
Nàng nói với Ngô nhị: “Nhị công tử, ngươi đưa huynh trưởng ngươi đi theo Ngọc Phúc đi thay quần áo trước đi. Ở đây cứ giao cho ta.”
Ngô nhị nói một tiếng cảm ơn rồi dìu Ngô Duy An đi.
Kỷ Vân Tịch phủi tây và đứng dậy.
Ngụy Phàm thật ra cũng không sợ, đứng sang một bên nhìn, thở dài nói: “Tam cô nương, Minh Song huynh nếu như nhìn thấy ngươi thế này thì e là trong lòng lại phải khó chịu rồi. Xưa giờ ta và Minh Song huynh qua lại thân thiết, cũng coi ngươi như muội muội ruột. Nhìn thấy ngươi thế này, trong lòng ta cũng rất giận.”
Kỷ Vân Tịch khẽ cau mày: “Nghe câu này của ngươi, ngươi và Thất ca ta thân nhau lắm sao?”
Ngụy Phàm: “Đương nhiên rồi.”
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn ta: “Thất ca ta còn bảo ngươi phải đi ức hiếp người khác sao?
Ngụy Phàm cười ha hả: “Làm gì mà ức hiếp? Bọn ta chỉ là thấy công tử Ngô gia kia không cẩn thận mà rơi xuống nước, muốn giúp một tay thôi mà.”
Nhị thế gia đi theo hắn ta ở phía sau đều cười đùa: “Đúng thế, Ngụy huynh, huynh nói xem thế đạo bây giờ, sao mà làm việc tốt lại không được báo đáp, ngược lại còn bị đổ oan nữa chứ?”
Kỷ Vân Tịch gật đầu, cũng không giận dữ, nghiêng đầu thấp giọng dặn dò Vãn Hương vài câu.
Còn sau đó mọi người liền nhìn thấy, ngay sau đó, đám người Ngụy Phàm bị nha hoàn võ công cao cường của Kỷ Vân Tịch ném xuống ao.
Vừa vặn đúng chỗ của Đại công tử Ngô gia.
Bõm bõm mấy tiếng, chỗ được đục ra kia chật ních người.
Ngụy Phàm ngây ra mấy vài giây, căn bản là không ngờ rằng Kỷ Vân Tịch sẽ làm như vậy.
Hắn ta giãy giụa, tức giận chửi lớn: “Kỷ Vân Tịch, ngươi bị điên à!”
Kỷ Vân Tịch đứng ở bên trên, đợi một lúc mới dùng giọng nói tao nhã của mình, không chút trầm bổng nào, chậm rãi nói: “Ai ya, đây không phải là Ngụy công tử sao? Sao các người lại rơi xuống nước vậy? Vãn Hương, mau, đi giúp họ một tay.”
Vãn Hương đứng trước mặt đám người hầu của Ngụy Phàm, sau khi nghe thấy Kỷ Vân Tịch mở lời, nàng ấy mới trở lại bên cạnh chủ tử của mình.
Nhưng đám người hầu nhất thời bị dọa cho sợ, vẫn không dám động đậy.
Ngụy Phàm cảm thấy bản thân đã không chống đỡ nổi nữa, sắp chìm xuống dưới ao sâu rồi.
Răng của hắn run cầm cập: “Các ngươi chết hết rồi à! Còn không mau kéo ta lên!”
Đám nô tài kia mới bừng tỉnh, chân tay lóng ngóng chạy đi vớt sủi cảo.
Kỷ Vân Tịch đứng bên cạnh chậm rãi nói: “Thất ca ta làm người trượng nghĩa, người khác nói chuyện với huynh ấy, huynh ấy đều sẽ đáp lại vài câu theo phép lịch sự. Một số người thấy vậy lại tưởng là huynh đệ tốt với Thất ca ta, mượn danh nghĩa của Thất ca ta, ở bên ngoài làm những chuyện lén lút vụng trộm, thật là nực cười. Chuyện hôm nay, đợi Thất ca ta trở về, ta sẽ nói với huynh ấy. Mong Ngụy công tử tự lo lấy thân.”
Nói xong câu này nàng liền bỏ đi.
Những tiểu thư công tử im lặng hóng chuyện ở phía sau nhìn theo bóng lưng này, thì thầm to nhỏ.
“Mặc dù ta không thích Kỷ tam này, nhưng nàng ta nói thật sự cũng không sai. Ngươi biết không, cách đây không lâu ai kia chào hỏi với Thất lang, Thất lang đáp lại một câu theo phép lịch sự, nàng ta trở về liền nói là Thất lang nhất định là thích nàng ta! Thật là nực cười!”
“Nếu nói như vậy thì năm ngoái thất công tử còn nhặt khăn tay trải lại cho ta, thế chẳng phải là sau này thất công tử phải lấy ta hay sao?”
“Nhưng mà có một số người lại không tự ý thức được.”
“....”
Ngô Duy An và Ngô nhị đều thay quần áo sạch sẽ, ngồi trên xe ngựa của Kỷ gia.
Theo lý mà nói, Kỷ Vân Tịch là tiểu thư chưa xuất giá, làm như vậy theo lý là không ổn, không tốt cho danh tiếng của nàng.
Nhưng Kỷ Vân Tịch trước giờ không quan tâm đến danh tiết.
Ngô nhị ngồi bên cạnh hắn, hành vi cử chỉ rất khắc chế, có chút ngại ngùng.
Rèm cửa thêu con thú may mắn tinh xảo được vén lên, Kỷ Vân Tịch bước vào.
Ngô nhị vội vàng đứng dậy, chắp tay hành lễ: “Tam cô nương, đa tạ chuyện hôm nay.”
Kỷ Vân Tịch: “Không có gì, nhị công tử ngồi đi.”
Nàng liếc nhìn Ngô Duy An hoàn toàn không có động tĩnh gì một cái, thuận miệng hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Ngô Duy An nhìn lên trần xe, nhìn đồ trang trí sang trọng ở bên trên, cảm nhận sự ấm áp ở trong xe, đến cả giọng nói cũng uể oải: “Người mà chậm một tí nữa là ta chìm xuống đáy rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
