Một cơn gió lạnh lại thổi tới, mái tóc dài của Kỷ Vân Tịch tung bay trong gió.
Nàng quấn chặt quần áo, ôm chiếc lò sưởi, lúc nói chuyện, sương trắng dưới ánh đèn trong bóng tối bốc lên.
Lời nói dối của Kỷ Vân Tịch thuận miệng nói ra: “Mấy hôm trước đại công tử rơi xuống nước, trong lòng ta thấy không yên tâm. Bây giờ vừa hay đi qua nên ta muốn tới xem thế nào trước, sau đó lại đi công chuyện cũng chưa muộn.”
Kỷ Minh Song liếc nhìn khuôn mặt của Kỷ Vân Tịch.
Khuôn mặt xinh đẹp của nàng không chút biểu cảm, vô cùng bình tĩnh, giọng điệu cũng vẫn như bình thường.
Căn bản không phát hiện ra nàng có bất cứ vẻ gì là lo lắng.
Nhưng miệng nàng lại khăng khăng nói là rất lo lắng.
Kiểu như là có một loại mâu thuẫn đến kỳ lạ.
Kỷ Minh Song: “Có nhiều lúc ta thật sự không hiểu, muội thật sự thích tên Ngô Duy An kia hay là Dương Vệ Thiêm?
Kỷ Vân Tịch gật đầu: Dạo này quả thật là cũng khá yêu thích Ngô đại công tử.”
Còn tên Dương Vệ Thiêm kia, từ khi hắn ta thoái hôn thì hắn ta chẳng là gì cả, không có bất cứ quan hệ nào với nàng nữa.
Cổng lớn đóng chặt, hai người ở bên ngoài không đi.
Gõ cửa một lúc cũng không có ai mở.
Hai tay Kỷ Minh Song ôm trước ngực tựa người sang một bên, bình tĩnh nói: “Muội nhìn ta làm gì.”
“Thất ca.” Kỷ Vân Tịch bất đắc dĩ nói: “Giúp chút đi.”
“Không.” Kỉ Minh Song ngậm một chiếc lá không biết từ đâu bay tới: “Muội tới gặp tình nhân lại còn mong ca của muội giúp muội cậy cửa à?”
Kỷ Vân Tịch không nói gì, chỉ nhìn Kỷ Minh Song không chớp mắt.
Kỷ Minh Song giả vờ không để ý.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn ta đã phải đầu hàng: “Được rồi, được rồi, ta cậy được chưa?”
Kỷ Vân Tịch mỉm cười: “Cảm ơn Thất ca.”
Kỷ Minh Song đi tới, tay nhẹ nhàng vừa nâng vừa đẩy, cánh cửa lớn vừa dày vừa nặng kêu két một tiếng rồi bị mở ra.
Một vài tiếng động nhỏ vốn bị ngăn cách bởi cánh cổng và màn đêm lập tức truyền đến.
Là tiếng đao kiếm va chạm vào nhau.
Khuôn mặt thờ ơ của Kỷ Minh Song cứng đờ, liến nhìn Kỷ Vân Tịch một cái
Không tiếp tục do dự, hai người cùng nhau đi theo phía phát ra âm thanh.
Vừa tới viện bên liền phát hiện ra trong sân có bảy, tám tên mặc đồ đen cầm kiếm vây quanh cửa phòng của Ngô Duy An.
Còn ở cửa, Vãn Hương đứng canh ở đó với khuôn mặt lạnh như băng, không hề lùi bước.
Phía sau, Ngô Duy An mặt trắng bệch có rúm người ở kia, toàn thân run rẩy.
Nhìn thấy hai người đột nhiên xuất hiện trong sân, đám người áo đen nhìn nhau rồi tăng tốc tấn công.
Vãn Hương thấy chiêu tiếp chiêu, nhưng đã có chút khó khăn.
Kỷ Minh Song che chắn muội muội ở đằng sau theo vô thức, hỏi: “Sao giờ này Vãn Hương lại ở đây?”
Kỷ Vân TỊch dường như cũng không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, mặt tái mét: “Muội sợ con cháu những nhà thế gia kia sẽ còn tới làm khó nên bảo Vãn Hương tới bảo vệ hắn. Không ngờ, Thất ca, đám người kia muốn làm gì?”
Kỷ Minh Song không lập tức tiến lên mà quan sát cẩn thận chiêu thức của đám người kia một chút: “Là sát thủ. Kỷ tam, muội trốn cho kỹ.”
“Muội biết rồi, Thất ca, huynh cẩn thận.” Kỷ Vân Tịch lùi về sau mấy bước, tìm chỗ bụi cây để trốn.
Kỷ Minh Song thấy vậy liền rút nhuyễn kiếm ở thắt lưng ra, màu bạc như sương lóe lên trong đêm, hắn ta xuất hiện phía sau đám người áo đen, cùng Vãn Hương trong ứng ngoại hợp.
Kỷ Minh Song ngao du giang hồ từ nhỏ, một mình chiến đấu, hơn nữa trên đường gặp không ít cơ duyên, rèn luyện nên một thân võ nghệ cao cường.
Vãn Hương cũng không phải dạng xoàng, bình thường Kỷ Minh Song cùng Vãn Hương tỷ võ, đưa ra những lời khuyên cho Vãn Hương.
Lập tức, hai người chiếm thế thượng phong, khiến đám người áo đen phải liên tục lùi lại.
Đám người áo đen càng ra tay tàn nhẫn hơn, chiêu nào chiêu đấy đền muốn dồn người ta vào chỗ chết.
Kỷ Minh Song thấy vậy thì không bận tâm nhiều thêm nữa, thanh kiếm mang theo sát khí.
Đao kiếm không có mắt, không bao lâu sau trong sân đã có mấy cỗ thi thể.
Hai tên áo đen thấy tình hình không ổn, thân hình chớp hiện, bỏ chạy mất.
Kỷ Minh Song bảo Vãn Hương ở lại, còn mình thì lập tức đuổi theo.
Hắn ta thật sự là không tưởng tượng được một Ngô gia nhỏ bé, sao có thể thu hút nhiều sát thủ tới như vậy.
Trừ khi là bọn họ động thủ với Ngô gia là có liên quan đến Kỷ gia.
Vậy thì Kỷ Minh Song hắn nhất định không thể không quản!
Kỷ Minh Song vừa đi thì Kỷ Vân Tịch bước ra.
Vãn Hương lập tức tiến tới xác nhận xem nàng có an toàn không: “Tiểu thư.”
Kỷ Vân Tịch lắc đầu: “Ta không sao.”
Nàng nhìn phương hướng mà Thất ca rời đi, dù biết vấn đề không lớn nhưng rốt cuộc thì vẫn lo lắng: “Ngươi đi theo xem thế nào.”
“Nhưng…” Vãn Hương do dự một chút, nhìn thấy ánh mắt của Kỷ Vân Tịch liền lập tức chắp tay làm lễ rồi đi theo.
Nàng ấy là nha hoàn của tiểu thư, tiểu thư nói cái gì thì nàng làm cái đó.
Kỷ Minh Song và Vãn Hương vừa đi, viện bên chỉ còn lại mấy cỗ thi thể nằm ngổn ngang, và hai người đang nhìn nhau qua cánh cửa.
Tuyết Trúc ở trong bóng tối chịu đứng rất lâu lập tức xách chổi chạy ra, muốn quét sạch những thứ bẩn thỉu ở trong sân.
Ngô Duy An liếc nhìn hắn ta một cái: “Lui xuống đi.”
Tuyết Trúc ồ một tiếng rồi tủi thân ôm cây chổi lui xuống.
Ngô Duy An mặc đồ ngủ, bên ngoài quấn chăn, trông giống như là sau khi ngủ rồi thì bị tiếng động làm thức giấc vậy.
Đương nhiên chỉ là trông có vẻ là như vậy.
Hắn rất cao, quấn trong chăn, một góc chăn rủ xuống cẳng chân hắn chứ cũng không chạm đất.
Ngô Duy An bước chậm rãi từ trong phòng đi ra, hơi cúi người chào Kỷ Vân Tịch: “Tam cô nương quả nhiên là chuẩn giờ.”
Kỷ Vân Tịch hất cằm về phía hắn: “Khách khí rồi.”
Ánh mắt như cười như không của Ngô Duy An rơi trên khuôn mặt nàng, hắn phát hiện ra nàng không chút sợ hãi khi nhìn thấy người chết nằm la liệt trên mặt đất.
Hắn cúi xuống, lật tìm từng thi thể một, vừa tìm vừa hỏi: “Có người muốn ta chết, tam cô nương có biết tại sao không?”
Kỷ Vân Tịch theo tới, đứng ở một bên, từ trên cao nhìn xuống, nói: “Có người không muốn để ta xuất giá.”
“Ổ, tại sao?”
Kỷ Vân Tịch rất vội vàng gả đi, việc này nàng không hề giấu giếm.
Theo tính cách của nàng, vội vàng như vậy thì chắc chắn là đằng sau còn có chuyện gì mà Ngô Duy An không biết.
Kỷ Vân Tịch yên lặng một lát, cũng không giấu hắn: “Mười ngày sau, mùng 3 tháng chạp, tới lúc đó Thái Sử cục sẽ quan sát tinh tượng, Hồng Loan tinh động, thích hợp sinh con nối dõi.”
Thích hợp sinh con nối dõi, vì thế tuyển tú vẫn tiến hành theo lệ.
Ngô Duy An có chút kinh ngạc, suy nghĩ một chút rồi cười, tán thưởng nói: “Bàn cờ này, không tệ.”
Đúng vậy, bàn cờ dùng ba năm sắp đặt.
Nếu như không phải nàng xuyên sách, có ngón tay vàng thì e là cũng bị rơi vào bẫy.
Ngô Duy An lại hỏi: “Sao tam cô nương biết được?”
Nhìn hành vi cử chỉ những người còn lại của Kỷ gia, có vẻ như là chỉ có một mình nàng biết.
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn lật thi thể lên, bước chân khẽ di chuyển, tránh né, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn công tử làm sao mà biết đêm nay có người tới ám sát?”
Ngô Duy An mỉm cười, không nói gì.
Hai người đều của bí mật, cũng đều có sự hiểu ngầm.
Kỷ Vân Tịch nhìn đống thi thể, hỏi hắn: “Thế ý ngươi thế nào?”
Ngô Duy An đi tới đi lui móc túi áo của từng thi thể.
Nhưng vô cùng đáng tiếc, khắp người từ trên xuống dưới của đám sát thủ này đều không có thứ gì đáng tiền.
Nhưng hắn vẫn nghiêm túc móc từng cái túi áo, vừa móc vừa bớt thời gian trả lời: “Ta chỉ đồng ý hôn sự, sau cùng có thể thành hôn hay không thì ta không biết.”
Kỷ Vân Tịch nhướng mày, đáp lại một chữ: “Được.”
Ngô Duy An lại nói: “Ta tạm thời không tham dự vào chuyện triều chính, ta phải chuẩn bị cho kỳ thì vào mùa xuân năm sau trước đã.”
Như vậy thì không còn gì tốt hơn được nữa, Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Cũng được.”
Ngô Duy An thở dài, không hề biết chừng biết mực: “Ngô gia thiếu tiền.”
Kỷ Vân Tịch: “Yên tâm.”
Hai chữ đơn giản nhưng lại có tác dụng an ủi lòng người đến kỳ lại.
Ngô Duy An thấy trong lòng suốt ngày phải hốt hoảng lo sợ vị tiền lập tức trở nên an định: “Được, ta bảo gia phụ tới nhà cầu thân.”
Đây là thành quả mà Kỷ Vân Tịch đã đợi chờ rất nhiều ngày.
Nhưng lúc thật sự đến này thì nội tâm nàng cũng không dậy sóng.
Kỷ Vân Tịch khẽ cúi người chào hắn, không vui cũng không buồn: “Đa tạ An Lang.”
Ngô Duy An móc ra từ trong túi áo của người mặc đồ đen một tờ giấy, nụ cười chân thành, vô cùng trìu mến: “Vân Nương khách khí rồi.”
Hắn mượn ánh trăng, làm phẳng tờ giấy kia từng chút một.
Kỷ Vân Tịch nhận lấy, chỉ liến nhìn một cái liền mím môi lại.
Ngô Duy An đưa những thi thể kia về vị trí ban đầu, nhìn vẻ mặt của nàng: “Là ai?”
Kỷ Vân Tịch hạ lông mày xuống: “Thất ca của ta.”
Thật ra từ khi công tử bột mượn danh nghĩa của Thất ca nàng lén lút hại Ngô Duy An, nàng liền biết ngày là có người có ý đồ xấu.
Còn khi nhìn thấy tờ giấy có nét chữ và nét vẽ quen thuộc đến kỳ lạ là nàng đã hoàn toàn hiểu ra rồi.
Tất cả những trận ầm ỹ quy mô nhỏ lúc trước đều là vì đêm nay.
Người đứng sau thuê sát thủ giết Ngô Duy An, và trên người sát thủ để lại mảnh giấy này, đưa mũi nhọn chỉ về phía Kỷ Minh Song.
Kỷ Minh Song vì không để cho muội muội xuất gia nên đã cho người giết Ngô Duy An, lý do hợp tình hợp lý, chứng cứ xác thực.
Nên đêm nay Ngô Duy An chết thật.
Vậy thì Kỷ Vân Tịch sợ là sẽ không tránh được số mệnh phải vào cung, còn Kỷ Minh Song cũng sẽ bị tống vào ngục.
Dựa vào thái độ đối với người thân của người nhà Kỷ gia, Kỷ gia nhất định sẽ tìm mọi cách để cứu người.
Còn người núp ở phía sau, chưa biết chừng còn có thể lấy Kỷ Minh Song ra làm mồi nhử, câu thêm mấy người nhà Kỷ gia nữa.
Liên kết chặt chẽ với nhau, hiểu thấu lòng người.
Kỷ Vân Tịch cắn môi, ánh mắt mang theo sự mỉa mai, không nói gì.
Ngô Duy An hỏi: “Ngươi có thể đoán được là ai không?”
Kỷ Vân Tịch xé vụn tờ giấy kia: “Trong lòng ta quả thật đã có đáp án.”
Ngô Duy An ừm một tiếng: “Nói đi.”
Kỷ Vân Tịch cũng không khách khí: “Dương Vệ Thiêm.”
Ngô Duy An đột nhiên quay đầu nhìn nàng.
Không nói gì mà chỉ nhìn.
Kỷ Vân Tịch ngước mắt nhìn hắn, im lặng dò hỏi: “?”
Ngô Duy An cười: “Vậy ra đó là cách ngươi chọn phu tế.”
“Không được à?” Kỷ Vân Tịch nhướng mày.
“Đương nhiên là được.” Ngô Duy An nhìn mặt trăng tròn trên đỉnh đầu: “Nhưng ta tốt hơn hắn ta nhiều.”
Kỷ Vân Tịch không tỏ rõ ý kiến.
Nàng vo tờ giấy vụn nát thành một cục, muốn tìm một chỗ để đốt. Nhưng vừa nảy ra ý tưởng thì lại nghĩ tới điều kiện của Ngô gia, e là không nhóm nổi lửa than, bây giờ chắc là không có chỗ đốt.
Nhưng lát nữa người của hình bộ và đại lý tự nhất định sẽ tới, bây giờ không giải quyết triệt để tờ giấy này thì Kỷ Vân Tịch không yên tâm.
Ngô Duy An nhìn thấy sự khó xử của nàng, đưa tay ra: “Đưa cho ta đi.”
Bàn tay ở trước mắt kia vô cùng đẹp đẽ, thon dài đều tăm tắp.
Kỷ Vân Tịch nhìn chằm chằm rồi đặt cục giấy lên.
Ngô Duy An tiện tay cầm lấy và vứt lên không trung.
Bóng ma lóe lên, cục giấy kia được Tuyết Trúc bắt lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)