Kỷ Vân Tịch giải thích: “Hôm nay ta không ở trong phủ.”
Ngô Duy An khịt mũi rồi không nói gì nữa.
Nhưng ý tứ rất rõ ràng.
Chính là nếu như xin lỗi có tác dụng thì…?
Kỷ Vân Tịch sớm đã có chuẩn bị, lấy một tờ ngân phiếu ở bên cạnh và đưa tới: “Hôm nay thiệt thòi cho ngươi rồi.”
Ngô Duy An tự nhiên như nước nhận lấy: “Dễ nói, việc này cũng không liên quan gì tới tam cô nương, đều là lỗi của tên công tử Ngụy gia kia.”
“....”
Ngô nhị ở bên cạnh nghe cuộc đối thoại của hai người, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, căn bản không dám lên tiếng.
Còn có chút cạn lời.
Không nói lên lời, đồng thời trong lòng lại có hơi kinh ngạc.
Ở bên ngoài, huynh trưởng luôn giỏi ngụy trang.
Mấy năm nay, Ngô nhị đã quá quen rồi.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta thấy được một trạng thái khác của huynh trưởng.
Không biết nói như thế nào, nhưng Ngô nhị cảm thấy lúc này huynh trước rất thư thái.
Thư thái hơn khi ở trước mặt phụ thân rất nhiều.
Kỷ Vân Tịch uống ngụm trà rồi hỏi: “Ngươi suy nghĩ đến đâu rồi?”
Ngô Duy An hai mắt nhắm hờ, đang cảm nhận mọi thứ sẵn có ở trước mắt.
Thân thể mềm mại như đám mây, khiến người đắm chìm vào rồi không muốn ra nữa.
Xung quanh có mùi thơm nhàn nhạt, xoa dịu tinh thần, duy trì giấc ngủ.
Hơn nữa bên trong lại ấm áp như vậy, ấm đến mức đã không muốn ra ngoài cảm nhận cái lạnh buốt của tháng chạp ở bên ngoài nữa.
“Gần xong rồi.” Ngô Duy An vẫn nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh: “Chỉ là tại hạ còn một nỗi băn khoan.”
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn, nhướng mày: “Hả? Cái gì?”
“Phiền cô nương hai ngày nữa tới phủ ta một chuyến, tới lúc đó rồi nói.”
“Ừm.” Kỷ Vân Tịch cũng không tiếp tục truy hỏi.
Dựa vào tính cách của người này, hắn nói là hai ngày nữa rồi nói thì nhất định là tới lúc đó sẽ có sự sắp xếp gì đó.
Còn sắp xếp cái gì, Kỷ Vân Tịch cũng không vội muốn biết.
Sự kiên nhẫn là thứ trước giờ nàng luôn có.
Rất nhanh, xe đã tới Ngô phủ, xe ngựa dừng lại.
Ngô nhị lập tức đứng lên, sau khi cáo từ Kỷ Vân Tịch liền xuống xe ngựa.
Còn Ngô Duy An vẫn không có động tĩnh.
Ngô nhị ở bên dưới tưởng là đại ca vẫn còn có chuyện muốn nói với tam cô nương nên thu mình lại và chờ đợi.
Bên ngoài thật sự là lạnh, hắn ta rất muốn vào nhà trước.
Nhưng hình như là ở trong nhà cũng lạnh.
Ở bên ngoài xe, Ngô nhị đang thở dài.
Trong xe yên lặng, cả hai người đều không lên tiếng.
Một lúc sau, Kỷ Vân Tịch ngước mắt lên, nhìn người có vẻ là đã muốn ngủ: “Ngươi còn chưa xuống xe sao?”
Ngô Duy An: “.......”
Gần đây cuộc sống của Kỷ Vân Tịch trải qua rất ổn.
Thất ca ra khỏi thành vẫn chưa về.
Hành tung của những ca ca khác là một bí ẩn, thường xuyên ra ngoài, nên cũng không ở nhà.
Mặc dù trong phủ vẫn còn đại ca trấn thủ, nhưng đại ca nàng trước giờ là người thế nào cũng được, vì thế căn bản không có ai quản lý Kỷ Vân Tịch, không có người càm ràm nàng, trong phủ cũng sẽ không có những chuyện kỳ quái xảy ra.
Lúc bận Kỷ Vân Tịch chạy tới Khai Thái trang, lúc rảnh thì uống trà, ngắm hoa, và chơi mã điếu với những tiểu thư khác.
Hôm nay, lúc này tỉnh dậy đã giữa trưa.
Sau khi Kỷ Vân Tịch dùng bữa trưa xong thì ngồi bên cửa sổ ngắm hoa.
Trong phòng rất ấm, lò sưởi có hơi nóng, còn có chút bức bối.
Cửa sổ mở, gió lạnh bên ngoài ấp vào, vừa hay thổi bay sự ngột ngạt ở trong phòng.
Cộng thêm nữa bên ngoài cửa sổ là tiểu viện, hoa mai trong sân nở rộ, mùi thơm thoang thoảng theo gió bay vào.
Kỷ Vân Tịch nhấp một ngụm trà hoa mai, lông mày giãn ra.
Cảm giác này, giống như cuộc sống trước đây ở thời hiện đại, bật điều hòa mở cửa sổ.
Sung sướng.
Chỉ là bỗng nhiên ngoài cửa sổ xuất hiện một khuôn mặt.
Khuôn mặt kia còn rất non nớt, trên mặt có mấy nốt mụn, vừa nhìn liền biết là tuổi không lớn.
Tuyết Trúc tối qua phải chịu sự nghiêm phạt, đôi mắt càng ngày càng vô hồn.
Hắn ta đưa một bức thư qua cửa sổ: “Tam cô nương, công tử bảo ta đưa thư tới cho cô nương.”
Khuôn mặt cảnh giác của Vãn Hương ở phía trước, nhìn Tiết Trúc chằm chằm qua cửa sổ.
Người này tự nhiên xuất hiện mà nàng ấy lại không hề cảm nhận được.
Kỷ Vân Tịch thu hết tất vào trong tầm mắt, ra hiệu cho Vãn Hương lui xuống.
Vãn Hương là hạt giống tốt mà phụ thân chọn cho nàng, kế thừa môn phái nổi tiếng trên giang hồ, tuổi còn trẻ mà thân thủ phi phàm, trên giang hồ cũng được xếp vào hàng nổi tiếng.
Nhưng bây giờ có vẻ như thực lực của Vãn Hương lại không bằng thằng nhỏ này.
Trong nhà hắn có bốn người hầu.
Hơn nữa, đây còn chỉ là đầy tớ hắn để ở ngoài sáng.
Bây giờ trong triều, Ngô Duy An chẳng là ai.
Nhưng trong giang hồ, hắn có thân phận thế nào, khoác lên bộ mặt của ai?
Kỷ Vân Tịch nheo mắt, chậm rãi đứng dậy, đứng trước cửa sổ và nhận lấy bức thư kia.
Nàng không vội dở ra xem, mà thuận miệng hỏi: “Tối qua công tử nhà ngươi có mắng ngươi không?”
Tuyết Trúc nhăn nhó: “Thà là mắng chửi còn tốt hơn.”
Kỷ Vân Tịch: “Ổ?”
Tuyết Trúc: “Hôm qua là ta sai, hôm nay không dám phạm phải nữa. Tam cô nương, ta đi trước đây.”
Tuyết Trúc chắp tay hành lễ rồi rời đi.
Hắn ta phải tiếp tục thả sủi cảo.
Công tử nói rồi, nếu mấy tên sủi cảo kia không thả đủ chín lần thì sẽ thả đầu của hắn ta xuống.
Kỷ Vân Tịch nhìn người kia biến mất trong không trung, lập tức dựa người trước cửa sổ, xé bức thư kia ra.
Giấy viết thư thô sơ, mực dầu cũng dùng loại kém nhất.
Nhưng chữ ở bên trên như rồng bay phượng múa, mang theo sự sắc bén đáng kinh ngạc, in sâu trên trang giấy.
Kỷ Vân Tịch chậm rãi đọc từng câu từng chữ, sau khi suy tư một lát, nàng vứt bức thư vào trong lò lửa, dặn dò Vãn Hương mấy câu: “Bảo Thất cả ngày mai hồi phủ, cứ nói là ta có việc tìm huynh ấy.”
Đến tốc Kỷ Minh Hỉ từ sử bộ về phủ.
Hai huynh muội cùng nhau cùng bữa tối.
Sau chiều nay, Kỷ Vân Tịch bỗng nhiên muốn ăn sủi cảo.
Vì thế bữa tối nhà bếp đã chuẩn bị sủi cảo.
Sủi cảo bốc hơi nóng, vỏ mỏng, nhiều nhân.
Kỷ Vân Tịch thổi một cái rồi cắn một miếng, liền nghe thấy đại ca hỏi.
“Chuyện của Ngụy gia là chuyện gì vậy?”
Kỷ Vân Tịch ngẩng đầu lên: “Là Ngụy đại nhân nói gì với huynh trưởng sao?”
Kỷ Minh Hỉ lắc đầu: “Là thái tử hỏi ta. Nói là Ngụy đại nhân tìm người, bảo là Kỷ gia chúng ta tha cho con trai ông ta.”
Kỷ Vân Tịch: “À.”
Kỷ Minh Hỉ đợi một lúc, thấy muội muội vẫn yên lặng ăn sủi cảo, bất lực nói: “Muội làm gì người ta rồi?”
Kỷ Vân Tịch gắp cho Kỷ Minh Hỉ miếng sườn xào chua ngọt: “Muội chẳng làm gì cả, là Ngụy gia công tử không cẩn thận ngã xuống ao, ta bảo Vãn Hương giúp một tay. Hắn ta lại hiểu lầm cho rằng muội cho người đẩy hắn ta.”
Kỷ Minh Hỉ nhìn nàng một cái, lắc đầu nói: “Nói thật.”
“Ồ.” Kỷ Vân Tịch ngước mắt lên: “Tên Ngụy Phàm kia ném phu quân tương lai của muội xuống ao, còn nói là Thất ca bảo hắn ta làm. Vì thế nên muội cũng ném hắn ta xuống đó, là vậy đấy. Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, ta không ngờ là hắn ta lớn như vậy rồi còn mách với phụ thân.”
Nghe thấy bốn chữ “phu quân tương lai”, tay Kỷ Minh Hỉ cầm đũa khựng lại.
Hắn ta vốn định nói gì đó, nhưng thấy vẻ mặt của muội muội thì lại thầm thở dài.
Bỏ đi, nữ nhi tự có phúc của nữ nhi.
Hắn ta không muốn quản.
Cứ như vậy đi.
Kỷ Minh Hỉ tiếp tục hỏi chuyện của Ngụy gia, ngày mai thái tử hỏi đến, hắn ta cũng dễ trả lời: “Vậy thì muội vứt hắn ta xuống một lần là được rồi, tại sao còn phải vứt xuống nhiều lần như vậy?”
“??” Kỷ Vân Tịch khẽ cau mày: “Muội chỉ vứt có một lần.”
Kỷ Minh Hỉ cũng hoài nghi: “Nhưng thái tử nói với ta, nói là tiểu công tử Ngụy gia bị vứt xuống áo bốn, năm lần? Hơn nữa không chỉ Ngụy gia mà công tử của những nhà khác cũng vậy, luân phiên vị vứt xuống ao. Nghe nói là có mấy công tử đã bị sốt cao, ốm nằm trên giường rồi. Trong nhà thật sự là không còn cách nào, Ngụy đại nhân bất lực nên mới tìm thái tử. Nhờ thái tử nói với ta, bảo muội nương tay cho.”
Kỷ Vân Tịch nhún vai: “Vậy thì muội không biết, muội thật sự chỉ vứt có một lần thôi.”
Kỷ Minh Hỉ hiểu muội muội mình.
Lời nàng nói lúc này quả thật là sự thật, hơn nữa muội muội cũng không nhàm chán như vậy, sẽ không thù dai như thế.
Thế thì rốt cuộc là có chuyện gì?
Kỷ Minh Hỉ cũng không hiểu, chuyện nghĩ không thông thì cứ để đó: “Thôi vậy, kệ bọn họ. Đúng rồi, dạo này trên đường tới Khai Thái trang muội có chú ý cái gì không?”
Kỷ Vân Tịch ăn sủi cảo: “Cái gì?”
“Ta nghe thái tử nói, ngài ấy phát hiện ra hai ngày nay các ngõ ngách trong kinh thành sạch sẽ hơn nhiều so với trước đây.”
Kỷ Vân Tịch nheo mắt nghĩ: “Hình như là vậy, muội cũng không để ý.”
Kỷ Minh Hỉ cũng không muốn hỏi ra được cái gì, chỉ là tìm một chủ đề để tán gẫu với muội muội như mọi khi thôi: “Bách tính trong thành rất tán dương việc này, thái tử còn tưởng là tác phẩm của Kinh Triệu Doãn phủ. Kết quả là thái tử đặc biệt tới đó một chuyến thì phát hiện Kinh Triệu Doãn phủ không hề biết chuyện này. Có lẽ là do người có lòng tốt làm, thái tử bảo bên phía Kinh Triệu Doãn phủ tìm người có lòng tốt này, tìm thấy rồi định là sẽ thưởng cho hắn ta.”
Kỷ Vân Tịch cũng thuận miệng nói mấy câu: “Trên đời này, người tốt như vậy không nhiều, tìm thấy đúng thật là nên thưởng.”
Còn lúc này, người có lòng tốt đang trên xà nhà của tên Ngụy Phàm kia.
Hắn ta nhìn sủi cảo sốt cao rơi vào hôn mê mà mày nhăn mặt nhó.
Làm sao đây? Sủi cảo ốm rồi.
Hắn ta mới thả có năm lần.
Ngày hôm sau.
Kỷ Minh Song về phủ kịp bữa tối.
Hắn ta rửa tay xong, lúc ngồi trên bàn ăn.
Kỷ Minh Hỉ vừa hay lại đang cùng Kỷ Vân Tịch nói chuyện của Ngụy gia.
“....Nói là một ngày hôm qua bị vứt xuống tổng cộng chín lần, đến mức tới bây giờ vẫn mê sảng…”
“Cái gì mà vứt chín lần?” Kỷ Minh Song hỏi.
Kỷ Minh Hỉ liền kể lại chuyện này một lần cho Kỷ Minh Song.
Chuyện này cũng thật là kỳ lạ, khắp triều trên dưới đều tưởng là do Kỷ gia hắn ta làm, nhưng bọn họ cũng không có chứng cứ, nên cũng chỉ có thể nói bóng nói gió.
Riêng Kỷ Minh Hỉ tử nhỏ đã được các đệ muội trong nhà luyện cho một trái tim lương thiện.
Vô cùng hiền lành, cười ha hả, hoàn toàn không để bụng.
Hơn nữa mọi người cũng không có cơ hội nói chuyện với Kỷ Minh Hỉ.
Kỷ Minh Hỉ ở đâu, nhất định có thái tử ở đó.
Thái tử trước giờ luôn giúp đỡ Kỷ gia.
Còn có ai dám nói chứ?
Kỷ Minh Song nghe rồi cau mày, nói với Kỷ Vân Tịch: “Ta không bảo Ngụy Phàm làm như vậy.”
“Muội biết.” Kỷ Vân Tịch tiện thể nhắc nhở: “Những người này, tốt nhất là Thất ca đừng có qua lại.”
“Nói thật ra.” Kỷ Minh Song thở dài: “Ta cũng đâu có qua lại với bọn họ.”
Hắn ta cũng chỉ là lịch sự, trong bữa tiệc chỉ thuận miệng trò chuyện với đối phương vài câu thôi.
Ai mà ngờ người ta tỏ ra thân quen, cầm lông gà mà tưởng lệnh tiễn.
Chuyện của Ngụy gia, huynh muội Kỷ gia đều không cảm thấy có gì khó xử, nói rồi cho qua.
Kỷ Minh Song liếc Kỷ Vân Tịch, hỏi: “Muội tìm ta có việc gì?”
Kỷ Vân Tịch múc cho hắn ta một bát cạnh: “Phiền Thất ca tối nay cùng muội tới một nơi.”
Kỷ Minh Song nhìn bát canh trước mặt: “Đi đâu?”
Kỷ Vân Tịch cụp mắt xuống: “Lát nữa huynh sẽ biết.”
Kỷ Minh Hỉ nói: “Muộn thế này rồi, hai đứa còn muốn ra ngoài sao?”
Kỷ Vân Tịch ừm một tiếng: “Có chuyện làm ăn, muội phải đi xem xem. Nhưng sợ là không an toàn nên có Thất ca thì muội yên tâm hơn.”
Biết ngay là khi không lại tỏ ra ân cần, không phải phải chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp.
Kỷ Minh Song bưng bát canh lên, uống một ngụm rồi hừ một tiếng, cũng khá vui vẻ nói: “Muội đúng là chỉ có những lúc như thế này mới nhớ đến ta.”
Kỷ Vân Tịch lại gắp cho hắn ta một miếng cánh gà.
Kỷ Vân Tịch là tam muội ở trong nhà.
Đằng trước vốn dĩ vẫn còn có hai tỷ tỷ, nhưng đều chết yểu.
Cho nên nàng mặc dù đứng thứ ba, nhưng trong nhà chỉ có một người con gái là nàng.
Phụ mẫu Kỷ gia khi còn sống luôn có tư tưởng phóng khoáng, các ca ca Kỷ gia lại càng tùy ý.
Vì thế nên từ nhỏ Kỷ Vân Tịch đã không giống với thiên kim của những gia đình khác.
Nàng luôn xuất đầu lộ diện, còn nắm giữ quyền tài chính lớn trong nhà.
Vì chuyện buôn bán mà có khi nửa đêm rồi vẫn ra ngoài.
Kỷ Minh Hỉ gật đầu: “Vậy hai đứa cẩn thận một chút, chuyện gì cũng phải đặt an toàn lên hàng đầu.”
Kỷ Minh Song nói: “Đại ca yên tâm, còn có đệ.”
Tiểu đệ từ nhỏ đã hành tẩu giang hồ, thân thủ không tệ.
Kỷ Minh Hỉ cũng không quá lo lắng.
“Đúng rồi, Minh Diễm viết thư về.” Kỷ Minh Hỉ nói: “Nói là mấy ngày nữa sẽ về.”
Kỷ Vân Tịch: “.......”
Kỷ Minh Song: “......”
Câu này giống như là sấm đánh giữa trời quang.
Kỷ Minh Song thở dài: “Sao lão lục nhanh vậy đã về rồi?”
Kỷ Vân Tịch cũng thở dài theo: “Chẳng phải lục ca nói là chưa tìm thấy Độc nương tử kia sao? Sao đã quay về rồi?”
“Nhanh sao?” Kỷ Minh hỉ nhìn hai huynh muội với vẻ kỳ lạ: “Ta nhớ là Minh Diễm đã rời nhà sắp được 3 tháng rồi. Sao hả, hai đứa không nhớ Minh Diễm sao? Mấy tháng trời không gặp, ta cũng hơi hơi nhớ nó rồi.”
Kỷ Minh Song, Kỷ Vân Tịch: “......”
Hậu di chứng của tin tức mà Kỷ Minh Hỉ mang lại có chút nghiêm trọng.
Đến nỗi mà mấy canh giờ sau, Kỷ Vân Tịch và Kỷ Minh Song ngồi trên xe ngựa mà vẫn thảo luận với nhau về chuyện này.
Kỷ Minh Song nghiêm túc nói: “Lão Tần mời ta tới Du Châu, vốn đi ta vẫn còn đang suy nghĩ. Bây giờ ta cảm thấy Du Châu cực tốt, phong cảnh đẹp, không đi thì thật đáng tiếc.”
Kỷ Vân Tịch đưa tay ra nắm lấy tay áo huynh trưởng, ánh mắt dịch chuyển: “Thất ca, hôn sự của muội còn chưa quyết định, huynh không được đi, huynh phải tư vấn góp ý cho muội chứ.”
Kỷ Minh Song từng chút một kéo từng ngón tay của nàng ra, cười ha hả nói: “Hôn sự của muội, sẽ nghe theo ta sao? Ta vẫn nên tới Du Châu cho khuây khỏa thôi.”
Kỷ Vân Tịch: “Năm mới tới nơi rồi, đây là những ngày đoàn tụ mà.”
Kỷ Minh Song: “Đại ca từng nói, chỉ cần trái tim của mọi người hướng về nhau thì ở đâu cũng vậy.”
Kỷ Vân Tịch không nói thêm gì nữa.
Bên ngoài đã là giờ hợi, đêm khuya tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gào thét của gió lạnh đêm đông.
Gió thổi qua, thổi vào rèm xe giống như là cánh buồm trắng ở trên biển, như thể là ngay lập tức sẽ bị thổi bay.
Nàng nhìn bóng tối vô tận ở bên ngoài qua bức rèm.
Một lát sau, xe ngựa dừng lại
Kỷ Vân Tịch dẫn đầu xuống xe, Kỷ Minh Song đi theo sau.
Nhưng khi chân vừa chạm đất thì nàng liền nhận ra có điều không ổn: “Ngươi đưa ta tới đây làm gì!”
Nơi xe ngựa dừng bất ngờ là Ngô gia nằm ở Tân Xương phường.
Đêm đông, trên phố không có một bóng người qua lại, chỉ có mỗi gió lạnh.
Trước cửa mỗi nhà ở xung quanh đều treo đèn lồng, ánh đèn mờ ảo, lờ mờ chiếu sáng mọi thứ xung quanh.
Cánh cổng lớn của Ngô gia ở trước mặt đóng chặt, đến cả đèn lồng cũng không có, hoàn toàn chìm vào bóng tối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
