Ngô Duy An quay đầu sang hỏi nàng, quyết định tặng nàng một món quà gặp mặt: “Ngươi có bút tích mà Dương Vệ Thiêm viết hoặc vẽ không?”
Kỷ Vân Tịch nhướng mày: “Ngươi có thể mô phỏng sao?”
“Từng học qua.” Ngô Duy An lời ít ý nhiều, ngập ngừng một chút rồi nói: “Nhưng nếu như bây giờ trên người ngươi không có thì không kịp…”
“Ồ, ta có.” Kỷ Vân Tịch nhíu mày, móc ở trong lồng ngực ra một cái túi, sau đó từ trong túi lấy ra một tờ giấy.
Đây là thư mà trước đây Dương Vệ Thiêm trả lời nàng, nàng thuận tay giữ lấy, nghĩ rằng sau này biết đâu lại có thể dùng tới.
Ngô Duy An nhận lấy, liếc nhìn nàng một cái bằng ánh mắt sâu sắc, cũng không chậm trễ, nhẹ nhàng bước về phòng.
Rất nhanh, hắn lấy ra một tờ giấy, tranh và chữ bên trên giống hệt với tờ giấy kia.
Nhưng nét chữ và nét vẽ đều đã thay đổi.
Ngô Duy An nhét tờ giấy lại, người của hình bộ và đại lý tự cũng tới.
Hai người đồ đen trốn thoát chỉ đuổi theo được một người.
Sau khi đuổi được, người áo đen kia thấy mình không thoát được nên đã lập tức cắn thuốc độc tự vẫn.
Kỷ Minh Song và Vãn Hương nhớ tới Kỷ Vân Tịch vẫn còn ở hậu viện Ngô gia liền vội vàng quay lại.
Vừa về tới nơi thì vừa hay gặp người của hình bộ và đại lý tự kịp tới.
Đôi lông mày xinh đẹp của Kỷ Minh Song khẽ nhíu lại.
Viện tử của Ngô gia ở nơi hoang vu hẻo lạnh như thế này, thêm nữa là lúc này đã muộn.
Theo lý mà nói người của triều đình không thể tới nhanh như vậy mới phải.
Hơn nữa người dẫn đầu còn là tự chính của đại lý tự.
Quan viên chức vị này rất ít khi đích thân tới hiện trường, trừ khi là vụ án rất nghiêm trọng.
Khi tự chính của đại lý tự nhìn thấy Kỷ Minh Song, trên khuôn mặt trước giờ luôn căn cơ không kìm được xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Không nên như vậy chứ?
Nhưng dù sao cũng là lão hồ ly lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, ông ta lập tức điều chỉnh lại sắc mặt, tiến lên chắp tay hành lễ: “Kỷ thất công tử sao lại ở đây?”
Kỷ Minh Song trả lời: “Đi cùng với tam muội của ta.”
Hắn ta bước nhanh tới chỗ của Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch đang ở cùng với Ngô Duy An.
Ngô Duy An sợ hãi trốn đằng sau nàng, nhỏ tiếng nói: “Tam cô nương, những người này, là, là muốn giết ta sao?”
Kỷ Vân Tịch mặc váy lụa xếp ly in hoa màu nhũ vàng, duyên dáng yêu kiều đứng ở đó.
Thái độ của nàng vẫn luôn rất tốt, giống như là hoa mai kiêu hãnh ở trong sân, dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, làm nổi bật lên vẻ đẹp lạnh lùng trên khuôn mặt xinh đẹp trong sáng của nàng.
Nàng thuận theo lời của hôn phu tương lai nhìn xuống: “Hình như là vậy.”
Ngô Duy An theo vô thức sáp lại gần vào nàng hơn một chút: “Sao lại như vậy, ta chưa bao giờ đắc tội với ai, ta, ta sợ…”
Kỷ Vân Tịch: “Đừng sợ, người của hình bộ và đại lý tự tới rồi, bọn họ sẽ bảo vệ ngươi.”
Kỷ Vân Song đang suy nghĩ về mọi chuyện tối nay: “....”
Mặt tối sầm, trực tiếp chen qua, đẩy Ngô Duy An tránh ra khỏi người của muội muội: “Muội không sao chứ?”
Kỷ Vân Tịch lắc đầu: “Không sao, người có đuổi được không?”
Kỷ Minh Song: “Không, chết một tên, một tên trốn thoát rồi.”
Tới đây thì tự chính của đại lý tự mới xuất hiện, không chỉ có thất công tử Kỷ gia ở đây, mà cả tam tiểu thư của Kỷ gia cũng ở đây.
Tự chính của đại lý tự vừa ra lệnh cho thuộc hạ tra xét nơi này theo luật, vừa đi tới chào hỏi.
Đây chính là điểm tuyệt vời của thế gia quyền quý, cho dù bọn họ không có bất cứ chức quan nào, nhưng bình thường quan viên nhìn thấy bọn họ cũng đều phải nịnh hót.
Tự chính của đại lý tự chắp tay thi lễ: “Muộn như vậy rồi, sao tam cô nương cũng ở đây?”
Kỷ Vân Tịch trả lời lấy lệ: “Đêm nay cứ cảm thấy tinh thần bất an, nên tới đây xem phu tế tương lai thế nào, cũng may mà ta tới.”
Ngô Duy An ở bên cạnh ngẩng đầu lên đáp: “May mà tam cô nương tới kịp, nếu không…”
Kỷ Minh Song trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn không dám nói tiếp, cúi đầu ngậm miệng.
Vị hôn thê của hắn không tệ, chỉ có các ca ca nhà nàng là trông có vẻ không dễ sống chung cho lắm.
Tự chính của đại lý tự cười khà khà, trong nụ cười ẩn chứa vài phần bất an: “Nói cũng thật trùng hợp, đêm nay vừa hay phía trước xảy ra chuyện, ta đem quân tới, kết quả là đi qua đây thì phát hiện có điều bất thường nên vào xem xem.”
Vậy thì phiền đại nhân rồi.” Kỷ Minh Song ôm kiếm: “Chuyện này có liên quan đến Kỷ gia ta, nhất định phải điều tra rõ chân tướng.”
Tự chính của đại lý tự đã cảm thấy có gì không ổn.
Mục tiêu đêm nay của ông ta là phải tới Kỷ gia bắt Kỷ Minh Song, kết quả là người ta ở ngay đây.
“Đó là điều đương nhiên.” Tự chính của đại lý tự hét lên: “Mang những thi thể kia về, điều tra cẩn thận.!”
Ngươi bên dưới đáp: “Vâng!”
Kỷ Vân Tịch ngước mắt lên, vừa muốn cản lại.
Kỷ Minh Song hành động trước nàng một bước: “Điều tra ngay tại đây.”
Tự chính của đại lý tự: “Nhưng…”
“Sao?” Kỷ Minh Song nhướng mày: “Không thể điều tra hả?”
Tự chính của đại lý tự toát mồ hôi hột: “Dù sao thì trời cũng lạnh, sợ là các huynh đệ lạnh…”
“Tam muội ta cũng ở đây.” Kỷ Minh Song không chịu nhượng bộ: “Những thuộc hạ này của ông không so được với một nữ tử yếu đuối sao?”
Kỷ Minh Song không nhượng bộ mà càng cương quyết, kiểu giống như là các ngươi không lật thì để tự ta.
Tự chính của đại lý tự không còn cách nào chỉ có thể trơ mắt ra nhìn thuộc hạ tìm ra tờ giấy kia.
Khi Dương Vệ Thiêm bị bắt là cả người ngây ngốc.
Ván cờ hôm nay là do hắn ta sắp xếp, hắn ta tự cho là không chút sơ hở.
Cho nên hắn ta cũng không chờ đợi tin tốt mà đi ngủ đúng giờ như mọi ngày.
Vì thế lúc bị lôi ra từ trong chăn, hắn ta căn bản là không biết chuyện gì xảy ra.
Chuyện như thế này, theo như ván cờ mà hắn ta sắp đặt đáng lẽ phải xảy ra trên người Thất thiếu của Kỷ gia mới đúng.
Từ lâu hắn ta đã không thuận mắt với Kỷ Minh Song, từ sau khi hắn ta và Kỷ Vân Tịch định hôn, dáng vẻ của đối phương như thể là coi thường hắn ta, cảm thấy hắn ta không xứng với Kỷ gia vậy.
Nhưng Dương Vệ Thiêm trước giờ luôn chịu đựng được những gì mà người thường không thể chịu đựng được, đây cũng là lý do vì sao mà ngay từ đầu Kỷ Vân Tịch đã thích hắn ta.
Hắn ta nhanh chóng bình tĩnh lại, sau khi động viên phụ mẫu đang hoang mang lo sợ rồi đi theo những sai dịch.
Dương Vệ Thiêm tin rằng cho dù có xảy ra chuyện gì thì hắn ta và ngũ hoàng từ phía sau lưng hắn ta đều có thể dàn xếp ổn thỏa.
Như những gì hắn ta dự liệu, sự việc rất nhanh đã truyền đến tai ngũ hoàng tử.
“Phế vật.” Sau bức bình phong đen tuyền cổ kính, giọng nói âm u lạnh lẽo của người đàn ông vang lên.
Người quỳ dưới đất co rúm lại: “Bên phía đại lý tự báo tin, xin điện hạ chỉ rõ bây giờ nên làm thế nào?”
Còn có một lão già đang đứng bên cạnh, nghe thấy vậy thì khụy gối quỳ xuống hướng về phía sau bức bình phong: “Điện hạ, Kỷ Minh Diệm sắp hồi kinh rồi. Theo như thủ đoạn của Kỷ lục này thì Dương công tử chưa chắc đã có thể giữ kín bí mật.”
Trong một đêm, sóng ngầm ở trong triều dâng trào.
Sáng sớm hôm sau, nắng chói chang xuyên qua sương mù, xua tan đi sự lạnh lẽo.
Tin tức xảy ra đêm qua chưa che đậy được bao lâu đã lan truyền khắp kinh thành.
Bởi vì những nhân vật chính trong chuyện này đều là những người được lão bách tính quan tâm nhất ở trong kinh thành.
Những người phụ nữ mặc quần áo vải dày cộm ngồi dưới ánh nắng, tụ tập lại cùng nhau dệt quần áo.
Lúc nói chuyện, sương mù dày đặc từ trong miệng phả ra, phát sáng dưới ánh nắng mặt trời.
“Nghe nói gì chưa, nghe nói gì chưa? Dương nhị kia đêm qua phái người đi muốn giết Ngô đại! Người đã bị bắt đi rồi!”
“Hả? Vậy Ngô đại chết chưa?”
“Chưa, chưa, chưa, may mà Kỷ tam cô nương kia cùng Minh Song công tử tới thăm, Minh Song công tử võ công hơn người, có công tử ấy ở đó thì kẻ gian có thể đạt được mục đích sao?”
“Đúng, đêm quá có người hầu hạ ở Tân Xương phường, tận mắt nhìn thấy người của hình bộ và đại lý tự đi vào, sau đó khiêng mấy cỗ thi thể ra ngoài mà!”
“Ta ở Tân Xương phường đây! May mà đêm qua bọn ta ngủ từ sớm, không ra ngoài. Nếu như ra ngoài gặp đám người kia rồi gặp họa thì làm thế nào?”
“Đúng là như vậy, Dương nhị kia trông nho nhã lễ phép, sao lòng dạ lại độc ác như vậy chứ?”
“Không đúng, sao Dương nhị lại muốn hại Ngô đại chứ? Không phải tự bản thân hắn ta muốn thoái hôn sao?”
“Thì hối hận chứ sao. Đó là Kỷ gia cơ mà, bao nhiêu công tử muốn lấy tam cô nương kia chứ?”
“Đúng, nếu như Kỷ gia có thể nhìn trúng thằng con trai kia của ta, nó có phải ở rể cũng được.”
“Ha ha ha, đây là mơ hay là tỉnh vậy, thẩm tử tỉnh táo lại đi.”
“Nhưng ta cứ cảm thấy có gì không đúng, việc này cũng thật trùng hợp. Người nói xem đám người này được phái đi, kết quả là hai huynh muội Kỷ gia vừa hay lại ở đó? Ngươi nói xem liệu có phải là Kỷ gia tức vì Dương gia thoái hôn trước nên đặt bẫy hại Dương nhị kia không?”
“Không thể nào! Minh Song công tử cũng ở đó, công tử ấy sẽ không phải là người như vậy.”
“Minh Song công tử xưa nay là người trượng nghĩa, những năm nay công tử ấy làm bao nhiêu việc tốt, giúp triều đình vây quét thổ phỉ, có nói cũng không hết được.”
Trong mắt người dân khắp kinh thành Kỷ Minh Song chính là biểu tượng của thần tiên, không thể làm gì sai trái được.
Đương nhiên, nữ tử trước giờ luôn tin hắn ta chủ yếu là vì khuôn mặt kia của hắn ta quá đỗi ưu tú.
Thêm nữa là bao nhiêu năm nay hắn ta hành hiệp trượng nghĩa, danh tiếng vô cùng tốt.
Vì thế cách nói Kỷ gia hãm hại Dương gia rất nhanh đã bị bác bỏ.
Hơn nữa rất nhanh bọn họ đã bị một chuyện khác thu hút sự chú ý.
Đó chính là chiều hôm đó Ngô gia đích thân mời bà mối tới Kỷ gia cầu thân.
Nhưng trong nhà quả thật là nghèo khó, có thể thấy được sự rẻ tiền của sính lễ, nhưng bề ngoài lại làm rất đàng hoàng.
Ngô Tề đích thân tới, còn dẫn theo cả phu nhân.
Ngô Duy An và Ngô nhị cũng có mặt.
Ngô Tề không tự ti cũng không kiêu ngạo, giọng điệu chân thành: “Hầu gia, theo lý thì hôn sự này thì Ngô gia ta không dám, thật sự là khoảng cách quá lớn, chỉ sợ thiệt thòi cho tam cô nương. Nhưng hôm qua tam cô nương ta tay cứu Duy An, Duy An nói với ta là nó muốn lấy tam cô nương. Ta nghĩ đi nghĩ lại, tam cô nương thích Duy An, Duy An cũng muốn cưới. Vậy ta to gan tới cầu một mối hôn sự, nếu như Hầu gia không đồng ý, Ngô gia cũng sẽ không làm phiền. Nếu Hầu gia đồng ý, trên dưới Ngô gia ta nhất định sẽ không để tam cô nương chịu thiệt thòi!”
Câu nói này rất chân thành.
Hơn nữa làm người là phải phải có phong thái, Ngô gia chức quan nhỏ, xuất thân từ nơi xa xôi hẻo lánh, nhưng có khí phách không tệ, tướng mạo cũng ổn.
Phu nhân đi theo đằng sau nói rất ít, nhưng trông có vẻ cũng là người dễ gần.
Vị thiếu niên lang kia cũng không tệ, ánh mắt trong veo, cử chỉ kính cẩn.
Kỷ Minh Hỉ cảm thấy hôn sự này không tệ như thất đệ nói.
Chỉ có một điều mà đại công tử mà Vân Nương muốn lấy có hơi không ổn.
Hắn đứng bên cạnh đệ đệ, né tránh, cũng không dám ngẩng đầu lên.
Giống hệt như một nữ tử…
Kỷ Minh Hỉ bưng tách trà lên uống một ngụm với tâm trạng phức tạp.
Muốn từ chối, nhưng e là Vân Nương không đồng ý.
Hơn nữa, với tính cách của Vân Nương, nếu hắn ta có từ chối thì cũng vô dụng.
Kỷ Minh Hỉ lại uống thêm một ngụm trà, thở dài: “Chuyện này không phải do ta, phải xem tam muội của ta…”
Vừa dứt lời, Kỷ Vân Tịch nghe tin chạy tới chắc nịch tiếp lời : “Ta đồng ý.”
Kỷ Minh Hỉ: “....”
Ngô Duy An từ đầu đến giờ vẫn luôn cúi đầu lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời: “Vân Nương, ta, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng!”
Kỷ Vân Tịch đáp lại: “Đa ta An Lang.”
Ngô Duy An kéo tay áo của đệ đệ: “Hôm qua ta nghĩ cả một đêm, ta, ta sẽ tham gia kỳ thi mùa xuân năm sau, cố gắng giành được công danh, khiến nàng tự hào.”
Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Được, ta tin chàng.”
Ngô nhị ở bên cạnh biết rõ bản tính của huynh trưởng nhà mình khóe miệng giật giật, hắn ta vô thức liếc nhìn cha nương.
Hai người kia với dáng vẻ chẳng có gì là lạ, nét mặt không hề thay đổi.
Sau đó hắn ta nhìn về phía huynh trưởng của Kỷ gia.
Chỉ thấy Kỷ Minh Hỉ mặt mày hiền hậu vội vàng nhấp thêm một ngụm trà: “Vậy, vậy thì cứ thế đi…”
Ngô Tề chắp tay thi lễ: “Hầu gia đề cao rồi, Ngô mỗ vô cùng cảm kích.”
Mặc dù đồng ý rồi nhưng Kỷ Minh Hỉ vẫn có sự cân nhắc của chính mình: “Nhưng đại hôn tạm thời không vội, vừa rồi Duy…”
Hắn ta ngập ngừng một chút: “Duy An nói là muốn tham gia kỳ thi mùa xuân, theo ý của ta, đại hôn cứ để sau lúc đó thì thế nào?”
Câu nói này, phía sau thật sự không ổn, cũng vẫn có thể nuốt lời.
Kỷ Minh Hỉ thở dài.
Ngô Tề tất nhiên là không ý kiến: “Đều nghe theo Hầu gia.”
Hai nhà nói thêm vài câu, bàn bạc xong lễ Nạp Thái sau đó, Ngô Tề dẫn người nhà ra về.
Ngô Duy An vẫn không nỡ rời đi, đi ba bước lại quay đầu lại nhìn Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch kiên định đáp lại ánh mắt của hắn, mãi tới khi cả nhà bọn họ lên chiếc xe ngựa đơn sơ.
Xe ngựa chở đầy người, có chút quá tải, chầm chầm rời đi.
Kỷ Minh Hỉ đứng trước cửa Hầu phủ nhìn, gọi: “Vân Nương à.”
Kỷ Vân Tịch dùng ánh mắt để bày tỏ: “?”
Kỷ Minh Hỉ: “Muội thích điểm gì ở đại công tử vậy?”
Suốt quá trình vừa rồi Ngô Duy An đều đang diễn, cố gắng hết sức để khiến mọi người chán ghét.
Kỷ Vân Tịch đương nhiên biết sự lo lắng của huynh trưởng, bây giờ cho dù nàng nói thật, nói là thích vì hắn diễn xuất tốt, có lẽ huynh trưởng cũng không tin.
Thế nên nàng nghĩ ngợi rồi phun ra hai chữ: “Nghe lời?”
Kỷ Minh Hỉ: “.....”
Trông quả thật cũng khá nghe lời, giống như nghe lời trượng phu những phu nhân trong các phủ khác.
“Được thôi.” Hắn ta thở dài, lại muốn uống trà rồi.
Bốn ngày sau.
Vẫn là căn phòng ngủ lạnh lẽo kia của Ngô Duy An.
Lão Tẫn đã nhiều ngày không gặp lại một lần nữa đến nhà, cười ha hả đốt bếp lửa.
Ngô Duy An không còn khoác chăn, cũng không còn cố gắng nhồi nhét quần áo lên người nữa.
Hắn ngồi ở trước bàn tập trung suy nghĩ một lúc, rồi lại viết mấy chữ trên tờ giấy, cẩn thận cuộn tròn lại rồi bỏ vào ống trúc nhỏ.
Lão Tần: “Mỗi lần thấy người viết túi trúc, ta lại lo lắng thay cho cả nhà ngươi.”
Ngô Duy An mỉm cười: “Lão Tần, khủy tay này của ông toàn hướng ra ngoài.”
胳膊肘往外拐: Khủy tay hướng ra ngoài. Ví với việc giúp người ngoài mà không giúp người trong nhà, nội bộ, hơn nữa còn làm tổn hại đến lợi ích của người có quan hệ mật thiết với mình.
“E là ngoài giang hồ lại sắp sửa hỗn loạn rồi.” Lão Tần có tấm lòng của thầy thuốc: “Sắp sửa sang năm mới rồi, ngươi không thể để cho mọi người ăn cái tết hẳn hoi được à?”
“Cái cũ không qua thì cái mới không thể tới.” Ngô Duy An cầm túi trúc rồi đứng dậy, ra ngoài vứt cho Tuyết Trúc đang chăm chỉ quét tước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)