Pháo hoa bắn chừng mười phút. Ánh đèn xung quanh lần lượt sáng lên. Bóng cây lắc lư in xuống mặt đất, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ. Chiếc áo khoác rơi trên đất lại một lần nữa được khoác lên vai Ôn Thi Kiều.
Cô chậm rãi ngước mắt. Ánh nhìn của cô chạm phải đôi mắt sâu thẳm hệt như sương mù buổi chiều tà của Thương Mạc. Có đôi khi, cô cảm thấy anh rất xa vời, như bị một màn sương mưa mờ ảo bao phủ. Giữa anh và tất cả mọi người dường như luôn bị ngăn cách bởi một bức rèm xám xịt, lạnh lùng, xa cách và khó lòng với tới.
Thế nhưng ngay trong đêm nay, ngay tại khoảnh khắc này, Ôn Thi Kiều bỗng có một cảm giác rất lạ. Vầng trăng sáng tít trên cao kia dường như cô cũng có thể vươn tay chạm đến được.
"Thương tiên sinh."
Thương Mạc khẽ "ừ" một tiếng. Hơi thở của anh trầm ổn, giọng điệu mang theo vẻ bâng quơ:
"Sao vậy?"
"Lần trước ngài có nói đợi đến lần gặp mặt tiếp theo sẽ kể cho tôi nghe chuyện chúng ta từng gặp nhau ở Paris một năm trước." Đôi mắt cô ánh lên vẻ trong trẻo và dịu dàng: "Bây giờ ngài có thể kể cho tôi nghe được chưa?"
Giữa chừng hai người đã gặp nhau rất nhiều lần, nhưng cô vẫn luôn không có cơ hội để hỏi. Nếu cô thực sự từng gặp Thương Mạc, với khuôn mặt thu hút người khác của anh làm sao cô có thể quên được cơ chứ? Thực ra, cô đúng là chưa từng nhìn thấy anh.
Trên con phố ở Paris, lúc cô lên tiếng chất vấn kẻ có thái độ kỳ thị, hay khi cô kiên nhẫn giúp đỡ những đồng bào đang bối rối. Lúc đó, Thương Mạc có lẽ chỉ tình cờ lướt qua khi đang ngồi trong xe, hoặc đứng bên ngoài đám đông nhàn nhạt ném tới một ánh nhìn. Khoảng thời gian ấy, Thương Mạc đang ở trong giai đoạn quan trọng để từng bước thay thế Thương Hồng Khang.
Anh có vô số cuộc điện thoại và các cuộc họp phải giải quyết. Lúc đó, anh chỉ nghĩ đây là một cuộc bèo nước gặp nhau, là một sự việc tình cờ xen ngang vào những công việc bận rộn của mình. Vì vậy, anh chỉ gọi người bên cạnh đến giúp cô giải quyết rắc rối.
Mãi cho đến sau này, cách vô số bóng người lướt qua, cô lại một lần nữa xuất hiện trước mắt anh. Khuôn mặt rạng rỡ hòa hợp với hình bóng trong ký ức. Điều đó đã khuấy động những gợn sóng lăn tăn nơi đáy lòng anh.
Ôn Thi Kiều đột nhiên nhớ lại. Kẻ kỳ thị bị cô mắng đến mức bỏ chạy thục mạng ngày đó, sau này lại ngậm ngùi quay lại tìm cô xin lỗi. Cô lại nhớ đến lúc giúp đỡ đồng bào, thái độ của nhân viên soát vé rõ ràng vô cùng cứng rắn, bảo rằng không nộp phạt thì không cho đi. Trong lúc hai bên giằng co, nhân viên soát vé bỗng nhận được một cuộc điện thoại, thái độ lập tức mềm mỏng hẳn, lại còn nói đây chỉ là một sự hiểu lầm.
Thì ra là như vậy. Cô híp mắt cười, vô cùng chân thành lên tiếng:
"Cảm ơn ngài, Thương tiên sinh."
Hôm nay cô đã nói cảm ơn quá nhiều lần rồi. Có lẽ chính bản thân cô cũng cảm thấy ngại ngùng.
"Đợi sau khi trở về, tôi mời ngài dùng bữa được không?"
Màn đêm bao phủ lấy không gian. Ánh mắt Thương Mạc dừng lại trên đôi môi đỏ mọng đang hé mở của cô. Đầu ngón tay anh chậm rãi cọ xát điếu thuốc đang cầm.
Dưới ánh đèn mang sắc điệu ấm áp, khuôn mặt với những đường nét góc cạnh của anh cũng trở nên dịu dàng hơn. Anh khẽ nhếch môi cười nhạt.
"Được."
Ôn Thi Kiều đã có một giấc ngủ rất ngon trong suốt cả đêm qua. Bữa sáng vẫn do người giúp việc mang đến tận phòng. Tuy nhiên, sau khi thức dậy, cô không nhìn thấy Thương tiên sinh đâu cả. Bù lại, cô nhìn thấy tờ giấy nhắn anh để lại trên bàn ăn, bảo cô sau khi thức dậy thì đến phòng khách tầng một vì anh đang ở đó.
Tin nhắn của Thương Nhược Vi cũng được gửi đến liên tục. Cô ấy nói mình đang không ngừng nghỉ chạy tới đây. Trong tin nhắn thoại còn mang theo chút bất lực:
"Buổi sáng ở Singapore có mưa to. Em đã cố tình dậy sớm để bắt chuyến bay sớm nhất rồi đấy. May mắn là chuyến bay chỉ bị hoãn có một tiếng đồng hồ."
Nhưng chuyện này cũng hết cách, tình hình thời tiết vốn dĩ rất khó kiểm soát. Hôm nay Ôn Thi Kiều không trang điểm. Thời tiết oi bức, cộng thêm việc lát nữa phải đi chơi trên biển cùng Thương Nhược Vi nên cô chỉ bôi một lớp kem chống nắng mỏng. Cô cũng không mặc váy mà thay bằng một chiếc quần đùi denim.
Vừa xuống đến tầng một, bước ra khỏi thang máy và ngước mắt lên, cô liền chạm mặt em gái của Hạ Quân Xuyên. Trên người cô gái kia tràn ngập vẻ mệt mỏi. Khi nhìn thấy Ôn Thi Kiều, cô ta cũng có chút bất ngờ. Cô ta đứng khựng lại tại chỗ, đưa tay vẫy chào cô:
"Chào buổi sáng, Ôn tiểu thư."
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tinh xảo, vóc dáng chuẩn chỉnh vòng nào ra vòng nấy. Lại thêm làn da trắng trẻo mịn màng cùng vòng eo thon gọn, ngay cả một đứa con gái như cô ta nhìn thấy cũng vô cùng yêu thích. Hạ Oánh Thư thẫn thờ thở ra một hơi dài, lẩm bẩm nhỏ giọng:
"Thật xứng đôi với Thương tiên sinh."
Thương tiên sinh thích kiểu đại mỹ nhân diễm lệ như thế này. Hoàn toàn chẳng có chút liên quan nào tới cô ta cả. Ôn Thi Kiều không nghe rõ cô ta đang nói gì, chỉ cảm thấy sắc mặt cô ta hơi tiều tụy:
"Hạ tiểu thư nghỉ ngơi không được tốt sao?"
"Đúng vậy." Cô ta ủ rũ hệt như một đóa hoa tàn: "Cả đêm qua tôi không ngủ được ngon giấc."
Hạ Oánh Thư rũ khuôn mặt đau khổ xuống, rầu rĩ cất lời:
"Tôi thất tình rồi."
Chuyện này đúng là chạm đến điểm mù kiến thức của Ôn Thi Kiều rồi. Cô chưa từng yêu đương bao giờ. Mộ Nhiễm tuy từng hẹn hò rất nhiều lần, nhưng toàn là cô ấy cảm thấy chán rồi đá người ta. Ôn Thi Kiều căn bản không biết cách an ủi một người đang thất tình là như thế nào.
Cô bèn học theo những lời rập khuôn, thuận miệng an ủi một câu:
"Đàn ông trên đời này nhiều như vậy, cô nhất định sẽ tìm được người tốt hơn thôi."
Mặc dù không biết người cô ta thích là ai, nhưng Thương tiên sinh chẳng phải đang ở ngay trước mắt hay sao? Người xuất sắc hơn, chỉ cần ngước mắt lên là thấy. Hạ Oánh Thư thở dài thườn thượt:
"Liệu có tìm được không?"
"Bỏ đi," cô ta cũng không chìm đắm trong chuyện này quá lâu: "Cô định đi tìm Thương tiên sinh sao?"
"Đi theo tôi, tôi dẫn cô đi."
Trên đường đi, hai người vô tình chạm mặt những vị khách khác trên đảo. Khuôn mặt bọn họ lộ rõ vẻ hóng hớt đầy phấn khích, ai nấy đều đang bàn tán về một chuyện.
"Trần Dư Huy tối qua không biết đã đắc tội với ai, ngay trong đêm đã bị đuổi khỏi hòn đảo này rồi, mọi người có biết không?"
"Chuyện này đã lan truyền ầm ĩ lên rồi. Còn có người nói chút cơ ngơi của nhà hắn ta cũng sắp tiêu tùng luôn rồi."
"Vốn dĩ tôi đã chẳng ưa gì hắn ta, cũng không hiểu hắn lấy đâu ra cái thói kiêu ngạo đó. Ngày nào cũng vênh váo tự đắc, thế nhưng khi đứng trước mặt Thương tiên sinh và Hạ tiên sinh thì lại xum xoe nịnh bợ, có kết cục này cũng là đáng đời."
"Nhưng tôi rất tò mò rốt cuộc thì hắn ta đã đắc tội với ai vậy?"
Có người đột ngột lên giọng:
"Sẽ không phải là Thương tiên sinh đó chứ!"
"Nếu vậy thì hắn ta chết chắc rồi."
Những âm thanh hả hê khi thấy người khác gặp nạn ngày càng trôi dạt ra xa. Hạ Oánh Thư vốn biết rõ chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua. Cô ta hơi quay đầu lại, liếc nhìn Ôn Thi Kiều một cái.
"Đừng lo lắng tên họ Trần kia sẽ trả thù cô, hiện tại hắn ta còn lo cho thân mình chưa xong đâu."
Dĩ nhiên có Thương tiên sinh ở bên cạnh cô, Trần Dư Huy có to gan đến mấy cũng không dám làm càn. Dù sao thì gia đình hắn cũng từng có thời kỳ huy hoàng. Để giữ lại số tài sản trong tay, nhà bọn họ có lẽ sẽ chuyển toàn bộ tài sản ra nước ngoài, sau đó không bao giờ quay lại Thâm Cảng nữa. Số tiền còn lại trong tay cũng đủ để hắn sống cả đời rồi.
Ôn Thi Kiều gật đầu:
"Tôi biết rồi, cảm ơn cô."
Giọng nói của cô cất lên dịu dàng và êm ái. Điều đó khiến lồng ngực Hạ Oánh Thư cũng không kìm được mà rung lên vài nhịp. Đáng ghét... Thương tiên sinh đúng là có số hưởng quá đi mất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)