"Nghe nói Thương Quý Thầm luôn tìm đủ mọi cách để về nước, anh chú ý một chút."
Thương Mạc lạnh nhạt rũ mắt. Anh bưng tách trà lên nhấp một ngụm, lơ đãng đáp: "Hắn ta đã bị Thương Hồng Khang chiều sinh hư rồi, có về cũng vô dụng."
Cũng đúng. Những người ủng hộ hắn ta trước đây chẳng qua là vì thấy có Thương lão tiên sinh chống lưng phía sau. Thêm vào đó, mọi chuyện giờ đã ngã ngũ, Thương Quý Thầm có về cũng chẳng tạo nên sóng gió gì.
Hạ Quân Xuyên vắt chéo chân: "Nhưng Thương lão tiên sinh dường như vẫn còn ấp ủ hy vọng."
"Ừ," vẻ mặt Thương Mạc lộ ra nét châm biếm: "Dạo gần đây ông ta đã mời gọi những cánh tay đắc lực cũ thời còn ở Hoàn Thắng đến Vịnh Thâm Thủy, đáng tiếc…"
Anh ung dung đặt tách trà xuống: "Chỉ là một đám già nua vô dụng mà thôi."
Hạ Quân Xuyên cười rạng rỡ. Anh ta thoải mái thở dài một tiếng: "Cảm giác được cùng một chiến tuyến với Thương tiên sinh thật là tốt."
Đối đầu với anh, chỉ có con đường chết mà thôi.
Thương Mạc không nói thêm gì nữa. Anh thong thả liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Cũng đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân.
Sắc mặt Hạ Oánh Thư vô cùng rạng rỡ. Cô ta thân thiết khoác tay Ôn Thi Kiều, cười tươi như hoa nở mùa xuân.
Hạ Quân Xuyên lại càng nhìn càng thấy hoang mang. Anh ta thật sự không hiểu em gái mình đang làm cái trò mèo gì. Biết Thương Mạc có người trong lòng rồi nên phát điên rồi sao? Rõ ràng buổi sáng thấy con bé còn ủ rũ cơ mà, sao bây giờ đột nhiên lại tràn trề sức sống như vừa được hồi sinh thế này?
Ôn Thi Kiều ho nhẹ: "Là sữa dưỡng thể."
"Tôi cũng muốn mua!" Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh: "Giọng cô nghe hay quá đi mất. Tôi nghe nói con gái vùng Giang Nam nói giọng điệu mềm mỏng êm tai lắm, cô là người vùng đó phải không?"
"Không phải, tôi là người Bắc Giang."
"À, ra là vậy, thế thì cô…"
Gân xanh trên trán Hạ Quân Xuyên giật giật. Khóe mắt anh ta liếc qua sắc mặt âm trầm của Thương Mạc, nhịn không được nữa liền quát lớn: "Hạ Oánh Thư! Em buông Ôn tiểu thư ra rồi qua đây ngay cho anh!"
"Làm gì chứ." Hạ Oánh Thư tỏ vẻ không vui: "Em cọ cọ với người đẹp thì liên quan gì đến anh."
"Qua đây."
"Không qua!"
Hạ Quân Xuyên trừng mắt nhìn cô ta: "Mau lượn đi tìm bạn của em mà chơi, nếu không tháng này anh sẽ cắt tiền tiêu vặt của em đấy."
"…" Hạ Oánh Thư "xì" một tiếng. Cô ta khinh khỉnh lườm Hạ Quân Xuyên một cái, sau đó lại xích lại gần Ôn Thi Kiều, lên tiếng: "Cô biết đấy, tiền bạc vô cùng quan trọng, lát nữa tôi lại đến tìm cô sau nhé."
Vị đại tiểu thư này đứng dậy hất tóc. Nếu ai không biết khéo lại tưởng cô ta rất có cốt khí: "Đi thì đi!"
Ôn Thi Kiều bị chọc cho buồn cười đến mức cong khóe môi. Cô chợt nhớ ra liền hỏi: "Tại sao tôi chưa từng gặp Hạ tiểu thư trong tiệc trà của Vi Vi nhỉ?"
Anh trai của hai người họ là bạn tốt, chắc chắn bọn họ đã từng gặp nhau. Hơn nữa, tính cách của cả hai đều rất tốt, giới danh gia vọng tộc ở Thâm Cảng lại cùng chung một vòng tròn giao tiếp. Đáng lẽ quan hệ của bọn họ phải rất thân thiết mới đúng.
"Chuyện này à." Hạ Quân Xuyên uể oải lên tiếng: "Cái này phải trách Thương Mạc."
?
Ôn Thi Kiều lại càng thêm tò mò.
Thương Mạc có chút bất mãn với khoảng cách hơi xa giữa hai người. Anh điềm nhiên vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: "Ngồi qua đây, tôi kể cho cô nghe."
Cô gái nhỏ ngoan ngoãn hệt như một chú mèo con mềm mại ngọt ngào, cọ xát dịch lại gần bên cạnh anh. Dáng vẻ quá đỗi đáng yêu ấy khiến yết hầu của Thương Mạc khẽ lăn lộn. Anh bật cười trầm thấp, không nhanh không chậm mở lời:
"Chắc vào khoảng năm hai đứa nó tám chín tuổi, mẹ tôi dẫn Thương Nhược Vi đến sống ở Thâm Cảng một tháng."
"Lúc đó tôi từ New York trở về, tiện tay mua hai chiếc váy công chúa. Thế nhưng tôi lại suy nghĩ không chu toàn, mua nhầm hai chiếc khác nhau."
Cả hai đứa đều rất thích chiếc váy màu xanh lam. Giành qua giành lại thế nào lại khóc òa lên. Một đứa thì túm lấy đuôi váy, đứa kia lại nắm chặt cổ áo, tình cảnh lúc ấy vô cùng hỗn loạn.
Cho dù Thương Mạc đã hứa sẽ lập tức gọi người gửi gấp một chiếc nữa từ New York về, nhưng dù có nhanh đến mấy cũng phải mất một ngày. Chiếc váy này đưa cho ai cũng không xong. Dưới sự giằng co kịch liệt, chiếc váy đã bị xé rách bươm.
Hai đứa trẻ gục vào lòng mẹ mình, vô cùng phẫn nộ mà tuyên bố tuyệt giao. Kể từ sự việc lần đó, Thương Mạc đã rút ra kinh nghiệm xương máu. Khi mua quà cho trẻ con cùng trang lứa thì nhất định phải mua y hệt nhau.
Ôn Thi Kiều có nằm mơ cũng không nghĩ đến lý do khiến hai vị đại tiểu thư tuyệt giao lại là cái này.
"Từ đó trở đi, hai người họ thật sự chưa từng gặp lại nhau sao?"
"Chưa từng," Hạ Quân Xuyên đáp: "Ngay cả Thương Mạc sau này cũng dần dần ít khi về Thâm Cảng chứ đừng nói đến Thương Nhược Vi."
Anh ta hừ nhẹ: "Thương tiên sinh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm."
Thương Mạc cũng không hề phủ nhận. Nguyên nhân gốc rễ của chuyện này quả thực là do anh.
Ôn Thi Kiều trầm tư hai giây: "Nhưng Vi Vi sắp đến rồi, chẳng phải hôm nay hai người họ sẽ chạm mặt nhau sao."
Ở giữa cách nhau tận mười năm ròng rã, cũng không biết lúc gặp lại nhau sẽ xảy ra tình huống gì nữa đây. Thật không thể nào đoán trước được.
Thế nhưng, Ôn Thi Kiều lúc này cũng thực sự không còn thời gian để bận tâm đến chuyện đó nữa. Nhìn thấy đống đồ bơi mà Thương Nhược Vi mang theo, cô chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm lại. Cô run rẩy nhấc một bộ đồ bơi có sợi dây buộc mỏng manh đến mức cô nghi ngờ chỉ cần kéo nhẹ một cái là sẽ đứt phựt. Cô cất giọng chém đinh chặt sắt:
"Vi Vi! Chị tuyệt đối không thể nào mặc bộ này ra ngoài được đâu!"
Thương Nhược Vi bĩu môi: "Đẹp thế cơ mà. Thôi bỏ đi, chị không mặc thì để em mặc."
Trong vali của cô ấy chứa chừng sáu bảy bộ đồ bơi, đại đa số đều là kiểu dáng bikini. Ôn Thi Kiều thực sự hối hận rồi. Thương Nhược Vi từ nhỏ đã lớn lên ở nước ngoài, phong cách mà cô ấy thích hoàn toàn khác xa với cô.
Cuối cùng, qua ngàn chọn vạn tuyển, cô mới nhắm được một bộ màu xanh da trời. So với những bộ hở hang da thịt kia, bộ này ít ra ở phần eo còn được điểm xuyết một lớp ren trong suốt dài xấp xỉ một chiếc váy. Thế nhưng, phần thân trên lại có một vòng dây xích đính đá thả chéo xuống. Lúc đi lại, sợi dây sẽ cọ xát vào da thịt, tạo ra những vệt đỏ nhàn nhạt.
… Đành nhịn vậy.
Cô khoác thêm một chiếc áo chống nắng mỏng manh bên ngoài. Cô mệt mỏi day day mi tâm: "Còn chưa đi chơi mà chị đã cảm thấy mệt lả người rồi."
Thương Nhược Vi cười hì hì hai tiếng an ủi cô: "Chị cứ yên tâm đi, chúng ta ra biển bơi mà. Lúc nãy em đã hỏi người giúp việc rồi, có một bãi biển rất ít người nhưng cảnh sắc lại cực kỳ đẹp."
Ôn Thi Kiều đành miễn cưỡng tin tưởng.
Cô biết bơi, nhưng bơi không được giỏi lắm. Thế nên cô có mang theo hai chiếc phao tay bơi lội. Biển hôm nay sóng yên biển lặng. Thương Nhược Vi hệt như một con thỏ, hấp tấp chạy thẳng xuống biển. Cô bé vô cùng thành thạo bơi lội, đưa tay vẫy vẫy Ôn Thi Kiều: "Mau xuống đây đi, Tiểu Kiều!"
Ôn Thi Kiều cởi áo khoác ngoài đặt trên bãi cát. Cô chỉ dám chơi đùa ở khu vực nước nông. Ở đây có hai tảng đá ngầm rất lớn, cô không dám bơi ra quá xa nên chỉ quanh quẩn bơi quanh khu vực này một lúc. Cô ngước mắt lên liền thấy Thương Nhược Vi đang nằm ngửa nổi lềnh bềnh trên mặt nước, một mình cô ấy cũng chơi rất vui vẻ.
Cô chậm chạp di chuyển, định bụng lên bờ. Thế nhưng một bóng hình cao lớn và thon dài đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô. Ôn Thi Kiều nhất thời không dám nhúc nhích. Trong làn nước, mái tóc dài ướt sũng của cô trôi nổi bồng bềnh. Cô trông hệt như một nàng tiên cá nhỏ bé, rụt rè ngẩng đầu lên…
Ánh mắt Thương Mạc từ trên cao nhìn xuống, ghim chặt lấy thân hình cô. Sự u ám và sâu thẳm nơi đáy mắt anh cô không tài nào hiểu thấu. Thế nhưng luồng khí tức nguy hiểm tỏa ra lại khiến cả người cô tê rần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)