Lúc đi ngang qua gã đàn ông kia, Ôn Thi Kiều khiêu khích nhướng mày, khẽ "phi" một tiếng. Hắn ta giận mà không dám nói, vác khuôn mặt trắng bệch chầm chậm quay người lại. Hắn hèn nhát cất lời: "Thương tiên sinh."
Đúng là một tên rác rưởi. Nhất là cái loại tự cho mình cao thượng, giở trò trêu ghẹo thô tục với con gái thì đều là cặn bã vô sỉ. Thật sự quá kinh tởm.
Ôn Thi Kiều mím chặt môi, cố nhịn lại xúc động muốn tiếp tục chửi mắng hắn. Đột nhiên, trên vai cô truyền đến hơi ấm. Thương Mạc đã khoác áo ngoài của anh lên người cô. Hương gỗ trầm hương dịu nhẹ như một tấm lưới vô hình, bao bọc lấy cô vào trong.
Cô khẽ ngẩn người, sự châm biếm trên gương mặt cũng vơi đi vài phần. Trong lòng dâng lên một cỗ rung động, cô nhẹ nhàng lên tiếng: "Cảm ơn Thương tiên sinh."
Đáy mắt Thương Mạc đọng lại một màu mực đậm đặc, sâu không thấy đáy. Anh không nói gì. Thế nhưng cách một khoảng không xa không gần, Ôn Thi Kiều cảm nhận rõ ràng được ý vị lát nữa sẽ tính sổ với cô tỏa ra từ người anh.
"Trần Dư Huy phải không?"
Giọng nói nhàn nhạt, trầm trầm vang lên khiến cả người gã đàn ông hơi run rẩy. Trên mặt hắn nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, gượng gạo đáp: "Thương tiên sinh, tôi nghĩ trong chuyện này có lẽ có hiểu lầm."
Ngữ điệu của Thương Mạc vốn dĩ rất bình thường. Thế nhưng, cảm giác áp bức nặng nề lại trải rộng ra, lan tràn khắp không gian.
"Có phải hiểu lầm hay không đã không còn quan trọng nữa."
Anh khẽ hất cằm, từng câu từng chữ thốt ra nhẹ như gió thoảng mây bay nhưng lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta lạnh buốt sống lưng.
"Quan trọng là cậu chọc cho cô ấy rất tức giận."
Cảm giác tê dại trong lòng trào dâng không thể khống chế. Ôn Thi Kiều theo bản năng kéo khép áo khoác lại, đầu ngón tay khẽ run rẩy hai nhịp.
Thương Mạc vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhã nhặn và bình thản. Tuy nhiên, lời nói thốt ra lại đánh thẳng vào điểm yếu của đối phương: "Nhà họ Trần đã lung lay sắp đổ, chỉ còn bám víu vào chút gia sản cuối cùng để thoi thóp qua ngày. Tôi không ngại dùng chút thủ đoạn khiến cho cơ hội thở dốc cuối cùng của nhà họ Trần cũng biến mất sạch sẽ đâu."
Trần Dư Huy nghe vậy thì da đầu tê rần. Sự hối hận từ tận đáy lòng nhanh chóng lan tràn ra khắp tứ chi.
"Thương tiên sinh… Tôi sai rồi. Tôi không nên làm như vậy, xin ngài hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa. Tôi cầu xin ngài."
Hắn cũng chẳng cần bận tâm xem có ai nhìn thấy hay không. Vừa rồi hắn còn ra vẻ trịch thượng, hiện tại đã trông chẳng khác nào một con kiến hôi. Sự hối hận trào dâng như thủy triều. Dưới sự căng thẳng, cơ mặt hắn co giật từng trận kịch liệt, hốc mắt cũng đỏ bừng lên.
Hạ Quân Xuyên vừa kết thúc cuộc gọi với chị cả thì lập tức bám gót chạy đến. Mặc dù không nghe được quá nhiều, nhưng nhìn tình hình trước mắt, anh ta cũng loáng thoáng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Rõ ràng sáng nay Thương Mạc đã cảnh cáo hắn ta một lần rồi. Hắn không những không biết hối cải, thậm chí còn được đà lấn tới, hiện tại phải gánh chịu hậu quả này cũng là đáng đời.
Dù sao người cũng do anh ta mang tới. Hạ Quân Xuyên bước ra chắn ở giữa, lên tiếng giảng hòa: "Anh cứ đưa Ôn tiểu thư về nghỉ ngơi trước đi, phần còn lại cứ để tôi xử lý."
Thương Mạc quả thực không còn kiên nhẫn để lãng phí ở nơi này. Anh nắm lấy cổ tay Ôn Thi Kiều, xoay người dẫn cô rời đi.
Trên đường vắng vẻ, không có bóng người, xung quanh vô cùng tĩnh mịch. Gió biển thổi tới mang theo cái lạnh buốt. Ôn Thi Kiều thấp thỏm bất an đi theo sau lưng anh. Chiếc áo khoác vô tình rơi xuống đất.
Cô ngoảnh lại nhìn, nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn: "Thương tiên sinh, áo khoác..."
Người đàn ông phía trước đột ngột dừng bước. Cô va mạnh vào tấm lưng rộng lớn và vững chãi của anh, bật ra một tiếng kêu đau đớn khẽ khàng.
Cùng lúc đó, cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, sau lưng Thương Mạc dán lên một mảnh mềm mại khiến người ta loạn nhịp. Cảm giác ấy hệt như một cục bông, mềm mại không xương, khiến những đường gân xanh trên mu bàn tay anh không kìm được mà nổi lên sần sùi.
Thương Mạc nhắm nghiền mắt lại. Anh nhíu mày quay người sang. Cô gái nhỏ không biết vì sao lại rũ cụp hàng mi xuống, thoạt nhìn có vẻ hơi tủi thân.
Cô thì có gì mà tủi thân cơ chứ? Rõ ràng anh còn chưa lên tiếng mắng cô.
Thương Mạc cố gắng kiềm chế dục vọng muốn ấn chặt cô vào lòng. Giọng nói của anh vẫn trầm xuống, mang theo vài phần ý vị răn dạy.
"Còn thấy tủi thân sao? Trước khi lên tàu tôi đã dặn cô đừng chạy lung tung, phải đi sát theo tôi. Cô không nghe lời một chút nào cả, chạy ra chỗ kia làm gì?"
Ôn Thi Kiều bị anh mắng đến mức đầu óc mơ hồ. Có lẽ do gió đêm thổi, cũng có thể do ánh trăng soi rọi, khuôn mặt nhỏ bé của cô trông thật đáng thương. Cô xoa xoa vầng trán vừa bị va đập đến phát đau. Đáy mắt cô dâng lên một tia đỏ ửng nhạt:
"… Tôi không có tủi thân."
Thế nhưng, Thương Mạc lại chẳng màng đến sự yếu đuối của cô, tiếp tục từng bước ép sát:
"Cô có biết bao nhiêu kẻ đang dòm ngó cô với ý đồ xấu không? Chỗ cô đến rất hẻo lánh. Nếu tôi không đuổi theo, cô tính làm thế nào, hả?"
Ôn Thi Kiều bĩu môi, cúi gằm mặt xuống từng chút một. Thương tiên sinh thực sự quá hung dữ. Cô cắn môi, nhỏ giọng giải thích:
"Rạp chiếu phim ngoài trời đang chiếu phim kinh dị. Tôi không dám xem, cho nên mới muốn đi dạo quanh chỗ khác một chút."
Thương Mạc nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô, cố đè thấp giọng xuống:
"Hiện tại không chỉ là mất hứng, mà là tức giận."
Cổ tay Thương Mạc hơi dùng sức, kéo người tới gần mình thêm một chút.
"Sau này còn dám như vậy nữa không?"
Ngữ khí chất vấn của anh mang theo vẻ bức người. Ôn Thi Kiều lúc này thực sự cảm thấy tủi thân. Cô khẽ lắc đầu:
"Tôi không dám nữa."
Dù nói như vậy, nhưng lá gan của cô trước mặt Thương tiên sinh không biết từ khi nào đã lớn hơn rồi. Cô nhỏ giọng mở lời oán trách anh:
"Rõ ràng đều là lỗi của hắn ta, ngài đối với hắn chẳng hung dữ chút nào, tại sao lại mắng tôi cơ chứ?"
Thương Mạc bị cô chọc cho tức cười:
"Lúc nãy ở bên kia, tôi nói muốn dùng chút thủ đoạn là vì ai hả?"
"…"
Cô biết Thương tiên sinh làm vậy là để bảo vệ mình. Thế nhưng, cô cũng không ngờ anh lại tức giận đến mức này. Bây giờ cô đã phần nào hiểu được lý do vì sao thi thoảng Thương Nhược Vi lại bảo anh cả của mình rất dữ dằn. Quả đúng là như vậy.
Cô lí nhí cất giọng: "Cảm ơn Thương tiên sinh."
Tuy nhiên, gần như ngay lúc âm thanh của cô vừa dứt, ánh đèn xung quanh đột ngột tắt vụt. Không gian chìm vào trong màn đêm tối tăm. Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ. Ôn Thi Kiều giật nảy mình hoảng hốt. Cô hoàn toàn phản xạ có điều kiện mà nắm ngược lại lấy tay Thương Mạc. Đây là thứ duy nhất cô có thể tóm được trong bóng tối.
Giây tiếp theo, bên eo cô bỗng nhiên có một bàn tay to lớn, ấm áp và hữu lực đặt lên. Bàn tay ấy hoàn toàn không thu hồi sức lực, dán chặt vào phần eo sau của cô, mạnh mẽ ôm ghì cô vào một vòng ôm nóng bỏng tràn ngập hương gỗ đàn hương.
Ôn Thi Kiều thoáng hoảng loạn trong giây lát. Cơ thể cô theo bản năng muốn lùi về phía sau. Thế nhưng, vòng tay đang ghì chặt bên hông cô lại chẳng mảy may suy suyển. Ngược lại, nó càng thêm mạnh mẽ, giam cầm và trói buộc cô hoàn toàn.
Hơi thở nóng bỏng, lồng ngực rắn rỏi. Cảm giác này hệt như một chiếc lồng giam được tạo ra chỉ dành riêng cho cô. Yết hầu của Thương Mạc lăn lộn đầy vẻ kiềm chế. Đôi mắt đen thẳm cũng khéo léo chìm vào màn đêm.
"Đừng sợ, đây là một phần trong tiết mục bắn pháo hoa. Đèn trên toàn bộ hòn đảo sẽ được tắt đi, rất nhanh sẽ bắt đầu bắn pháo hoa thôi."
Con người luôn có lòng tham không đáy. Lần này đã ôm được cô rồi, vậy lần sau thì sao? Anh lại muốn có được nhiều hơn thế.
Tim Ôn Thi Kiều đập thình thịch như đánh trống, sự run rẩy lan tận đến đầu ngón tay. Cô giả vờ bình tĩnh lên tiếng:
"Tôi đứng vững rồi, làm phiền ngài quá."
Ẩn ý trong câu nói chính là anh có thể buông cô ra rồi. Lực trói buộc trên eo vừa buông lỏng, cô lập tức lùi sang bên cạnh vài bước. Cô vừa mới thở phào nhẹ nhõm, những chùm pháo hoa rực rỡ đã đột ngột bung nở giữa không trung. Tia sáng tỏa ra bốn phía, lung linh huyền ảo, rực rỡ soi sáng cả đáy mắt Ôn Thi Kiều.
Thương Mạc điềm tĩnh kẹp một điếu thuốc trên đầu ngón tay. Cô đang mải mê ngắm pháo hoa. Còn Thương Mạc lại nghiêng đầu, chăm chú nhìn cô. Anh chìm đắm trong đôi mắt trong veo của cô, đắm chìm trên thân ảnh cô, và cả trong những lọn tóc bị gió đêm thổi tung bay lòa xòa kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



