Mấy người nghe xong thì hiểu ra.
“Hóa ra là có chuyện như vậy.” Gương mặt An Dĩ Phong hơi nóng lên, bởi vì mấy đại sư kia là anh ta mời đến.
Anh ta cũng không nghĩ tới bản lĩnh của bọn họ còn không bằng Tần Tang Tang.
Lúc này An Dĩ Phong còn tưởng mình mời tới kẻ lừa đảo, hoàn toàn không nghĩ tới là Tần Tang Tang bản lĩnh hơn người.
“Tang Tang à, cháu giúp An gia chuyện lớn như vậy, bà nên cảm ơn cháu thế nào đây?”
Bà nội nắm lấy tay cô đôi mắt rưng rưng.
Tần Tang Tang mỉm cười: “Bà nội, cháu lấy tiền làm việc, làm những chuyện này là lẽ đương nhiên.”
Những lời này khiến An Dĩ Phàm hơi xấu hổ, chút tiền như vậy còn không bằng một phần mười mời ba vị đại sư, đây đâu tính là tiền trả người ta giúp?
Hay là nghĩ cách thêm cho cô ít vậy?
An Dĩ Phong đúng lúc nói tiếp: “Tần tiểu thư, một chuyện không phiền hai người, hay là mộ cô út tôi, cô cũng giải quyết giúp đi?”
Tần Tang Tang rất muốn đồng ý, nhưng không thể.
Cô đồng ý rồi, giải quyết nhanh chóng, người An gia cũng không cảm thấy cô có bao nhiêu lợi hại, cũng không nhận được tiền.
Xem chuyện này khác với đoán mệnh, giá cả ít cô sẽ không ra tay.
Cho nên cô suy nghĩ biện pháp nói:
“Anh đi tìm người xem phong thủy chuyên nghiệp tới xử lý đi, gần đây tôi hơi bận không thể phân thân.”
“Vậy nếu người ta không xử lý được thì sao?”
An Dĩ Phong là người thông minh, lập tức đoán ra được ý tưởng của Tần Tang Tang, hỏi dò.
“Không làm được thì nói sau.” Tần Tang Tang trả lời không có chút sơ hở nào.
An Dĩ Phong thấy cô không muốn đáp chính diện, gật đầu không tiếp tục đề tài này nữa.
Nhưng mà anh ta lại sinh ra chút tìm tòi nghiên cứu với Tần Tang Tang.
Nhắc tới Tần Tang Tang, đánh giá của Tần Hữu Lâm gần như đều là vụng về như lợn, tùy hứng làm bậy.
Hôm nay vừa giao lưu, anh ta phát hiện Tần Tang Tang hoàn toàn không như lời Tần Hữu Lâm nói.
An Dĩ Phong rất muốn biết rốt cuộc là Tần Hữu Lâm không chân chính hiểu rõ về em gái mình, hay là khi ở Tần gia Tần Tang Tang vẫn luôn giấu dốt.
An Dĩ Phàm ngồi một bên rất bất mãn với câu trả lời của Tần Tang Tang, nhấc chân đạp ghế cô.
“Chúng ta đều thân như vậy, cô nói chuyện còn phải giữ lại ba phần, có ý gì? Không thể cho câu trả lời thật sao?”
Tần Tang Tang mặc kệ anh ta, lại nói mấy câu với bà nội Lâm rồi đứng dậy cáo từ.
An Dĩ Phàm xung phong nhận việc cùng đi ra ngoài tiễn người.
Nhìn bóng dáng hai người biến mất ở cửa, bà nội Lâm mới hỏi An Dĩ Phong.
“Tiểu Phong à, cháu nói xem Tang Tang còn có khả năng làm cháu dâu của bà không?”
“Bà thích cô ấy như vậy ư?” An Dĩ Phong cười hỏi.
Bà nội anh ta là bà cụ thông minh còn hào sảng, rất ít khi nhìn trúng người ta, chỉ duy nhất ưu ái có thừa với Tần Tang Tang.
“Đúng vậy, đứa nhỏ này từ nhỏ trên người đã có dòng linh khí kỳ lạ.
Tuy mấy năm trước minh châu phủ bụi trần làm ra không ít chuyện hoang đường, nhưng sau khi rời khỏi Tần gia linh khí kia lại trở về.
Cô gái như vậy, có cơ duyên lớn, khó có được.”
An Dĩ Phong kinh ngạc vì bà nội đánh giá cao Tần Tang Tang như vậy, trả lời đúng sự thật:
“Vậy thì chỉ sợ không có cơ hội, dường như Tiểu Phàm rất thích con gái Tần gia mới nhận trở về.”
Hơn nữa anh ta cảm thấy Tần Tang Tang cũng chướng mắt em trai ngốc của mình.
Đương nhiên anh ta không dám nói những lời này trước mặt bà nội.
“Vậy còn cháu?” Bà nội Lâm chậm rãi hỏi.
“Cháu gì cơ ạ?” An Dĩ Phong không kịp phản ứng lại.\
“Làm vợ cháu ấy, cháu không kết hôn sao?”
An Dĩ Phong nghe thấy thế thì cười bất đắc dĩ, xua tay từ chối: “Bà nội, cháu đều đã 30, cô ấy mới 22.”
“Cháu chỉ 30 tuổi, lại không phải 60, sợ cái gì?”
Bà nội Lâm nói xong, vỗ bả vai cháu trai cả:
“Cháu có thể suy nghĩ kỹ thì tốt, có người bỏ lỡ chính là tổn thất cả đời.”
Sau khi nói xong, bà nội Lâm mỉm cười trở về phòng mình.
Để lại An Dĩ Phong một mình đứng yên tại chỗ suy nghĩ.
Buổi tối hôm sau Tần Tang Tang đang luyện vẽ bùa nhận được cuộc gọi của Hà Học Gia.
Anh ta mở miệng chính là: “Tiểu thư, tôi quỳ một cái với cô.”
Giọng nói của anh ta vô cùng kích động.
Tần Tang Tang vui vẻ: “Xin nghỉ được rồi à?”
“Ừm, công ty nghỉ một tuần.”
“Ông chủ anh vào bệnh viện chưa?”
“Đã vào.”
Hóa ra Tần Hữu Lâm phụ trách công ty con của bất động sản Hãn Hải bị người ta tố cáo trốn thuế, bị cục kiểm toán lật thẻ bài.
Giữa trưa hôm nay tất cả máy tính của công ty, tài liệu giấy đều bị niêm phong, người của cục kiểm toán muốn kiểm toán toàn bộ, phần lớn nhân viên công ty bị bắt nghỉ một tuần.
Tần Hữu Lâm bởi vì chuyện này tức tới mức ngã gãy chân, hiện giờ còn đang nằm viện.
Tần Hữu Lâm nằm viện Hà Học Gia vốn nên ở bên cạnh hầu hạ, nhưng Tần Hữu Lâm muốn điều tra nội gián, nên thả hết người thân cận bên cạnh đi.
Hai người hẹn nhau sáng sớm hôm sau lái xe về quê của Ngô Tình.
Trải qua một ngày một đêm, hơn ba mươi tiếng đồng hồ liên tục bôn ba, cuối cùng đám người cũng tới quê Ngô Tình cách 1800 kilomet vào trưa hôm sau – thôn Tiệm Sơn.
Một sơn thôn nhỏ nghèo khó gần biên giới tỉnh Vân.
Thôn tọa lạc ở chính giữa sườn núi hai ngọn núi nối nhau, giống như là chém ngọn núi to ra cho nên mới được đặt tên như vậy.
Xe vừa đến cửa thôn, Hà Học Gia không nhịn được run lẩy bẩy, người đều bị lạnh tỉnh táo lại.
“Có phải nhiệt độ trong núi này quá lạnh rồi hay không?”
Hai vệ sĩ kiêm tài xế đi theo cũng có cảm giác như thế, không nhịn được kéo áo khoác trên người vào.
Theo lý thuyết tỉnh Vân đầu tháng bảy, nhiệt độ thấp nhất ban đêm cũng mười mấy độ, huống chi bọn họ đến vào giữa trưa, sao có thể lạnh như thế?
Cô lấy ba lá bùa tụ dương trong túi ra, đưa cho ba người.
“Mang theo, một lát sẽ không lạnh.”
Không lâu sau, ba người cảm thấy cơ thể ấm hơn.
Hà Học Gia không nhịn được giơ ngón cái lên:
“Tiểu thư, cô đúng là lợi hại!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
