[Tần Tang Tang đã lưu lạc đến mức lên mạng đánh cướp rồi sao?]
[Không, cô ta là dựa vào hình tượng thần côn này quanh minh chính đại lừa tiền.]
[Thích tiền như vậy, đâu có chút dáng vẻ của thiên kim tiểu thư, quả nhiên gà rừng không thể biến thành phượng hoàng được.]
Phần lớn bình luận đều là chế nhạo, trào phúng và chửi rủa.
Nhưng cũng có mấy bình luận linh tinh khác.
[Không xem phát sóng trực tiếp mà ở đây ăn nói linh tinh, bộ não bị tiêu hóa sạch rồi à?]
[Có chút lòng kính sợ đi, Tần Tang Tang ngay cả kim cài áo giấu trong mộ đều có thể tìm được, sao có thể là kẻ lừa đảo?]
Nhìn thấy gió xoáy trong mắt mẹ Tần càng tích càng sâu, Hạ Miểu Miểu hài lòng cất di động.
“Mẹ, đừng nhìn nữa, những người này thích nói linh tinh thôi, mẹ đừng tin, chị chắc chắn không phải là loại người như thế.”
Vào lúc này chán ghét của mẹ Tần đối với Tần Tang Tang lại đạt tới đỉnh núi.
Nhưng mà nghĩ tới chưa đến thời gian, bà ta còn chưa thể động vào cô, mẹ Tần chỉ có thể kìm nén tâm trạng xuống.
“Thôi, không nhắc tới cô ta nữa, đi thôi, mẹ dẫn con đi thử quần áo.”
“Vâng, hai ngày nữa phim điện ảnh khởi động máy con sẽ mặc bộ quần áo mẹ chọn đi.”
…
Tần Tang Tang còn chưa nhìn thấy tin tức, hiện giờ cô đang ngồi bên cạnh bà nội Lâm, an tĩnh như gà.
Gọi cô tới đây ăn cơm cũng không nói là liên hoan gia tộc mà, người An gia đều cùng lén liếc mắt nhìn cô, khiến cô không biết phải làm thế nào.
Bà nội Lâm còn đặc biệt nhiệt tình gắp đồ ăn cho cô.
“Tang Tang à, nếm thử cá quế chiên xù cháu thích ăn nhất đi.”
Gắp xong cá lại gắp một miếng măng, chiếc đùa không dừng lại giây nào.
Tần Tang Tang có thể làm sao bây giờ?
Chỉ có thể mỉm cười nhận lấy từng đũa đồ ăn.
Đồ ăn trong bát sắp xếp thành ngọn núi nhỏ.
“Bà nội, bây giờ bà không còn thương cháu nữa có phải không? Sao đều không gắp đồ ăn cho cháu nữa?”
An Dĩ Phàm gắp một đũa đầy đồ ăn trong bát cô vào bát mình, giải quyết lúng túng của cô.
Tần Tang Tang gật đầu cảm kích với anh ta.
Bà nội Lâm lại trừng anh ta một cái: “Tên nhóc này cháu đã bao nhiêu tuổi còn đoạt đồ ăn với Tang Tang, không biết xấu hổ.”
Nhưng mà cũng không tiếp tục gắp đồ ăn cho Tần Tang Tang nữa.
Vì dỗ bà nội Lâm vui vẻ, trên bàn cơm không ngừng có người phụ họa nói giỡn.
Nhưng tổng thể bầu không khí vẫn rất xấu hổ.
Tần gia và An gia đang bàn chuyện kết thân, thiên kim giả bị đuổi đi là Tần Tang Tang lại thành khách mời của bà nội Lâm.
Bữa cơm này mọi người đều ăn như mắc ở yết hầu.
Sau khi ăn cơm xong bà nội Lâm cũng không muốn khiến người trong nhà khó xử, giữ An Dĩ Phàm lại còn bảo mọi người rời đi.
“Vâng, bà nội hỏi đi ạ.”
“Kim cài áo của bà nội sao lại đến chỗ mộ con út của bà?”
Bà ấy thật sự nghĩ mãi không rõ chuyện này.
Đối với vấn đề này, Tần Tang Tang không cho đáp án trước tiên mà hỏi ngược lại:
“Bà nội, khi bà còn trẻ có phải từng nuôi một con cáo đỏ phải không ạ?”
“Ồ, sao cháu biết chuyện này?”
“Bà cứ nói cho cháu biết đi ạ.” Tần Tang Tang chống cằm nhìn về phía bà ấy.
Bà nội Lâm cười gật đầu.
“Đúng vậy, khi bà còn trẻ từng nuôi một con cáo đỏ, còn nuôi thả.
Đó là vào một ngày ánh nắng rực rỡ, khi bà đi viếng mộ con gái út thì gặp nó.
Lúc ấy nó gầy đến mức đáng thương, màu lông ảm đạm không có ánh sáng, trên người cũng dơ bẩn, có cảm giác sống không được bao lâu.
Bà nhìn thấy đau lòng, nên lấy đồ ăn mình mang tới đút cho nó.
Sau này thời gian dài, nó phát triển to hơn, bộ lông trên người nó xinh đẹp giống y như đóa hoa hồng nở rộ.
Nên bà đặt tên cho nó là Mân Côi.
Mân Côi sẽ định kỳ lén chạy đến đây thăm bà.
Thường ngậm một ít hoa xinh đẹp tặng cho bà.”
Khi bà nội Lâm nói đến chuyện cũ này đôi mắt sáng lấp lánh giống như ngôi sao trên bầu trời, sạch sẽ trong suốt.
“Đó là khoảng thời gian vui sướng không nhiều lắm kể từ sau khi con gái út của bà mất.
Đáng tiếc không biết bắt đầu từ khi nào, nó không tới nữa, bà vào núi tìm rất nhiều lần cũng không tìm được nó.”
Bà nội Lâm thở dài một hơi, nỉ non nói:
“Cũng không biết có phải nó đã sớm rời khỏi thế gian này hay không, nhoáng cái đều đã trôi qua ba mươi năm.”
Tần Tang Tang lắc đầu:
“Nó chưa mất, còn có được cơ duyên.”
“Cơ duyên ư? Nói giống y như tiểu thuyết tu tiên.” An Dĩ Phàm bĩu môi, không tin tưởng lắm.
Tần Tang Tang không biện giải với anh ta, nhìn bà nội nói: “Kim cài áo của bà chính là nó lấy đi.”
An Dĩ Phàm nhíu mày: “Như vậy không phải là lấy oán trả ơn sao? Đúng là phí công nuôi dưỡng.”
Bà nội Lâm trừng anh ta một cái, lắc đầu nói:
“Mân Côi làm như vậy chắc chắn là có nguyên nhân, bà không tin nó sẽ hại bà.”
An Dĩ Phong nhìn thấy phản ứng của bà nội xong, nhướng mày nhìn về phía Tần Tang Tang, dường như đang đợi cô nói tiếp.
“Đúng vậy, con cáo đỏ kia làm như vậy đúng là có nguyên nhân, nó là muốn cứu An gia.”
“Cô đừng úp úp mở mở nữa có được không? Có thể một lần nói hết không!”
An Dĩ Phàm vô cùng bất mãn.
“Được.”
Hóa ra là tuyến nước ngầm gần nhà cũ đã bị chuyển hướng và tràn vào mộ con gái út của bà nội Lâm.
Mộ con gái út bà nội Lâm hợp với khí vận thế hệ này của An gia, xử lý không cẩn thận mà nói, từ nay một thế hệ của An gia sẽ bắt đầu suy bại.
Bà nội Lâm lễ Phật, cáo đỏ không có biện pháp tới gần, cũng chỉ có thể trộm kim cài áo của bà ấy, muốn dùng linh khí và thuộc tính thổ trong đá quý trấn áp dòng nước ngầm, tạm thời bảo vệ An gia bình an.
Khi Tần Tang Tang phát sóng trực tiếp tính bặc tính ra một quẻ trạch thủy khốn, là chỉ chuyện này.
Hơn nữa trộm đi kim cài áo bà nội Lâm thích nhất, cũng là khiến người An gia cảnh giác, nhanh chóng phát hiện mộ có vấn đề.
Đáng tiếc không biết An gia mời được đại sư mua danh chuộc tiếng từ đâu, không điều tra ra được bất cứ chuyện gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



