Anh ta cảm thấy có Tần Tang Tang ở đây, chuyện này một giây là có thể thu phục.
Tần Tang Tang lại không lạc quan như vậy, cô nhìn bầu trời đen nghìn nghịt u ám phía xa, có loại cảm giác không tốt lắm.
Có khả năng tình hình còn tệ hơn cô nghĩ.
Nhưng nhìn thấy Ngô Tình rõ ràng an tĩnh hơn nhiều ở ghế sau, Tần Tang Tang hạ quyết định:
“Vào thôn đi.”
“Vâng, tiểu thư.”
Tài xế nhấn chân ga, xe chậm rãi lái vào thôn Tiệm Sơn.
Nhưng mà mới vào thôn, thì xảy ra ngoài ý muốn.
Bùa tụ dương trong túi ba người toàn bộ không lửa tự cháy, chỉ trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Đồng thời lạnh lẽo thấu xương lập tức bao bọc lấy ba người, lạnh đến mức hàm răng bọn họ va vào nhau.
Tâm trạng của Tần Tang Tang trầm xuống ba phần.
Cô lập tức lấy dao găm ra cứa qua ngón tay, dùng máu ở đầu ngón tay vẽ bùa tụ dương trên trán ba người, khóa chặt dương khí bọn họ không tràn ra ngoài.
Bùa tụ dương tự cháy là vì âm khí trong thôn quá nồng, dương khí đã loãng đến mức gần như bằng không.
Vào lúc này, vẽ bao nhiêu bùa tụ dương đều không có tác dụng.
Chỉ có thể khóa chặt dương khí trên người bọn họ, không bị âm khí ăn mòn.
Như vậy lạnh vẫn sẽ lạnh, nhưng cơ thể sẽ không chịu ảnh hưởng.
Lăn lộn một lát ba người cảm thấy không thích hợp, Hà Học Gia lập tức kiến nghị:
“Tôi cảm thấy nơi này hơi tà môn, hay là chúng ta ra ngoài chuẩn bị ít đồ lại vào?”
“Có thể, lái ra thử xem, tôi chỉ sợ…”
“Cái gì?” Hà Học Gia không nghe rõ câu nói kế tiếp của cô.
Tần Tang Tang lắc đầu: “Lái thử xem đi.”
Cô muốn nghiệm chứng một chuyện.
Một chuyện cô không nghĩ tới nhất sẽ xảy ra.
Tài xế nghe lời quay đầu xe lái ra ngoài.
Hơn mười phút sau, nhìn đường núi hai bên phong cảnh không có chút thay đổi.
Hà Học Gia có chút luống cuống, nói chuyện đều kèm theo âm rung.
“Tiểu, tiểu thư, chúng ta là, là gặp quỷ đả tường sao?”
Đường quốc lộ cấp hai khi tới giống như biến mất, làm thế nào cũng không tìm thấy.
Tần Tang Tang lắc đầu: “Có lẽ chúng ta đã tiến vào cửa trận niêm phong.”
“Cửa trận niêm phong, là gì thế?”
“Một loại trận pháp của Đạo gia, ‘cửa niêm phong đóng lại, anh hùng thay đổi sắc mặt’, nói chính là vào cửa trận niêm phong, nếu không thể phá từ bên trong thì vĩnh viễn không ra được.”
Tần Tang Tang thở dài một hơi: “Được rồi, lát nữa đi vào thôn, tôi đi phá trận.”
Mấy người trên xe lo sợ bất an, nhưng chỉ có thể nghe Tần Tang Tang sắp xếp.
Mới quay đầu lái xe mấy chục mét, cây đa to trăm năm ở cửa thôn lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn thấy cây đa, đám Hà Học Gia hoàn toàn hết hy vọng.
Xem ra, là thật sự không ra được.
Tần Tang Tang thấy bầu không khí bên trong xe vô cùng áp lực, vội trấn an nói:
“Mọi người yên tâm, tôi đã chuẩn bị mọi thứ trên chiếc xe này, lát nữa cho dù thấy gì, chỉ cần mọi người ở yên trên xe không xuống, thì không có thứ gì có thể làm hại mọi người.”
“Thật sao?” Hà Học Gia không chắc chắn hỏi.
“Đương nhiên. Nhưng mà ngàn vạn lần nhớ kỹ lời tôi nói, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được xuống xe.”
Ba người vội vàng gật đầu.
“Vậy vợ tôi làm sao bây giờ?”
Hà Học Gia nhìn Ngô Tình ở ghế sau có chút u sầu, đến bây giờ anh ta vẫn chưa suy nghĩ cẩn thận sao mình lại bị kéo vào loại chuyện này.
“Để trên xe trói lại, khi tôi dùng đến lại dẫn cô ấy xuống xe.
Nhớ kỹ, nếu Ngô Tình bất ngờ nổi điên, các anh nhất định phải ấn xuống cho tôi, ngàn vạn lần đừng để cô ta chạy, nếu không chúng ta có khả năng đều không trở về được.”
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Trong lòng ba người căng thẳng, sợ tới mức trực tiếp rống lên.
Sau khi nói xong xe thong thả đi trên đường chính trong thôn, Tần Tang Tang xuyên qua cửa sổ xem xét nhà ở bên ngoài.
Đợi khi xe lái tới một căn nhà có vẻ kỳ lạ, Tần Tang Tang bảo dừng xe.
Đây là một căn nhà có sân rộng, hình tam giác, đỉnh nhọn, tạo hình phóng tầm mắt toàn bộ Hoa Quốc đều là kỳ lạ độc nhất.
Hà Học Gia không nhịn được nói: “Tiểu thư, căn nhà này thật đáng sợ.”
Cách cửa sổ xe đều khiến anh ta có loại cảm giác sởn tóc gáy.
Hai cửa sổ tối om đối diện đường cái giống như đôi mắt ma quỷ âm thầm nhìn trộm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Ừm, các anh không có việc gì đừng nhìn chằm chằm vào nó, nhắm mắt ngủ hoặc niệm kinh văn đều được.”
Tần Tang Tang lời ít mà ý nhiều nói xong, lấy một túi bột phấn gay mũi trong túi ra đưa cho Hà Học Gia.
“Lát nữa nếu nhìn thấy cảnh tượng khiến các anh sợ đến mức chân mềm nhũn, dùng bột phấn này và chút nước bọt bôi lên đôi mắt, cái mũi, tai và huyệt thái dương, có thể đề phòng các anh mất hồn.”
Nếu ở nơi quỷ quái như vậy bị dọa mất hồn, đó chính là rơi vào cục diện thập tử vô sinh, là cục diện chết không giải được.
“Cần nước bọt ư?”
“Đúng vậy, còn cần nước bọt của mình.”
“Tôi, tôi đã biết.”
Hà Học Gia cẩn thận cất kỹ bột phấn.
“Được rồi, vậy các anh ngoan ngoãn ở trong xe, tôi đi vào nhìn xem.”
Nghĩ tới Tần Tang Tang muốn rời đi, Hà Học Gia không hiểu sao lại khẩn trương hơn.
Anh ta nắm lấy ống tay áo của Tần Tang Tang theo bản năng, không muốn để cô rời đi.
Tần Tang Tang vỗ cánh tay anh ta một lát.
“Đừng sợ, nếu tôi dẫn các anh đi vào, thì có thể dẫn các anh ra ngoài.”
Không biết là thái độ bình tĩnh của cô khiến mọi người tin tưởng, hay là giọng nói trầm thấp của cô có tác dụng trấn an lòng người.
Theo tầm mắt của Tần Tang Tang đảo qua gương mặt ba người, không hiểu sao trong lòng mấy người yên ổn xuống.
“Vâng, tiểu thư, cô chú ý an toàn.”
Tần Tang Tang gật đầu: “Nhớ kỹ, lát nữa cửa xe vừa đóng lại, ai tới gọi cửa cũng không thể mở ra.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



