Ngủ trên máy bay vài tiếng, lúc đến nước S vừa vặn là bốn giờ chiều.
Sau khi vội vàng thay quần áo dày ở sân bay, cả đoàn mới tập hợp xuất phát về khách sạn.
"Duật tổng, thẻ phòng của anh ạ." Bạch Tích đứng trong sảnh của khách sạn sang trọng phát thẻ phòng cho mọi người.
"Giám đốc Nam, anh ở chung phòng với trợ lý Thẩm nhé."
Cuối cùng cô ấy mới quay sang phía Lạc Xu: "Cô Lạc, cô chung phòng với tôi."
Lạc Xu lén liếc nhìn Duật Chiến một cái, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: "Được."
Tầng lầu của bọn họ không giống nhau, kết cấu phòng cũng có sự khác biệt.
Duật Chiến ở tầng một gọi điện thoại, dặn dò công việc gì đó, những người khác tự mình lên lầu trước.
Lạc Xu cũng vội theo sau Bạch Tích vào trong thang máy.
Khi đến phòng, cô hơi kinh ngạc, phòng của cô và Bạch Tích không phải là phòng đôi hai giường, mà là phòng một giường lớn, loại phòng có giường lớn siêu sang trọng.
Đúng là xa xỉ thật!
Lạc Xu mệt đến mức vứt hành lý sang một bên, ngồi phịch xuống sofa, rồi mơ màng nằm bò ra đó.
"Duật phu nhân, hành lý của cô tôi đã thu dọn xong rồi, có việc gì cô cứ việc gọi điện thoại cho tôi nhé." Bạch Tích đứng trước tủ quần áo sắp xếp vali cho Lạc Xu.
Còn vali của cô ấy thì lại không động vào.
"Hửm? Không cần đâu, để tôi tự làm được rồi, cô làm việc của cô đi." Lạc Xu vội vàng ngồi dậy.
Cô vẫn chưa quen được người khác gọi là Duật phu nhân, luôn cảm thấy kỳ lạ.
Trong khi cô ấy đã thu dọn xong tất cả rồi.
Được rồi...
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
Bạch Tích vội đi ra mở cửa.
Lạc Xu thở ra một hơi, nằm bò ra trên sofa, quay lưng về phía cửa phòng.
Cô thư ký mà Duật Chiến tuyển này, không phải là tuyển cho cô đấy chứ?
Cô giống như một công cụ trói gà không chặt bị mang tới đây vậy, cô trầm tư suy nghĩ.
Ngoài cửa đã không còn tiếng động gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng giày da nện xuống sàn bộp bộp bộp, còn có cả tiếng bánh xe vali trượt đi.
"Mệt à?" Giọng nói của Duật Chiến truyền đến.
"?" Lạc Xu vừa nhắm mắt liền giật mình mở trừng mắt ra, nghiêng đầu nhìn ra sau lưng.
Bạch Tích đã biến mất không thấy đâu, mà người bước vào lại là Duật Chiến.
"..."
Lạc Xu ôm chặt lấy gối ôm rồi ngồi thẳng người dậy, gương mặt tràn ngập vẻ hoang mang, trong đầu chỉ nhảy ba chữ: 'Chết chắc rồi…'
Duật Chiến không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào với phản ứng này của cô, ngược lại tự thu dọn hành lý của mình, xếp quần áo vào trong tủ một cách tự nhiên.
Hóa ra Bạch Tích chỉ là để che mắt thôi, điều này cũng chứng thực suy đoán của cô, Bạch Tích quả thực là thư ký mà Duật Chiến tuyển cho cô, mục đích chính là để 'tiện bề hành sự'.
Đáng chết thật, trái tim vừa mới buông lỏng xuống lại lần nữa bị treo ngược lên.
"Mệt thì vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát đi, hai tiếng nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm." Anh ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô, mở máy tính ra, đeo tai nghe Bluetooth vào rồi bắt đầu xử lý công việc.
"Ồ." Cô lộ rõ vẻ không tự nhiên, không dám đi vào phòng ngủ, sợ anh cũng theo vào trong, như vậy thì lại càng lúng túng.
Cô nhớ lại trạng thái khiến người ta phải đỏ mặt tía tai của anh vào sáng ngày hôm qua: 'Tôi... muốn...'
"Tôi không mệt." Cô cầm điện thoại lên, giả vờ như bản thân đang vô cùng bận rộn, gửi tin nhắn cho Lạc Thu.
[Bà Lạc ơi, ngày mai con dẫn con rể qua chỗ mẹ ăn chực nhé.]
[Đến nước S rồi à?]
[Dạ!]
[Cuộc gọi video] Lạc Thu gọi video tới.
"..." Lạc Xu sợ hãi lập tức dập máy.
Duật Chiến khẽ nhấc mi mắt nhìn cô một cái.
"Anh, anh đang họp đấy à?" Cô hơi kinh ngạc, ngay cả lúc họp mà anh cũng yên lặng đến mức này sao?
"Ừ." Anh đứng dậy bước về phía Lạc Xu, một luồng áp lực vô hình mạnh mẽ theo đó bủa vây lấy cô, anh ngồi xuống ngay bên cạnh Lạc Xu, hơi thở nam tính nóng rực trong phút chốc đã bao trùm lấy cô.
Lạc Xu lúc này đã hoàn toàn không còn đường lui nữa, ngay bên cạnh chính là thành ghế sofa.
Cho nên, anh qua đây là muốn làm gì hả?
[Cuộc gọi video] Bà Lạc Thu quả thực vô cùng kiên trì.
Lạc Xu nuốt nước bọt, hàng lông mi khẽ chớp, đang do dự không biết có nên nghe hay không thì phát hiện Duật Chiến vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình.
Chết tiệt! Bản tính hướng ngoại tự tin của cô khi ở bên cạnh anh đã bị trấn áp hoàn toàn!
Bàn tay cô khẽ run cầm lấy điện thoại, gạt nhẹ vào màn hình màu xanh, kết nối cuộc gọi.
Ba người cùng lúc xuất hiện trên màn hình điện thoại.
"Chiến! Đúng là con thật!" Lạc Thu đang ngồi uống trà ở ngoài sân, nghiêm túc quan sát đôi kim đồng ngọc nữ trong cuộc gọi video.
Từ cuộc gọi video, Lạc Xu mới nhìn ra được, trong ống kính không gian nhỏ hẹp kia, Duật Chiến đang nhích người lại gần về phía cô ngày một sát hơn, sát đến mức cô có thể cảm nhận được gương mặt nóng rực của anh đang áp ngay bên vành tai mình.
"Mẹ." Duật Chiến lên tiếng.
"Hôm qua nghe cô Chu nói người kết hôn với con là Xu, mẹ mới sực nhớ ra! Thảo nào hôm trước nhìn ảnh chụp của con lại thấy quen thế! Hai đứa ở bên nhau từ bao giờ vậy? Sao chẳng nghe thấy chút phong thanh nào thế hả?" Lạc Thu quả thực không chừa lại chút đường lui nào, hỏi một lượt mấy câu liền, khiến cô nhất thời không biết phải trả lời câu nào trước.
"Bà Lạc ơi, hôm khác con sẽ giải thích mấy vấn đề này với mẹ sau nhé, được không." Lạc Xu nói.
Duật Chiến lén cười.
"Ngày mai mấy giờ qua đây? Mẹ nhìn định vị của con thì chắc tầm nửa tiếng là tới." Lạc Thu nói không ngừng nghỉ, hoàn toàn không nhận ra vẻ lúng túng trên mặt Lạc Xu lúc này.
"Mẹ, ngày mai tụi con ngủ dậy rồi mới qua, đến lúc đó con sẽ gọi điện thoại trước cho mẹ." Duật Chiến khẽ nghiêng đầu nhìn nhìn Lạc Xu.
"Ồ!" Lạc Thu lập tức hiểu ý, nghe ra được ẩn ý trong lời nói của anh.
"Mẹ, tụi con vừa mới xuống máy bay thôi ạ." Lạc Xu vội vàng nói chen vào để chữa ngượng.
Lạc Thu cũng là người biết điều, vội nói: "Ngày mai gặp rồi nói tiếp! Hai đứa nghỉ ngơi đi!"
[Tút…]
Lạc Xu cuống quýt cất điện thoại đi, thở phào một hơi.
Thế nhưng tay của anh đã vòng qua ôm lấy eo cô từ bao giờ thế nhỉ? Lại còn vô cùng tự nhiên nữa chứ.
"Vậy anh tiếp tục họp đi, tôi vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát." Cô chỉ tay về phía phòng ngủ.
"Được."
Cô nhét gối ôm vào giữa hai chân của Duật Chiến, che đi độ cong đang nhô lên kia, rồi cuống quýt chạy đi mất.
Duật Chiến nhìn nơi gối ôm vừa được đặt vào, rồi lại nhìn chiếc gối, cụp mắt khẽ cong khóe môi.
Cạch. Cửa phòng ngủ đóng lại, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng khóa trái cửa.
Lạc Xu ở trong phòng ngủ đi tới đi lui, hai tay ôm lấy mặt: "Sắc tức thị không, không tức thị sắc..."
Brum brum…
Bạn thân đang sống ở nước S là Cá Nhỏ gọi điện tới.
"Cá Nhỏ..." Lạc Xu nũng nịu liếc nhìn ra cửa phòng, sợ bị Duật Chiến đang ở ngoài phòng khách nghe thấy, bèn bước về phía ban công.
"Xu, nghe nói cậu về rồi à? Đi cùng Tổng giám đốc kết hôn chớp nhoáng kia của cậu à?" Giọng điệu của Cá Nhỏ lộ rõ vẻ hóng hớt.
"Đúng vậy, tớ cũng đang tính tìm cậu đây!" Lạc Xu nằm bò lên ban công, ngắm nhìn bầu trời đang rơi lác đác vài hạt tuyết nhỏ, vươn bàn tay ra, đón lấy những bông tuyết mịn màng đang khẽ rơi.
"Sao thế? Mới kết hôn được mấy ngày đã gặp bài toán nan giải rồi à?"
Lạc Xu hơi khó mở lời, im lặng một hồi không nói gì.
"Có phải là chuyện đó không?" Quả nhiên Cá Nhỏ dày dặn kinh nghiệm tình trường chỉ cần một cái liếc mắt đã hiểu ngay vấn đề.
"Cậu là con giun trong bụng tớ đấy à?"
"Thôi đi, vợ chồng mới cưới ngoại trừ chuyện đó ra thì còn chuyện gì nữa chứ? Này mà là bài toán nan giải á? Đây rõ ràng là câu hỏi tặng điểm! Tớ nhìn ảnh cậu gửi cho tớ là đã cảm thấy anh ấy rất giỏi trong phương diện kia rồi, không phải đến giờ hai người vẫn chưa bắt đầu lần thứ hai đấy chứ?"
"Cho tớ xin đi, lần đầu tiên đã đau đến suýt chết rồi! Cảm giác như sắp hỏng luôn rồi, làm sao tớ dám thử lần thứ hai chứ?" Lạc Xu đỏ bừng cả mặt nói ra câu này, bỗng cảm thấy mình đen tối quá.
Lạc Xu lầm bầm thở dài một tiếng: "Ba ngày trời đi đứng không vững..."
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi, lần thứ hai sẽ không đau như vậy nữa..."
Lạc Xu vừa nghe điện thoại vừa đi tới đi lui ngoài ban công, đột nhiên cô dừng bước chân.
Cuộc trò chuyện cũng theo đó mà đột ngột im bặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)