"Alo! Cậu có đang nghe tớ nói không đấy? Xu? Hửm? Sóng yếu à? Không lý nào..." Đầu dây bên kia, Cá Nhỏ bắt đầu nghi ngờ có phải điện thoại của mình bị hỏng rồi không.
Không ngờ lúc này Duật Chiến đang đứng ngay cạnh ban công phòng khách, hai tay đút vào túi áo măng tô màu đen, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô chăm chú.
Trong làn tuyết rơi lả tả, không rõ sắc mặt anh thế nào, cô chỉ hy vọng anh cũng không nhìn ra vẻ mặt của mình lúc này.
Lạc Xu từ từ bỏ điện thoại đang áp bên tai xuống.
Ở đây có bãi cát nào không? Muốn chui đầu xuống quá...
Rốt cuộc là nhà thiết kế đáng chết nào đã thiết kế ra căn hộ này thế? Ban công phòng ngủ và phòng khách lại có thể thông nhau!
Cô đứng chết trân tại chỗ.
Anh đã đứng đó từ bao giờ?
Và đã nghe thấy những gì rồi?
Lạc Xu cắn môi, xoay người một cách máy móc, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi bước vào trong phòng.
Á!!!!!
Có một khoảnh khắc cô chỉ muốn chết quách đi cho rồi…
Không biết cuộc gọi đã cúp từ lúc nào, Lạc Xu vội vàng gửi tin nhắn cho Cá Nhỏ.
[Cuộc nói chuyện của chúng ta bị anh ấy nghe thấy rồi, tớ phải làm sao bây giờ?]
[Hôn anh ấy là được, không cần giải thích.]
Thế cũng được sao? Hôn một cái là được à? Những chuyện khác sẽ không xảy ra chứ?
Lạc Xu nuốt nước bọt, những hình ảnh không nên có lại hiện lên trong tâm trí.
Một lúc lâu sau.
"Cộc cộc…" Tiếng gõ cửa vang lên.
Lạc Xu vỗ vào má để lấy lại tinh thần, điều chỉnh lại tâm trạng rồi mở cửa.
Dáng người cao lớn, vững chãi như ngọn núi của Duật Chiến đang đứng ngay trước mặt cô.
"Đói không? Đi ăn chút gì nhé?" Anh mặc một chiếc áo măng tô dạ màu đen, bên trong là áo len màu trắng, trông vừa cao ráo vừa khí chất.
Lúc này Lạc Xu mới nhận ra phong cách ăn mặc của hai người hệt nhau, bên ngoài cô măng tô dạ đen, bên trong là váy len dáng dài màu trắng.
"Ừm." Đến cả giọng nói của cô cũng nhỏ đi.
Nhận được câu trả lời của cô, Duật Chiến xoay người đi ra phía cửa.
Lạc Xu chậm rãi bước lên, nắm lấy bàn tay to lớn của anh, không ngờ Duật Chiến lại bao trọn lấy tay cô, cùng đút vào trong túi áo măng tô của anh, siết thật chặt trong đó.
Nóng! Nóng quá đi mất!
Không ngờ thời tiết lạnh giá thế này, dù không có sưởi sàn mà vẫn có thể ấm áp đến vậy, hì hì!
Duật Chiến đã thuê xe, người của bên cho thuê giao chìa khóa xong liền rời đi, mãi đến khi Lạc Xu ngồi vào ghế phụ, anh mới lưu luyến buông tay ra.
Thành phố S hiếm khi có tuyết rơi, trong xe ấm áp vô cùng, sự ấm áp ấy khiến vệt ửng hồng trên mặt cô mãi không tan, cứ vương trên má trông như một đứa trẻ sơ sinh vậy.
Suốt chặng đường, cả hai đều im lặng không nói gì, cho đến khi...
Âm thanh từ đài phát thanh vang lên: "Thành phố S đón trận tuyết đầu mùa của năm nay, cảnh tượng lúc này không khỏi khiến tôi nghĩ đến một câu nói: Nếu mai này cùng đi dưới mưa tuyết, đời này cũng xem như đã cùng nhau bạc đầu..."
"Anh ta nói sai rồi." Duật Chiến lên tiếng.
"Hả?" Lạc Xu giật mình, quay đầu nhìn anh.
Chiếc xe vừa vặn dừng lại trước đèn đỏ.
Anh ngoảnh lại nhìn cô và nói: "Bạc đầu chẳng phải nhờ tuyết thay, gặp được nhau đã là quẻ Thượng Thượng."
Tảng băng này cũng biết nói lời đường mật cơ đấy.
Trong phút chốc, Lạc Xu nhìn anh đến mức hơi thẫn thờ.
Duật Chiến đậu xe vào một đậu ven đường ở trung tâm thành phố.
"Chúng ta đi đâu ăn thế?"
"Lát nữa em sẽ biết."
Lạc Xu định cởi dây an toàn nhưng loay hoay mãi không được, cô muốn gọi Duật Chiến nhưng anh đã bước xuống xe rồi.
Cửa ghế phụ được mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào trong.
Lạc Xu nhìn anh với ánh mắt vô tội: "Nó bị kẹt rồi."
Duật Chiến hơi ngẩn ra, một tay anh tựa vào mép cửa xe, hơi cúi người xuống để chỉnh lại chốt an toàn.
Lạc Xu không dám cử động, khoảnh khắc anh cúi người xuống, mùi gỗ đàn hương đặc trưng trên người anh theo hơi thở lập tức bao bọc lấy cô.
"Có hôn không?" Trong đầu Lạc Xu đột nhiên nảy ra ba chữ này.
Thật là tội lỗi quá đi...
"Cạch!" Tiếng chốt an toàn được mở ra.
"Được rồi..." Duật Chiến đang định đứng thẳng người thì phát hiện cánh tay mình đã bị Lạc Xu níu lấy.
Anh nghiêng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Hơi thở của đàn ông và phụ nữ hòa quyện vào nhau, hai cơ thể mang nhiệt độ 36 độ chạm nhau, đủ để khiến bầu không khí xung quanh trở nên sôi sục.
Nhịp thở dần trở nên dồn dập, sự mập mờ ngọt ngào dần leo thang.
Lạc Xu giơ tay che mắt anh lại, không chút do dự ghé sát vào, khẽ chạm lên đôi môi lạnh giá của anh.
Duật Chiến đứng hình tại chỗ, chỉ cảm thấy trước mắt là một khoảng đen, nhưng trên đôi môi lạnh giá lại truyền đến một chút nóng rẫy.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, hơi thở nặng nề phả lên cổ cô, bàn tay đang bám vào cửa xe càng lúc càng siết chặt.
Chưa kịp để anh cảm nhận kỹ hơn, Lạc Xu đã từ từ buông tay ra, đẩy anh ra ngoài.
Duật Chiến biết ý lùi lại vài bước, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cô không rời.
Lạc Xu bước xuống xe.
Cả hai đều im lặng, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Duật Chiến nhìn thoáng qua bàn tay đang giấu trong túi áo của cô, bàn tay lớn buông thõng hai bên của mình chẳng biết đặt vào đâu, bèn giơ tay ra ôm lấy vai cô, cùng đi về phía con hẻm nhỏ cách đó không xa.
Lạc Xu nghiêng đầu nhìn bàn tay to trên vai mình, trái tim vừa mới đập thình thịch khi nãy lại bắt đầu loạn nhịp không thôi.
Hai người sóng vai đi trên đường lớn, dòng người qua lại nườm nượp.
"Ở đây đang quay phim à? Lâu rồi mới thấy một cặp ngôi sao đẹp đôi đến thế này đấy."
"Xung quanh có thấy máy quay nào đâu, người đẹp thế kia sao lại không bị nhìn trúng làm người nổi tiếng nhỉ?"
Duật Chiến dẫn cô đến một quán lẩu lâu đời.
"Hai người, cảm ơn."
"Dạ!"
"Anh biết nói tiếng nước S à?" Lạc Xu hơi ngạc nhiên.
"Không biết, mới học vài câu." Duật Chiến tìm một chỗ rồi ngồi xuống: "Chẳng phải em biết tiếng sao? Sẽ không đến mức bị lừa đâu."
"Sao anh biết quán này thế?" Cô cố gắng tìm chủ đề để nói.
"Mẹ tôi nói ngày trước thường cùng mẹ em đến đây ăn." Anh dùng nước sôi tráng chén đĩa cho cô, sau đó đẩy đến trước mặt cô.
"Ồ."
Quán lẩu mang phong cách cổ xưa này đã mở nhiều năm rồi, Lạc Xu thường cùng Lạc Thu đến ăn, mỗi lần Chu Tri Ý đến đều sẽ được dẫn bà tới đây ăn một hai bữa, anh biết chuyện này cũng là chuyện bình thường.
Duật Chiến gọi vài món, toàn là những món Lạc Xu thích, ngay cả nước chấm cũng pha đúng khẩu vị của cô.
Cô từng có lúc nghi ngờ có phải anh đã lấy bí kíp từ Thẩm Ngôn hay không, nhưng cô không có bằng chứng.
[Sếp trả cho cậu bao nhiêu tiền lương thế?] Đây là tin nhắn Lạc Xu gửi cho Thẩm Ngôn.
[Bà cô của tôi ơi, đi hẹn hò mà còn nhắn tin cho người đàn ông khác, Duật tổng chăm sóc cậu không chu đáo sao?]
[Đồ nịnh bợ!]
[Nô tài biết tội!]
Trong suốt bữa ăn, anh tỏ ra vô cùng lịch thiệp, đối xử với Lạc Xu như một người tri kỷ đã yêu nhau từ lâu, tuy động tác còn hơi vụng về nhưng có thể thấy anh đã cố gắng hết sức mình.
Cô không ăn được nhiều, không biết là do lệch múi giờ hay vì lý do gì mà cả người cứ nhũn ra, có chút mệt mỏi.
Đến mức Duật Chiến nhúng cho cô rất nhiều đồ ăn mà cô đều không nuốt nổi, cuối cùng vẫn là Duật Chiến không chê bai mà ăn sạch toàn bộ.
Ăn xong, hai người đi dạo trong trung tâm thương mại rất lâu, vì ngoài trời vừa mưa vừa rơi tuyết, thời tiết hơi xấu.
Thêm vào đó xe của Duật Chiến đã gọi người đến kéo đi rồi, hai người đành phải gọi Grab.
Hai người đứng sát bên nhau đợi xe ở trước trung tâm thương mại.
"Sắc mặt em trông không tốt lắm." Nhìn thấy biểu hiện bất thường của cô, bàn tay Duật Chiến đang đặt trên vai cô khẽ siết chặt thêm chút lực.
"Ừm, bụng tôi hơi khó chịu." Cô nghiêng đầu, rúc vào lồng ngực anh.
Anh cúi đầu nhìn cô, trông cô ngoan ngoãn như một chú cừu non vậy, anh khẽ bật cười, mở rộng áo măng tô rồi bọc gọn cô vào trong.
Lạc Xu ngước lên nhìn anh, rồi sau đó lại thu hồi ánh mắt.
Cảm giác này là thế nào?
Cô sắp chết chìm trong cảm giác ngọt ngào này rồi!
Thân nhiệt của anh lúc nào cũng cao, lại có thêm sự trợ giúp của chiếc áo măng tô nên càng trở nên nóng rẫy.
Còn Duật Chiến thì không, anh cũng sẽ đến những nơi bình dân thế này, cùng cô chen chúc trong một quán lẩu nhỏ hẹp, hay ăn những món gia đình giản dị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
