"Tôi... muốn..." Đôi mắt Duật Chiến vẩn đục, lực tay ôm eo cô cũng không nhanh không chậm mà nhẹ nhàng mơn trớn.
Lạc Xu khẽ rùng mình, bàn tay nhỏ siết chặt.
Cô còn chưa kịp thoát ra khỏi nụ hôn nồng cháy này, anh đã đưa ra yêu cầu thứ hai.
Cô đương nhiên hiểu chữ muốn của anh, bởi vì bụng dưới đang cảm nhận được một luồng sức mạnh mãnh liệt.
Cô không biết mình có nên đồng ý với lời mời gọi này của anh hay không, giữa ban ngày ban mặt thế này có vẻ không ổn lắm, hơn nữa môi cô đã tê dại, khắp người bủn rủn rã rời, nếu lúc này mà làm chuyện đó thì tối nay liệu có còn lên máy bay nổi nữa không đây?
"Có được không..." Giọng nói của anh đầy vẻ gấp gáp, giọng khản đặc đến đáng sợ.
Ngay vào khoảnh khắc Lạc Xu đang định lên tiếng từ chối thì chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.
Duật Chiến thở hắt ra một hơi, lực trán tựa vào trán cô càng mạnh hơn.
Ánh mắt tăm tối của anh lúc này ngập tràn sát khí.
Lạc Xu sợ hãi không dám nhìn thẳng vào anh.
Nụ hôn khẽ run rẩy của anh nhẹ nhàng lướt qua bờ môi đỏ mọng của cô: "Xin lỗi, làm em sợ rồi..."
Tiếng chuông điện thoại vừa dứt, trái tim Lạc Xu cũng như treo ngược lên tận cổ họng.
Anh từ từ buông lỏng tay ra, điện thoại lại một lần nữa đổ chuông, anh khẽ xoay người bước ra bên ngoài.
Lạc Xu thở phào nhẹ nhõm, cuống quýt sửa sang lại bộ dạng xộc xệch của mình.
"Nói." Giọng điệu bắt máy của Duật Chiến không mấy dễ nghe, dường như đang vô cùng tức giận vì có kẻ làm phiền chuyện tốt của mình.
Lạc Xu thừa dịp này vội vàng co giò chạy biến.
…
Suốt cả buổi chiều, Duật Chiến có thể cảm nhận rõ ràng việc Lạc Xu đang cố tình hay vô ý né tránh mình.
Có điều cả buổi chiều anh đều vùi đầu vào xử lý công việc, hết họp lại đến thảo luận phương án cùng Thẩm Ngôn.
Mãi cho đến tận giờ cơm tối, anh mới bước ra khỏi phòng sách.
Trong lúc cô đang dùng bữa tối thì Thẩm Ngôn lại gửi tin nhắn đến.
[Bà cô ơi, hôm nay tâm trạng của Duật tổng tốt cực kỳ luôn ấy, bó hoa tulip kia có phải là do cậu tặng không?]
Tên buôn chuyện Thẩm Ngôn này cũng biết đẩy thuyền cơ đấy.
[Sao cậu biết?]
[Hôm nay cậu làm gì thế? Vào xem trang cá nhân của anh ấy đi.]
Hôm nay còn có thể làm gì nữa, buổi sáng thì bị anh hôn đến mức trời đất quay cuồng, buổi chiều thì trốn chui trốn lủi tránh mặt anh.
Lạc Xu nhìn Duật Chiến đang ngồi đối diện dùng bữa, rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại, vội vàng mở trang cá nhân của anh ra xem.
[Suốt một tiếng rưỡi đồng hồ họp video, ánh mắt của anh ấy hoàn toàn không nhìn vào màn hình cuộc họp, mà toàn nhìn góc bên trái máy tính thôi, có phải bó hoa tulip kia đặt ở góc bên trái máy tính không?]
Lạc Xu nhớ lại một chút, đúng là vậy thật!
[Cậu có thể đổi nghề được rồi đấy, thám tử Thẩm ạ.]
[Bà cô ơi, cậu được đấy! Cục đá thối như Duật tổng xem ra cuối cùng cũng chịu đâm chồi nảy lộc rồi.]
Lạc Xu lén nở nụ cười, úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Phải rồi, mùa xuân đến rồi mà...
Trước đây ở trong văn phòng cô cũng không ít lần nghe các đồng nghiệp bàn tán, nghe nói sau khi tốt nghiệp Đại học anh đã nhập ngũ, về sau nghe bảo chân bị thương nên mới xuất ngũ trở về, bạn gái yêu đương ba năm cũng chạy mất, từ đó trở đi anh cứ mãi độc thân.
Độc thân thì độc thân đi, đằng này còn nghe nói anh còn không thèm đến gần phụ nữ, kỷ luật lại cấm dục.
"Ăn một bữa cơm mà em lén nhìn tôi 13 lần, có vấn đề gì muốn hỏi tôi sao?" Duật Chiến ngước mắt, chạm ngay đôi mắt to tròn long lanh nước của cô.
"Khụ khụ..." Anh đột ngột lên tiếng khiến Lạc Xu lập tức bị nghẹn bởi miếng thịt bò cay nồng.
Anh có mắt thần à? Vậy mà cũng có thể phát hiện ra sao! Bộ anh là Dương Tiễn à?
Lại còn 13 lần nữa chứ, anh nhàm chán lắm sao mà còn đếm từng lần một như thế...
Duật Chiến vội vàng đi vào bếp rót cho cô một ly nước ấm.
Cô đón lấy ly nước, ngửa cổ uống từng ngụm lớn, Duật Chiến rất tự nhiên cầm lấy tờ giấy nhẹ nhàng lau đi vệt nước vương nơi khóe miệng cô.
Duật Chiến không vội vàng gặng hỏi, mà vừa ăn vừa chăm chú quan sát cô, dường như đang kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ cô.
Lạc Xu nhìn tờ giấy dùng để lau khóe miệng mình trên tay anh, run rẩy lên tiếng nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi cảm thấy anh đẹp trai quá, nên mới nhịn không được mà nhìn thêm vài lần thôi."
Đám người làm và quản gia Lý đứng cách đó không xa liền bật cười thành tiếng, lại sợ chủ nhân quở trách, bèn lén đi ra ngoài sân để cười cho đã.
Lạc Xu mím môi, cố nhịn để không cười theo.
Anh quả thực là rất đẹp trai mà! Trong số vô vàn những thanh niên trai tráng, anh có thể coi là người chiếm hết mọi hào quang.
Đường nét ngũ quan tinh tế, đôi mắt sâu thẳm, kết hợp cùng mái tóc đầu đinh cắt ngắn và một vóc dáng được tôi luyện bài bản trong quân ngũ quả thực là chuẩn mực không cần phải bàn cãi, điều này bản thân Lạc Xu là người cảm nhận rõ ràng nhất.
Thế nhưng Duật Chiến vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh như một bức tượng, ngây người nhìn cô.
Ngay sau đó liền lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
"..." Lạc Xu ngượng ngùng cũng đành cắm mặt xuống ăn cơm.
Dù sao cũng phải nói câu cảm ơn chứ...
Chẳng nói gì cả, làm cô mất mặt chết đi được.
…
Mười giờ rưỡi, thời gian được căn chỉnh vô cùng chuẩn xác, quản gia Lý xếp hành lý vào cốp sau xe, Duật Chiến và Lạc Xu cùng ngồi ở hàng ghế phía sau.
Quản gia Lý lái xe qua đón Thẩm Ngôn trước, sau đó mới đi về phía sân bay.
Đến sân bay, vừa mới xuống xe đã gặp Nam Hoài và Bạch Tích.
"Duật tổng!" Nam Hoài và Bạch Tích đồng thanh chào.
Duật Chiến khẽ gật đầu, Bạch Tích bước lên phía trước đón lấy hành lý của Duật Chiến.
"Chào giám đốc Nam." Lạc Xu chào.
Mấy người bọn họ cùng nhau bước vào bên trong sân bay.
Thẩm Ngôn và Duật Chiến đi phía trước bàn chuyện gì đó, Bạch Tích lặng lẽ đi theo phía sau, còn Lạc Xu và Nam Hoài thì đi cuối cùng.
"Sao em lại đi cùng xe với Duật tổng đến đây thế?" Nam Hoài rụt rè hỏi.
"Đi ké xe thôi ạ." Lạc Xu mỉm cười đáp.
"Quản gia Lý còn đón riêng cơ à?" Anh ta hơi kinh ngạc.
Ha ha…
"Có muốn cùng nhau đi đến Thị trấn Mộng Mơ không? Duật tổng đã cho chúng ta hẳn một ngày tự do nghỉ ngơi đấy, sẵn tiện có thể ghé qua thánh địa thời trang xem thử luôn." Nam Hoài nhiệt tình mời.
Thị trấn Mộng Mơ chính là cái nôi của các nhà thiết kế, nơi đây tổ chức rất nhiều buổi triển lãm thời trang hoành tráng, là địa điểm mà bất kỳ nhà thiết kế nào cũng muốn được đặt chân đến một lần.
Lạc Xu nhìn bóng lưng Duật Chiến ở phía trước, vội vàng từ chối: "Thôi giám đốc Nam, tôi còn chút việc riêng cần phải xử lý."
Cô và Duật Chiến vừa mới đăng ký kết hôn, nếu đi riêng với một người đàn ông khác, chẳng phải là sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói ra nói vào sao.
Thẩm Ngôn đi làm thủ tục lấy vé xong xuôi, chia vé cho mọi người, cuối cùng dừng trước mặt Lạc Xu.
"Cảm ơn Duật phu nhân!" Ánh mắt bợ đỡ, gian xảo của anh ấy ghé sát lại gần: "Nhờ phúc của cô chủ mà đời này tôi mới có cơ hội được ngồi vào khoang hạng nhất đấy ạ!"
"?" Lạc Xu nhận lấy vé, trong lòng hơi nghi hoặc.
"Duật tổng vì muốn được ngồi cùng hàng ghế với cậu nên nâng cấp toàn bộ vé khoang phổ thông của chúng ta lên thành khoang hạng nhất hết đấy."
"..." Lạc Xu không nhịn được nhìn về phía Duật Chiến.
Anh đang đeo tai nghe, có vẻ như đang gọi điện thoại, gương mặt nghiêm nghị trông chẳng khác nào một khúc gỗ di động.
Mọi thủ tục đều diễn ra vô cùng suôn sẻ, quả thực đúng như những gì Thẩm Ngôn đã nói, vị trí chỗ ngồi của cô ở ngay bên cạnh Duật Chiến.
Còn vị trí của những người khác thì được xếp ở hàng ghế đầu tiên.
"Trong người không thoải mái sao?" Duật Chiến hỏi.
"Không có ạ." Lạc Xu khẽ mỉm cười nhẹ.
Tên đàn ông này, kể từ sau khi được cô khen một câu đẹp trai, anh đã suốt cả buổi tối không thèm mở miệng nói với cô câu nào rồi.
"Anh đang giận à?" Lạc Xu cuối cùng vẫn nhịn không được mà lên tiếng hỏi.
"Không có."
"Vậy tại sao anh lại không nói chuyện?"
"Không biết phải nói gì." Duật Chiến nhìn vào bờ môi hơi sưng đỏ của cô, lập tức thu hồi lại tầm mắt.
Lạc Xu cười thầm, hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn vừa rồi của anh.
"Có nơi nào muốn tham quan không?" Duật Chiến lên tiếng hỏi.
"Tôi đi đâu cũng được ạ." Lạc Xu đáp.
Nghe ý của anh là hai người sẽ cùng nhau đi chơi riêng sao?
"Chẳng phải mẹ là đang ở nước S sao, có muốn ghé qua thăm không?" Duật Chiến chăm chú quan sát sắc mặt của cô.
Lạc Xu ngẩn người: "Sao anh lại biết mẹ tôi đang ở đây?"
"Em là vợ tôi, tôi đương nhiên là phải biết."
Hai chữ "vợ tôi" lọt vào tai khiến khắp người cô bỗng chốc mềm nhũn, toàn thân giống như bị một ngọn lửa thiêu đốt, bộ dạng của cô lúc này chẳng khác nào một người say rượu, mặt đỏ bừng một mảng.
Lạc Xu đưa tay sờ gò má đang nóng bừng lên vì ngượng, xấu hổ quay mặt qua chỗ khác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hóa ra bay qua đây sớm hơn dự định là có nguyên do, bụng dạ của anh quả thực quá thâm sâu.
"Nếu như không tiện cũng không sao, lần sau tôi sẽ sắp xếp thời gian sớm hơn một chút là được." Anh có thể nhìn ra được chút căng thẳng trên mặt Lạc Xu.
"Tiện chứ, bà Lạc vốn là người rất thích náo nhiệt, đi lúc nào cũng đều được hết."
Nhận được câu trả lời của Lạc Xu, Duật Chiến hài lòng tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong lòng Lạc Xu lúc này lại đang nổ ra một trận chiến dữ dội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)