Lạc Xu đứng trước cửa thang máy, nhìn bóng hình mình phản chiếu trên cửa, vuốt lại lọn tóc rồi khẽ nghiêng đầu qua một bên.
Nào ngờ Duật Chiến đột nhiên xuất hiện bên cạnh, đầu nhỏ đang nghiêng của cô cứ thế tựa sát vào bả vai anh.
Gặp quỷ à!
Cô giật mình vội vàng đứng thẳng người, nhìn hình ảnh phản chiếu của anh trên cửa thang máy.
Duật Chiến khẽ nghiêng đầu hạ tầm mắt xuống nhìn cô.
"Duật tổng, sao anh lại lên đây..."
"..."
Đây là hội chứng ám ảnh công việc hay sao? Cảm giác như đang quay trở lại công ty, vô tình chạm mặt nhau trước cửa thang máy vậy.
"Duật Chiến." Cô cuống quýt đổi cách xưng hô.
"Dẫn em đi tham quan." Dáng vẻ anh trông có vẻ khá bình thản.
Khó khăn lắm cô mới trốn khỏi tầm mắt của anh, không ngờ anh lại đi theo, anh không có việc gì làm hay sao?
Chẳng phải các Tổng giám đốc đều là những người bận trăm công nghìn việc à? Hai ngày nay còn thấy anh rầu rĩ không vui, có vẻ như đang sầu não vì chuyện gì đó, thế mà lúc này lại có tâm trạng cùng cô tham quan?
Ting…
Cửa thang máy mở ra.
Duật Chiến bước vào trước rồi ấn tầng ba, Lạc Xu đứng bên cạnh, không gian khép kín ngập tràn mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trên người anh, cô thậm chí không dám thở mạnh, cảm giác như sắp chết chìm trong mùi hương chỉ thuộc về anh vậy.
Thang máy đến nơi.
Tầng ba là một phòng sách lớn, trông giống hệt như một thư viện, đi sâu vào bên trong là một chiếc bàn đọc sách dài khoảng năm sáu mét, bên trên bày đủ các loại dụng cụ viết thư pháp bằng bút lông.
Đi tiếp về phía trước là một ban công nhỏ được thiết kế vô cùng tinh tế, mang một phong vị vô cùng đặc biệt.
"Oa..." Cô khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc kín đáo, sợ anh sẽ chê cười mình là đồ nhà quê.
Duật Chiến khẽ nghiêng đầu nhìn cô, mím môi cười: "Nghe nói tài viết thư pháp của em rất cừ."
"Cũng bình thường thôi." Lạc Xu không dám nhận là mình giỏi.
Năm xưa khi cô theo Lạc Thu và Chu Tri Ý ở lại nước ngoài suốt hai kỳ nghỉ hè, ngày nào Chu Tri Ý cũng dẫn Lạc Xu theo để luyện viết chữ bằng bút lông, đầu óc Lạc Xu vốn linh hoạt, học cái gì cũng nhanh, khiến Chu Tri Ý vô cùng vừa ý.
Về sau, bên cạnh việc vẽ bản thảo, những lúc cạn kiệt ý tưởng cô đều mang bút lông ra luyện chữ.
Bầu không khí bỗng hơi lúng túng, bước chân của cả hai người đều để lộ rõ vẻ không mấy thân thuộc.
"Anh biết không?" Lạc Xu lúng túng cùng anh bước giữa các kệ sách, cô cũng chẳng biết mình lên đây rốt cuộc là để làm gì nữa.
"Không thạo lắm." Duật Chiến đáp.
Chuyện này đúng là hiếm thấy nha, cô nghe thấy Chu Tri Ý hết lời khen ngợi con trai mình cái gì cũng biết, học hỏi cực kỳ nhanh, ngoại trừ chỉ số EQ ra thì những thứ khác chẳng có gì khó đối với anh cả.
Lạc Xu khẽ cười, cuối cùng cũng tìm được một thứ có thể vượt mặt anh rồi.
"Em dạy tôi đi." Duật Chiến nói.
Lạc Xu ngẩn người ra, thế này liệu có được xem là anh đang tìm đề tài để nói hay không?
Cuối đường đã không còn lối đi nữa, cô quay người định bước trở lại, nhưng Duật Chiến vẫn đứng tại chỗ không chịu nhúc nhích.
Khoảng cách giữa hai kệ sách chưa đầy một mét rưỡi, Duật Chiến đứng ngay chính giữa, Lạc Xu ngập ngừng muốn bảo anh tránh đường để mình đi ra ngoài, thế nhưng ánh mắt anh cứ ghim chặt vào người cô không rời một tấc.
Chẳng còn cách nào khác, Lạc Xu đành phải im lặng giả vờ vươn tay rút đại một cuốn sách trên kệ bên cạnh ra để lật.
Hay lắm, vừa mới mở ra, đập vào mắt cô đã là bí kíp phòng the thời cổ đại.
"..." Cô cuống quýt đóng cuốn sách lại, nhét trở về chỗ cũ.
Cô có thể nghe thấy rõ tiếng cười khẽ của Duật Chiến ở bên cạnh.
Cô thực sự không thể nào chịu được bầu không khí này nữa, trạng thái này của anh lúc này muốn làm gì, cô dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra được.
"Duật Chiến, anh..."
"Vẫn muốn hôn em." Anh đột ngột mở lời.
"..."
Bộ hôm nay nhất định phải hôn cho bằng được sao? Hay là hôm nay là ngày đặc biệt gì à?
Lạc Xu cảm giác như toàn thân mình đang bốc hỏa, đốt đến mức hai tai đỏ bừng, hai má đỏ rực, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, ngay cả các ngón chân cũng nóng ran lên.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô siết chặt, ngón tay cái dùng sức ấn mạnh lên ngón trỏ, khiến đốt ngón trỏ thoắt ẩn thoắt hiện những vệt trắng bệch.
Tên đàn ông đáng chết này, muốn hôn thì cứ hôn đi, mắc gì tự thêm nhiều kịch bản nội tâm cho mình thế không biết.
Đối với loại chuyện này, trong hoàn cảnh thế này, chẳng thể khiến anh trông thanh cao hơn đâu.
Duật Chiến đứng ngược sáng, cô không thể nhìn rõ được sắc mặt của anh, những đường nét hoàn hảo khuất trong bóng tối.
Lạc Xu bị bóng hình cao lớn bao trùm của anh che chắn một cách kín kẽ, từng cử động nhỏ trên người cô đều bị anh thu trọn vào tầm mắt một cách rõ mồn một.
Anh nhấc đôi chân dài bước về phía cô.
Lạc Xu cô thức lùi ra sau một bước, nhưng lại bàn tay nhỏ lại bị dịu dàng nắm lấy.
"Thử một chút đi, nếu như em cảm thấy không thoải mái thì có thể dừng lại bất cứ lúc nào."
Sự lịch thiệp vào những thời điểm thế này có phải là còn lưu manh hơn cả những tên côn đồ không?
Im lặng một hồi lâu, cô mới rặn ra được một từ: "Được..."
Đúng là vịt chết đến nơi còn cứng mỏ, đến lời từ chối cô cũng không cách nào thốt ra được.
Khoan đã, có nên nhắm mắt lại ngay bây giờ luôn không? Hay là đợi thêm một lát nữa?
"Đừng căng thẳng, thả lỏng nào." Giọng nói của anh trầm ấm dịu dàng, một sự dịu dàng chưa từng có từ trước đến nay, hoàn toàn không giống với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Lạc Xu hít một hơi thật sâu, hơi thở của anh đang mỗi lúc một cận kề hơn.
Anh nhắm mắt lại rồi.
Lạc Xu cũng vội vàng nhắm mắt lại.
Trán của hai người tựa sát vào nhau.
Còn chưa bắt đầu mà Lạc Xu đã hơi đứng không vững rồi, hai chân bủn rủn, bàn tay nhỏ còn lại không biết đặt vào đâu đành phải túm chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay to của anh đang lướt nhẹ qua gò má cô, từ má cho đến vành tai, rồi trượt xuống tận cổ.
Những ngón tay anh luồn sâu vào mái tóc mềm mại của cô, chậm rãi giữ chặt lấy gáy cô, ép cô phải ngẩng đầu lên, còn Duật Chiến thì thuận thế cúi thấp người xuống, ngậm chặt lấy bờ môi nóng rực kia.
"Ưm..." Lạc Xu có cảm giác như bị một luồng điện cực mạnh chạy dọc qua người, cơ thể nhũn ra, bàn tay đang túm lấy vạt áo anh lại càng ra sức siết chặt.
Cũng may là Duật Chiến đã nhanh tay vươn tay ra ôm trọn lấy vòng eo của cô, nếu không cô đã ngã quỵ xuống đất rồi.
Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ trước âm thanh nũng nịu phát ra từ chính miệng mình, vội vàng vùi vào trong ngực anh.
"Ha ha..."
Anh đang cười!
Duật Chiến mím môi, khóe môi nhịn không được mà cong lên, bàn tay to không kìm được mà xoa đầu cô, vòng tay ôm lấy cô lại càng thêm siết chặt.
Chẳng biết từ bao giờ, không gian xung quanh lại khôi phục về trạng thái yên ắng, toàn bộ tầng ba im ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Cô cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên cơ thể anh đang từ từ rút bớt, rồi bóng hình cao lớn áp đảo của Duật Chiến lại một lần nữa đè ép xuống, hơi thở của anh phả thẳng lên gương mặt Lạc Xu.
Trong bầu không khí trong phút chốc ngập tràn hơi thở của cả hai người, mùi hương thanh khiết dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi gỗ đàn hương quen thuộc quấn quýt lấy nhau.
Nụ hôn của anh rơi xuống lần nữa.
Hai tay Lạc Xu chống trước ngực anh, theo thói quen vẫn túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.
Bờ môi nóng bỏng lại một lần nữa bị bao phủ một cách trọn vẹn.
"..." Cô cắn răng chịu đựng để không phát ra bất cứ âm thanh xấu hổ nào, nhưng bên tai cô lại đột ngột xuất hiện một tiếng rên trầm đục khiến cô không kìm được mà chìm đắm vào trong đó.
Là của Duật Chiến...
Tiếng rên trầm đục nghe vô cùng nặng nề, giống hệt như một con thú hoang bị kìm hãm bấy lâu nay chưa từng được giải phóng.
Y như tiếng rên nghẹn ngào của đêm hôm đó...
Bờ môi bướng bỉnh của cô hết lần này đến lần khác bị anh dịu dàng cạy mở, cho đến khi cô hoàn toàn buông bỏ phòng bị, khẽ mở hé môi để đón nhận, phối hợp cùng anh.
Nụ hôn của anh bỗng chốc trở nên mãnh liệt hơn, điên cuồng càn quét quấn quýt lấy nhau.
Mãnh liệt đến mức ngay cả cúc áo trước ngực bị Lạc Xu vô tình giật đứt cũng không thể làm gián đoạn được hành động của anh.
"Ưm..." Cô sắp rơi vào trạng thái thiếu oxy rồi, hai chân bủn rủn rã rời.
Anh dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, động tác liền trở nên dịu dàng hơn, nhưng hơi thở nóng rực dồn dập kia vẫn găm chặt hai người họ lại với nhau một chỗ.
Mà Duật Chiến thì giống như đã hoàn toàn chìm đắm, tiếng rên trầm đục mỗi lúc một trở nên dồn dập, nặng nề hơn.
Nụ hôn của anh vừa mang nét mềm mại lại vừa ẩn chứa sự mạnh mẽ, ngang tàn xâm chiếm, lực tay đang ôm lấy cô cũng mỗi lúc một siết chặt hơn.
Lạc Xu bị anh siết đến hơi đau, ôm chặt đến mức sắp không thở nổi.
Cô ra sức đấm đấm vào lồng ngực anh, lúc này anh mới quyến luyến rời khỏi bờ môi cô.
Hai người tựa trán vào nhau, thở hổn hển dồn dập.
Chờ đến khi cô hồi phục lại chút sức lực mới giật mình phát hiện hai tay mình đang vòng qua ôm chặt lấy cổ anh, hai cúc áo sơ mi của anh đã bị giật đứt từ lúc nào, chẳng biết đã rơi ở đâu rồi.
Mà quần áo trên người cô thì lại càng thêm phần xộc xệch, lộn xộn, bờ vai trần lộ ra ngoài, dây áo ngực đã bị lệch sang một bên từ bao giờ, bàn tay to lớn của anh đã luồn vào bên trong lớp áo, áp chặt lên vòng eo thon gọn của cô.
"Tôi..." Đôi mắt Duật Chiến lúc này đã vẩn đục một mảng dục vọng: "Muốn..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

