"Cảm ơn anh, Duật Chiến." Lạc Xu ít nhiều cũng có chút cảm động, từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai giúp cô thu dọn đồ đạc cả, ngay cả Lạc Thu cũng không.
Lạc Thu dạy cô cách sinh tồn, việc của mình thì tự mình làm, thế nên mới tạo thành một Lạc Xu với tính cách trời không sợ đất không sợ như bây giờ.
"Vợ chồng với nhau không cần phải khách sáo như thế." Duật Chiến đẩy vali sang một bên, vô tình nhìn thấy đôi mắt đã hoen đỏ của cô.
"Sao thế?" Anh bước đến bên cạnh Lạc Xu.
Lạc Xu phát hiện mình lỡ để lộ vẻ yếu đuối, vội ngoảnh mặt đi chỗ khác, cuống quýt thu lại dòng cảm xúc miên man, cố giữ cho bản thân có vẻ tự nhiên, khéo léo nhất.
Vốn dĩ cũng chẳng có gì, nhưng vừa được anh hỏi một câu như vậy, suy nghĩ cô lại càng chìm sâu một cách triệt để.
"Không có gì." Giọng cô mang theo chút nghẹn ngào, định thừa dịp này để rời đi, nhưng lại bị Duật Chiến giữ chặt lấy cổ tay, kéo sát đến trước mặt anh, cô cụp mắt không dám nhìn anh, mà cũng chẳng thể giãy ra khỏi lòng bàn tay của anh.
Lực của anh rất dịu dàng, nhưng lại vô cùng săn chắc, vững chãi.
Lạc Xu hơi căng thẳng, cảm thấy hai người đang đứng quá gần nhau, bèn khẽ xoay cổ tay muốn kéo giãn khoảng cách với anh.
Duật Chiến làm sao có thể buông tay, anh trực tiếp vươn tay ôm lấy vòng eo thon của cô, kéo cô vào lòng mình.
"Ưm!" Lạc Xu giật mình, hai tay vội chống trước ngực anh, vùi đầu trốn tránh.
Duật Chiến vươn bàn tay còn lại ra, nhẹ nhàng nâng cằm nhỏ của cô lên, ép cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình: "Khóc cái gì?"
Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng như nước, bộ dạng này của cô giống hệt như đêm hôm đó, đáng thương xin tha trên giường anh.
Hơi thở của anh bỗng chốc trở nên dồn dập, lực tay ôm eo cô cũng từ từ siết chặt, hơi thở nam tính nóng rực từ trên cao phả thẳng xuống gương mặt của Lạc Xu.
"Tôi đâu có khóc..." Vành tai Lạc Xu đỏ rực lên, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.
"Hửm?" Duật Chiến lẳng chờ đợi câu trả lời của cô.
Nhưng cô làm sao nói ra được, cô sợ nói ra rồi Duật Chiến sẽ cười nhạo cô, sợ Duật Chiến sẽ nghĩ cô ấu trĩ, sợ Duật Chiến cho rằng chỉ một chút ân cần nhỏ nhặt này đã đủ để lay động trái tim cô, để rồi đến lúc đó cảm giác mới mẻ cũng sẽ nhanh chóng tiêu tan...
Cô cắn răng chịu đựng, đôi mắt ngập nước ngân ngấn lệ, cố làm ra vẻ bình tĩnh.
Duật Chiến nhẹ nhàng mơn trớn khóe mắt cô, ôm chặt cô vào lòng mình, vuốt ve làn tóc mây của cô, dịu dàng đặt một nụ hôn lên những sợi tóc mềm mại, cứ thế lặng lẽ ôm lấy cô.
Lạc Xu cũng vươn tay ra ôm lấy anh, ôm chặt.
"Vì không thích người khác đụng vào đồ của em sao?" Duật Chiến khẽ hỏi.
"Không phải, không phải vậy..." Cô rụt sâu vào trong lồng ngực Duật Chiến: "Như vậy rất tốt."
Lúc này anh mới thở phào, cứ ngỡ bản thân đã làm sai chuyện gì, khiến cô phải khóc đến mức đau lòng như thế.
"Được rồi, vào rửa mặt chút đi, tôi có thứ này muốn tặng em."
"Dạ." Lạc Xu vội vàng buông tay, quay người một cái liền chạy thẳng vào trong phòng tắm.
Duật Chiến nhìn theo bóng lưng cô rời đi, rồi lại nhìn xuống vạt áo sơ mi đã bị nước mắt cô làm cho thấm đẫm một mảng của mình, nhịp đập rộn ràng rạo rực mơ hồ bỗng chốc quấy nhiễu tâm trí anh.
Bấy giờ anh mới phát hiện ra trái tim mình đang đập liên hồi một cách dữ dội, hai tai đỏ bừng, khắp người nóng ran như thể vừa bị ngọn lửa thiêu đốt qua vậy, anh nhịn không được khẽ nở nụ cười nhẹ.
Chờ đến khi cô quay trở ra, Duật Chiến đã ngồi đợi bên bàn trang điểm.
"Duật Chiến." Lạc Xu bước lên phía trước, sắc mặt đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh, tự nhiên như trước đó.
Duật Chiến đứng dậy, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Cô ngoan ngoãn nghe lời, ngồi vào ghế.
Anh mở hộp đựng trang sức ở bên cạnh ra.
"Tại sao anh lại cố chấp muốn tôi làm Duật phu nhân đến thế?"
Cô chẳng có gì trong tay cả, tiền tài không, gia thế cũng không, chỉ là một nhà thiết kế nhỏ bé, vốn không xứng với anh.
"Tôi không có cảm giác bài xích em, về vấn đề tình cảm, sau này chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng." Duật Chiến gài xong khóa dây chuyền, hai tay anh chống lên thành ghế, ngắm nhìn cô ở trong gương, quả thực là mang vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tô Đắc Kỷ.
Cô sở hữu một gương mặt khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng mến mộ, mái tóc vàng rực rỡ tuyệt đẹp, đôi mắt to tròn long lanh có hồn cùng một vóc dáng hoàn hảo, thật khó để khiến người ta không rung động.
"Tôi đã làm sai thì phải có trách nhiệm, cho nên nếu như em không thích tôi thì tôi cũng sẽ không ép buộc."
Lạc Xu đương nhiên hiểu rõ ý ép buộc mà anh nói tới là chuyện gì, trong phút chốc mặt liền đỏ bừng một mảng.
"Anh không sợ tôi là người lừa tiền lừa sắc sao?"
Cô vô cùng tò mò, trên đời này lại còn có kiểu người cứ đuổi theo người ta để đòi chịu trách nhiệm sao?
"Em là do tôi tuyển vào công ty, lại có quan hệ tốt với Thẩm Ngôn, tôi hiểu rất rõ về em."
"Hả?"
Hiểu rất rõ á? Chẳng lẽ anh đã thích cô từ trước đó rồi?
Đầu óc cô hơi mông lung, nhưng chưa kịp để cô hiểu ra thì đã bị một câu nói tiếp theo của Duật Chiến làm cho đứng hình.
"Cho nên, tôi có thể hôn em không?"
Lạc Xu giật mình, vội vàng quay đầu ngẩng mặt lên nhìn anh.
Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh mắt ngập tràn dục vọng, ghim chặt vào bờ môi đỏ mọng của cô, mục tiêu vô cùng rõ ràng, dứt khoát.
Thế này quá mức trực tiếp rồi đó? Cứ thế hỏi thẳng rằng: Tôi có thể hôn em không?
Chi bằng anh cứ trực tiếp hôn luôn đi, như vậy cảm xúc căng thẳng sẽ không kéo dài đến thế.
Có nên đồng ý với anh không? Nhưng như vậy có cảm thấy bản thân mình quá tùy tiện hay không?
Nếu không đồng ý? Cảm giác hình như lại hơi có lỗi với anh.
Dù sao thì hai người cũng đã đăng ký kết hôn rồi, ngay cả việc tiếp xúc ở khoảng cách âm cũng đã hoàn thành, dù sao cũng không thể để người ta nhìn mình không như vậy?
"Tôi... hơi căng thẳng..." Lạc Xu chậm rãi thu hồi tầm mắt, ngay cả gương cũng không dám nhìn.
Cô không từ chối, nhưng cũng không đồng ý.
Tuy nói chuyện gì anh cũng đã làm rồi rồi, nhưng nghiêm túc hôn môi thì quả thực chưa từng thử qua.
"Không sao, thời gian chúng ta ở chung vẫn chưa đủ dài, đợi đến khi quen thuộc với nhau hơn cũng được." Anh đưa tay xoa đầu cô một cái rồi bước ra khỏi phòng thay đồ.
Giọng điệu của anh bình thản đến mức khiến người ta sợ hãi, như thể đang hỏi: Em ăn cơm chưa? Nhẹ nhàng như vậy đấy.
Ôi trời! Trên đời này lại thực sự còn kiểu đàn ông như thế này sao!
Một người đàn ông gần 30 tuổi chẳng phải nên là lúc sinh lực tràn trề nhất hay sao? Vậy mà anh lại có thể kiềm chế được, nếu là cô thì đã lao vào hôn ngấu nghiến rồi, còn hỏi cái gì!
Trong lòng Lạc Xu dấy lên một hồi gào thét.
Cho đến khi cô bước ra ngoài, Duật Chiến đã ngồi trong phòng sách bắt đầu bận rộn xử lý tài liệu rồi.
Cô đưa mắt nhìn vào đóa hoa tulip đặt trên mặt bàn, ừm, thật là muốn mang nó về phòng...
Duật Chiến khẽ nghiêng đầu nhìn cô một cái, cứ ngỡ là cô đang chăm chú nhìn mình.
Cả hai người đều vội thu hồi lại tầm mắt.
Cô không dám đứng lại lâu hơn, vội vàng cầm lấy tập bản vẽ tay trong phòng sách rồi cuống quýt bước ra ngoài.
Khóe môi Duật Chiến khẽ nhếch lên, bật cười nhẹ.
Thế nhưng đúng lúc này Lạc Xu lại đột ngột quay trở lại, đang định hỏi gì đó thì lại vô tình bắt gặp nụ cười trên mặt anh.
Hai ngày nay tần suất khối băng lạnh này cười nhiều thật đấy, chắc chắn có biến.
"Sao thế?" Anh lập tức thu lại biểu cảm trên mặt, giống hệt một đứa trẻ ăn vụng kẹo bị người lớn bắt quả tang vậy.
"Tôi có thể lên tầng trên dạo không?" Lạc Xu chỉ tay lên tầng trên.
Duật Chiến thoáng chút do dự: "Nơi này bây giờ là nhà của em."
"Ồ..." Cô lúng túng gật đầu, rồi quay người rời đi.
Duật Chiến cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem tài liệu nữa, cứ thế ngẩn người nhìn trang đầu tiên của tập tài liệu.
Anh đỡ trán, thở dài một tiếng, tắt máy tính rồi bước ra khỏi phòng sách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

