11 giờ, Lạc Xu đã sắp xếp xong các bản thảo.
Cô nhìn Duật Chiến một cái, trong lòng thầm nghĩ phải đi ngủ ngay mới được, bằng không lát nữa chạm mặt anh thì lại không hay cho lắm.
"Tôi đi ngủ trước đây."
Nhưng ai ngờ anh lại tắt máy tính: "Tôi cũng xong việc rồi."
Bình thường cô chưa từng thấy anh nghỉ ngơi sớm như thế này bao giờ.
Lạc Xu vừa đi vào nhà vệ sinh vừa suy nghĩ miên man, đầu óc rối như tơ vò.
Chẳng lẽ đêm nay phải bắt đầu sao? Nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị...
Quả nhiên đúng như dự đoán, hai người cùng lúc nằm xuống giường.
Cạch! Đèn phòng vụt tắt.
Bóng tối bủa vây lấy hai người, và nỗi sợ hãi cũng bao trùm lấy tâm trí Lạc Xu.
Cô nằm nghiêng sát mép giường, còn Duật Chiến thì theo thói quen vẫn nằm ở giữa.
Cô không ngủ được, vì quá căng thẳng mà mồ hôi vã ra như tắm, cô muốn đạp chăn ra nhưng lại không dám nhúc nhích.
Chẳng hiểu sao, cô chợt cảm thấy vùng bụng dưới truyền đến một hơi ấm.
"Anh..." Giọng nói của cô nhỏ nhẹ và căng thẳng.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn không kìm được mà siết chặt thành nắm đấm, người khẽ run rẩy.
Một từ ngắn ngủi thoát ra đã tiết lộ nỗi sợ hãi và sự bất lực trong lòng cô lúc này.
Duật Chiến lần theo cánh tay nhỏ nhắn của cô, tìm thấy nắm tay đang siết chặt vì căng thẳng kia.
Anh khẽ xoa bóp để giúp nó trở nên ấm áp và thả lỏng hơn.
"Yên tâm, tôi sẽ không chạm vào em đâu." Giọng điệu của anh cực kỳ lịch thiệp, nhưng dường như từ trước đến nay, anh lúc nào cũng giữ lễ nghĩa như vậy.
Rất nhanh sau đó, Lạc Xu đã hoàn toàn buông bỏ phòng bị.
Tính ra thì từ lúc hai người quen biết nhau cho đến bây giờ, thực chất cũng mới chỉ được một tháng ngắn ngủi.
Dù cho thỉnh thoảng có cùng nhau thảo luận vài vấn đề, có những tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng họ vẫn giữ một khoảng cách nhất định giống như hai người xa lạ, thậm chí đôi khi chạm mặt cũng trực tiếp ngó lơ nhau.
Giấc ngủ này trôi qua một cách vô cùng thoải mái, không có tiếng chuông báo thức, mãi đến hơn mười giờ cô mới thức dậy.
Cô mơ màng mở hai mắt ra, phát hiện bản thân đang ôm lấy một lò sưởi lớn.
Một người vốn có thói quen ngủ một mình như cô, bình thường đều sẽ ôm gối ôm hoặc gấu bông bên cạnh để ngủ.
Lần này vậy mà lại...
Đang ôm chặt lấy anh! Mà tư thế này thực sự khiến người ta cảm thấy xấu hổ quá đi!
Bàn tay nhỏ của cô đang áp chặt trên vòm ngực anh, phập phồng theo từng nhịp thở của anh.
Gương mặt nhỏ nhắn thanh tú thì gối lên cánh tay cơ bắp cuồn cuộn của anh.
Điều vô lý hơn cả chính là cái chân thon dài của cô, lúc này đang gác ngay trên...
Cô không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, bởi vì lúc này chân của cô đang bị một vật cộm lên cấn vào một cách bất thường.
Thứ kia rõ ràng là đang ở trong trạng thái chào buổi sáng!
Lạc Xu đã hoàn toàn chấn động trước hành vi của chính mình!
Cô mở bừng mắt ra, nhưng không biết rằng hàng lông mi dài cong vút của mình đang khẽ cọ xát vào làn da nhạy cảm của anh.
Hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập cũng phả vào lồng ngực của anh.
"Dậy rồi à?" Giọng nói khàn khàn mang theo vài phần trầm đục của Duật Chiến phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
Không phải chứ, hóa ra anh vẫn luôn thức suốt từ nãy đến giờ sao?
"Ừm." Lạc Xu cảm thấy trong lòng dấy lên một hồi hoảng hốt.
Sau khi cả hai im lặng một hồi lâu, cuối cùng anh cũng mở lời, và hai chữ này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô!
"Muốn không?"
Cánh tay đang bị cô gối lên đột nhiên co lại, vòng tay ôm trọn lấy Lạc Xu, đặt ngay trên vòng eo thon gọn không chút mỡ thừa của cô.
Bộ đồ ngủ mặc nhà làm từ chất liệu lụa tơ tằm cô đang mặc là do anh sai người mang tới, cảm giác chạm vào vô cùng mềm mại, mịn màng đến mức như thể đang để trần.
Khi bàn tay to lớn của Duật Chiến đặt lên eo cô, trái tim cô không khỏi run lên, toàn thân giống như bị một luồng điện mạnh mẽ chạy qua, khiến người ta không cách nào bình tĩnh lại được!
Muốn không? Muốn làm gì cơ, mới sáng sớm đã muốn làm chuyện xấu hổ đó sao?
"Không... không muốn..." Mới sáng sớm Lạc Xu đã bị mấy chữ đột ngột này của anh chọc cho khắp người nóng ran như lửa đốt.
Toàn thân cô căng cứng như khúc gỗ, trong đầu đang đấu tranh tư tưởng xem có nên leo xuống khỏi người anh ngay lập tức hay không.
"Vậy..." Anh nuốt nước bọt một cái, âm thanh chuyển động của yết hầu nghe rõ mồn một trong không gian yên ắng.
Rõ ràng đến mức Lạc Xu có thể nghe thấy loáng thoáng.
"Có phải em nên lấy chân của mình ra trước không?"
Lạc Xu nghe vậy, vội vàng trở mình, vùi sâu cả khuôn mặt vào trong chăn.
Hóa ra anh đang đợi cô chủ động rút chân về à!
Làm như thể Lạc Xu muốn muốn dính chặt lấy anh lắm không bằng!
Anh khẽ thở hắt ra một hơi, cẩn thận vén chăn bước xuống, không quên kéo lại chăn giúp cô để che đi khoảng trống lộng gió phía sau lưng cô.
Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng bước chân anh đi ra ngoài và tiếng nước chảy truyền ra từ trong phòng tắm.
Kèm theo đó là tiếng rên đầy kìm nén thấp thoáng...
Trời đất ơi! Cô đã nghe thấy gì thế này!
Anh đã xuống lầu trước, lúc này Lạc Xu mới chậm rãi ngồi dậy để sửa soạn, rửa mặt.
Đến khi cô đi xuống phòng khách ở tầng một thì phát hiện ở đó loáng thoáng có tiếng nói chuyện.
Cô nhìn kỹ lại, người đó chẳng phải là Chu Tri Ý sao!
Cô cứ ngỡ là mình nhìn lầm, mãi cho đến khi lại gần mới nhận ra cô không nhìn lầm, Duật Chiến đang ngồi trên sofa trò chuyện cùng Chu Tri Ý.
"Cô Chu?" Cô đứng bên cạnh sofa.
Ánh mắt của Duật Chiến liền từ dời Chu Tri Ý sang Lạc Xu.
Cô đang mặc một chiếc quần ở nhà dáng rộng kết hợp cùng áo thun bó sát, tôn lên vóc dáng hoàn hảo của mình.
"Ôi Xu!" Chu Tri Ý vội vàng đứng dậy, bước về phía Lạc Xu rồi trao cho cô một cái ôm thật chặt.
"Sao cô lại ở đây thế ạ?" Cô cũng vươn tay ôm lại bà, rất nhanh sau đó hai người đã hiểu ý mà buông nhau ra.
Duật Chiến chậm rãi đứng dậy: "Em nên đổi cách xưng hô gọi là mẹ đi."
Lạc Xu ngẩn người ra mất một lúc lâu, nhìn hai người họ, quả thực có vài nét mặt giống nhau: "Mẹ?"
"Ơi!"
Cô không tự nhiên nhìn Duật Chiến một cái, Duật Chiến mím môi cười.
Trên đời này sao lại có thể có chuyện trùng hợp đến thế này cơ chứ!
Chu Tri Ý nắm chặt lấy tay Lạc Xu, nói với vẻ sâu xa: "Thật không ngờ lại là con! Tính tình của Chiến nhà mẹ tuy hơi ít nói, nhưng con người nó lại rất chu đáo, từ nhỏ đến lớn nó chưa từng để chúng ta phải bận lòng điều gì cả, có một hạt dẻ cười như con ở bên cạnh, Chiến chắc chắn là thích lắm đấy!"
Bà không tiếc lời khen ngợi con trai dồn dập...
Khung cảnh lúc này, trông như một buổi xem mắt vậy…
Trái tim Lạc Xu giống như đang treo lơ lửng trên tàu lượn siêu tốc vậy, hết lên rồi xuống, vô cùng kích thích!
Ba người ngồi trò chuyện với nhau rất lâu.
Cô muốn giữ bà lại ăn một bữa cơm, nhưng bà không đồng ý.
Sau khi tiễn Chu Tri Ý về, Duật Chiến và Lạc Xu cùng ngồi vào bàn ăn cạnh nhà bếp kiểu mở để dùng bữa sáng.
"Nghe nói quần áo của tôi đều là do em chọn sao?"
"Ừm." Cô không dám nhìn thẳng vào anh, nghĩ đến khung cảnh sáng nay là gương mặt cô lại không kìm được mà đỏ bừng lên.
"Tôi rất thích."
Xong rồi xong rồi, ai đó cứu cô với, cô nên trả lời thế nào bây giờ? Câu này phải đáp lại thế nào đây?
"Vẫn còn gì chưa chuẩn bị xong không?" Duật Chiến bưng ly sữa lên, vừa nhấp một ngụm vừa đưa mắt nhìn cô.
Lạc Xu suy nghĩ một lát, hình như cũng chẳng còn gì cần phải chuẩn bị nữa: "Chắc là xong hết rồi."
"Lát nữa ăn xong thì lên lầu tìm tôi nhé, có thứ này muốn đưa cho em." Duật Chiến nói.
"Được."
Lạc Xu cứ rề rà, sợ phải ở riêng với anh, đến khi cô đi lên lầu thì đã là một tiếng đồng hồ sau.
Trở về phòng ngủ, cô bỗng chốc hơi ngẩn ngơ.
Duật Chiến đã sắp xếp gọn gàng toàn bộ hành lý của hai người, hai người mỗi người một vali da, từ những món đồ lớn như áo khoác cho đến những thứ nhỏ nhặt như giày tất, anh đều đã chuẩn bị sẵn sàng không thiếu thứ gì.
"Anh..." Lạc Xu cảm thấy không thể tin nổi, kiểu đàn ông thế này không phải là do ông trời phái xuống để giải cứu cuộc đời cô đấy chứ?
"Em xem qua danh sách này xem còn thứ gì chưa được chuẩn bị không." Duật Chiến đưa một tờ danh sách đang cầm trong tay cho Lạc Xu.
Lạc Xu nhìn lướt qua mà không khỏi đỏ mặt, ngay cả việc mang bao nhiêu bộ áo lót, bao nhiêu bộ quần lót đều được liệt kê một cách rõ ràng.
Quả thực là chu đáo đến mức không thể bới lông tìm vết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
