Trở lại phòng khách.
Người làm đang hâm nóng lại thức ăn.
Duật Chiến xách toàn bộ số quần áo cô vừa mua lên lầu, Lạc Xu ôm bó hoa bước theo sau anh.
Nhìn bóng lưng vai rộng eo thon của anh, trên mặt cô lại một phen nóng bừng thích thú.
Phải thừa nhận rằng vóc dáng của anh chuẩn đến mức không có gì để chê, cơ bụng vô cùng hoàn hảo, có điều cô không nhớ rõ là có bao nhiêu múi nữa, nói chung là rất nhiều múi, cảm giác chạm vào cực kỳ thích, vừa săn chắc mịn màng lại vừa có độ đàn hồi...
Lạc Xu đưa tay đỡ trán, cố gắng ép bản thân không được nhớ lại khung cảnh của đêm hôm đó nữa.
Trở về phòng ngủ, Duật Chiến vậy mà lại vô cùng tự nhiên giúp cô sắp xếp quần áo gọn gàng vào trong tủ, bao gồm cả đồ lót của cô...
Chuyện này mãi đến lúc cuối, khi Lạc Xu ở trong phòng sách cắm bó hoa tulip vào bình hoa trước giờ chưa từng để hoa kia, cô mới sực nhớ ra mình có mua mấy bộ đồ lót mới.
Cô vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về phòng thay đồ, phát hiện anh đã dọn dẹp xong xuôi tất cả từ đời nào rồi.
"Đói chưa?" Duật Chiến bước về phía cô.
"Một chút." Cô vội vàng quay người bước ra khỏi phòng thay đồ.
"Thói quen xấu không ăn uống đúng giờ này của em phải sửa đi đấy."
"Ò." Cô nhịn không nhịn được lén mỉm cười, bước xuống tầng một.
Đi xuống phía dưới, người làm đã bưng sẵn cơm canh nóng hổi đặt lên bàn.
Lạc Xu đi vào nhà bếp rửa sạch tay.
"Cậu chủ đối xử với cô tốt thật đấy, đứng ở bên ngoài đợi cô suốt, chưa động vào một hạt cơm canh." Người làm ghé tai Lạc Xu nói nhỏ.
Lạc Xu lau tay, nhìn về phía Duật Chiến.
Anh đang đứng một bên nghe điện thoại, vô thức đi qua đi lại vài bước, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Lạc Xu.
Cả hai người đều vội thu hồi tầm mắt.
"Hôm nay em uống sữa chưa?" Duật Chiến vừa hỏi vừa gắp cho cô mấy miếng thịt lớn.
"Tôi uống rồi, cảm ơn anh."
Khách sáo quá, nhìn chẳng giống một cặp vợ chồng chút nào, cứ như thể đang chơi game thăng cấp, rồi cần phải hoàn thành nhiệm vụ được giao vậy.
"Tối nay nhớ tắt báo thức đi, không cần phải dậy sớm như thế đâu, tối mai tầm mười giờ rưỡi chúng ta mới xuất phát."
"?" Lạc Xu thầm nghiền ngẫm ý trong câu nói này của anh: "Anh cũng đi sao?"
"Em chưa xem lịch trình à?" Duật Chiến khẽ nhướn mi mắt, ánh mắt sâu thẳm khiến Lạc Xu không kìm được mà rùng mình một cái.
"..."
"Xin lỗi Duật tổng..."
Vì quá căng thẳng nên khi nói chuyện đầu lưỡi cô cứ líu hết cả lại.
Thôi xong rồi, chuyện này mà xảy ra ở công ty, không chừng cô đã bị mắng cho vuốt mặt không kịp rồi đấy chứ.
"Không sao, em cũng không cần xem nữa, đến lúc đó cứ đi theo tôi là được." Duật Chiến nuốt xong miếng cơm trong miệng, dường như đang thầm suy tính điều gì đó.
Lạc Xu thở phào một hơi nhẹ nhõm, bỗng có cảm giác vừa mới tan làm ở công ty, sau khi về đến nhà lại phải tiếp tục tăng ca vậy.
Như thế này chẳng phải đã để lại cho anh một ấn tượng không tốt rồi sao?
Duật Chiến đặt chén đũa xuống, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó liền nói: "Tần Hằng hiện tại vẫn đang nằm viện, nhưng phía Cục cảnh sát đã có người đứng ra dàn xếp để đè vụ này xuống rồi, không bị lưu lại hồ sơ tiền án."
Lạc Xu nghe xong, da đầu bỗng chốc tê dại, bàn tay đang cầm đũa siết chặt đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.
Tần Hằng có thể được bảo lãnh ra ngoài như vậy, chứng tỏ thế lực chống lưng phía sau anh ta cũng không nhỏ.
"Có phải em đã đắc tội với người nào không?" Ánh mắt Duật Chiến bỗng chốc trở nên vô cùng lạnh lùng, sắc bén.
Lạc Xu không dám nhìn thẳng vào anh, mấy hôm trước cô đã định nói chuyện này rồi, nhưng Duật Chiến không cho cô cơ hội, thế nên cô mới không nói.
Hôm nay nếu anh đã chủ động hỏi, Lạc Xu cũng không có ý định giấu nữa, kể toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe.
Duật Chiến khẽ mỉm cười.
Thật là hiếm thấy, trong tình cảnh thế này mà anh còn có thể cười được.
"Anh cười gì thế?" Lạc Xu tỏ vẻ hoài nghi.
Anh đưa đầu lưỡi liếm môi dưới của mình rồi nói: "Chiêu một mũi tên trúng hai đích, mượn đao giết người này của em đúng là khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác."
Việc cô có thể làm ra hành động như vậy quả thực nằm ngoài dự liệu của mọi người, Duật Chiến cứ ngỡ cô chỉ là kiểu người biết đấu võ mồm thôi, không ngờ hệ thống phòng ngự của cô lại mạnh mẽ đến nhường này.
Ý trong câu nói này của anh, liệu có thể hiểu theo nghĩa là: Có chuyện gì cứ nói với tôi, tôi chống lưng cho em không?
Lạc Xu ngẩn người tại chỗ, khoé môi vừa được anh lướt qua có cảm giác nóng ran như lửa đốt, trái tim trong lồng ngực cứ thế đập loạn nhịp khiến hơi thở cô trở nên dồn dập, hai bên má đỏ bừng lên như gấc chín.
Đột nhiên cô cảm thấy Duật Chiến trông thật dịu dàng, đầu óc cô hoàn toàn rơi vào trạng thái trống rỗng.
"Tôi lên lầu tắm trước." Duật Chiến đưa tay xoa đầu cô một cái, rồi rời khỏi bàn ăn.
Anh vừa mới xoa đầu cô...
Lạc Xu hoàn toàn đứng hình tại chỗ, ánh mắt dõi theo từng bước chân rời đi của anh, cho đến tận khi bóng dáng anh khuất sau cửa phòng ngủ.
Cô thở phào ra một hơi thật dài, tự lấy tay véo vào má mình một cái, không phải đang nằm mơ.
Trên đời này chưa từng có một ai nói với cô câu: Có anh đây, em đừng sợ.
Nhưng những lời nói vừa rồi của Duật Chiến, dù trong hay ngoài thảy đều mang ý như vậy.
Cô ăn cơm trong tâm trí treo ngược cành cây, nghĩ đến những lời anh vừa nói, gương mặt lại hết lần này đến lần khác đỏ ửng lên.
…
Sau khi tắm rửa bước ra ngoài, Duật Chiến đã ngồi trước màn hình máy tính trong phòng sách để xử lý tài liệu.
Lạc Xu thì ngồi trên sofa nhỏ trong phòng sách để tranh thủ tăng ca vẽ nốt bản thảo.
Thế nhưng trong đầu cô lúc này chẳng thể nghĩ ra được bất cứ ý tưởng nào, trong lòng đều tràn ngập những cử chỉ, động tác nhỏ mà anh dành cho cô vừa rồi...
Tâm trạng bực bội, cô quăng máy tính sang một bên rồi nằm ườn ra trên ghế sofa.
Duật Chiến nhìn cô một cái, nhìn thấy vóc dáng hoàn hảo của cô được tôn lên trọn vẹn dưới lớp váy ngủ bằng lụa tơ tằm, yết hầu anh không kìm được mà khẽ chuyển động.
Đột nhiên anh cảm thấy cô gái này thật đáng yêu.
Một lúc sau Lạc Xu ngồi dậy, đặt bảng vẽ xuống, lén lút lên mạng tra cứu cái gì đó trên máy tính.
"Duật Chiến." Cô nghiêng đầu nhìn về phía anh.
"Hửm?"
"Lần dọn nhà trước, anh cất hộp bản vẽ tay của tôi ở đâu rồi?" Cô nhớ mang máng có một số đồ đạc là do Duật Chiến sắp xếp giúp cô.
Anh chậm rãi đứng dậy, đi về phía kệ trưng bày bên cạnh bức tường sách rồi lấy ra một chiếc hộp lớn: "Em đang nói đến cái này?"
"Ừ, chính là nó." Lạc Xu quỳ trên sofa, vươn hai tay ra đón lấy hộp, nâng niu như thể vừa vớ được một món bảo bối vô giá vậy.
"Em chưa chuẩn bị bản thảo gì cả đúng không?" Duật Chiến lập tức nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô.
"Hi hi..." Lạc Xu cười với vẻ hối lỗi, ôm chiếc hộp ngồi bó gối trên sofa rồi mở nắp ra: "Không sao, tôi vẫn còn rất nhiều bản thảo cũ tích trữ từ trước."
Thế nhưng Duật Chiến không quay trở lại bàn làm việc của mình, mà bước đến ngồi xuống bên cạnh cô, một tay đặt hờ lên thành sofa phía sau lưng cô.
Lạc Xu lập tức trở nên vô cùng căng thẳng, các dây thần kinh như căng ra như dây đàn.
Anh định làm gì thế? Có phải... muốn hôn, hay là...
Cô cẩn thận liếc nhìn anh một cái: "Anh..."
"Tôi xem cùng em." Anh đáp lại một cách vô cùng tự nhiên.
"Ồ."
Bàn tay Lạc Xu lúc này đã bắt đầu run rẩy, đêm hôm khuya khoắt thế này, lại còn ngồi sát nhau như vậy, cô có thể cảm nhận rõ ràng cả hơi thở nóng rực của anh.
Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên người Duật Chiến đang từ từ lan tỏa, bao bọc lấy toàn thân mình.
Cô chưa chuẩn bị bản thảo mới, thế nên chỉ có thể dùng mấy bản vẽ cũ tích cóp từ những năm trước để dùng tạm, xem liệu có bản vẽ nào có thể sử dụng được hay không.
Cô lật xem từng tờ một, ánh mắt của Duật Chiến cũng thay đổi sắc thái theo từng động tác lật mở của cô.
Duật Chiến thuận tay cầm một bản vẽ tay lên, chăm chú đánh giá một hồi, dường như anh đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó rồi, thế nhưng trong một lúc lại không thể nhớ nổi là đã nhìn thấy ở đâu.
Lạc Xu giật mình vội vàng giật lại bản vẽ, nhét lại vào trong hộp, sợ anh sẽ nhìn ra manh mối bất thường nào đó.
"Đợi khi tôi lựa chọn xong xuôi sẽ đưa cho anh xem sau, anh làm việc trước đi..." Cô luống cuống vội vàng nhích người ra xa một chút.
Duật Chiến khẽ bật cười, đứng dậy quay trở lại ngồi trước bàn máy tính.
Anh nhìn đóa hoa tulip đặt trên mặt bàn, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng không kìm được mà vươn ra khẽ vuốt ve cánh hoa, khóe môi hơi nhếch lên nở nụ cười nhẹ, rồi lại tiếp tục chuyên tâm vùi đầu vào công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
Ra tiềp đi ad ối
Ra tiềp đi ad ối
@bảo Ngọc Mỗi ngày sẽ ra 2 chương, bạn nhớ theo dõi nha