"Buổi trưa ở lại đây nghỉ ngơi đi, không cần phải mất công chạy về."
Duật Chiến nói câu này với vẻ mặt thản nhiên bao nhiêu, thì cõi lòng Lạc Xu lại hoang mang, bối rối bấy nhiêu.
"Tôi chợp mắt một lát ở chỗ làm việc là được rồi, tôi sợ lạ chỗ, sẽ làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của anh." Cô từ chối khéo.
Duật Chiến không nói gì, gương mặt vẫn chẳng để lộ biểu cảm nào.
Việc cô e dè anh cũng là điều bình thường, dù sao hai người cũng vừa mới kết hôn, cô lại không muốn cho người khác biết chuyện, nếu cứ ngủ lại đây, lâu dần khó tránh khỏi việc bị người ta soi ra manh mối.
Các món ăn của bữa trưa hôm nay rất ngon, có thể nhìn ra là được chuẩn bị một cách vô cùng kỹ lưỡng, hoàn toàn không giống đồ ăn mua sẵn từ bên ngoài mang về.
"Đây là do người giúp việc ở nhà làm sao?" Cô chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
"Không phải." Duật Chiến dừng lại một chút rồi nói: "Là mẹ làm đấy."
Lạc Xu giật thót mình, suýt chút nữa thì nuốt nghẹn miếng cơm trong miệng.
"Dì út đã nói chuyện em đến bệnh viện kiểm tra thai sản giai đoạn đầu cho bố mẹ tôi biết rồi." Giọng điệu anh vô cùng bình thản, bình thản đến mức Lạc Xu chẳng thể nhìn ra một tia sóng gợn nào trên gương mặt anh.
Trong khi cô đang hoảng hốt tột độ, nhìn thấy anh bình tĩnh, cõi lòng cô bỗng chốc có cảm giác lạnh toát: "Vậy còn chuyện chúng ta đi đăng ký kết hôn..."
"Bọn họ đều biết rồi, đợi bận rộn xong đợt này, tôi sẽ đưa em về nhà để ra mắt mọi người."
"Dạ."
Cô suýt chút nữa thì quên mất anh vẫn còn có gia đình của mình, không giống như cô, một thân một mình, một người ăn no là cả nhà không lo chết đói.
Rất nhanh sau đó, ăn cơm xong xuôi, Duật Chiến liền bắt tay vào thu dọn, anh cũng giống như lần trước, không để cô phải động tay vào việc gì.
"Vậy, tôi xuống lầu trước nhé." Cô mím môi, lúc này chỉ muốn nhanh chóng trốn chạy khỏi nơi này.
Việc hai người ở riêng trong một không gian kín thế này mang lại cho cô một giác ngột ngạt khó tả, trái tim cô cứ không tự chủ được mà đập liên hồi, hai bên má cũng thoáng ửng lên một vệt hồng rực.
"Đợi chút."
Duật Chiến bước về phía bàn làm việc, Lạc Xu cũng bước theo sau anh.
"Đưa điện thoại cho tôi." Anh ngồi xuống ghế, chìa tay về phía cô để đòi điện thoại.
"Dạ?" Cô ngẩn người vài giây, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa điện thoại cho anh.
Mở khóa màn hình xong, Duật Chiến bắt đầu thao tác một lúc: "Tài khoản wechat của em đã được liên kết với chế độ chi tiêu chung, bình thường muốn mua gì thì cứ mua."
Anh vừa dứt lời cũng là lúc nhìn thấy biệt danh mà cô đặt cho mình: Ông sếp hút máu.
Anh khẽ cong môi, trực tiếp đổi biệt danh đó thành "Ông xã", ngay cả số điện thoại lưu trong danh bạ cũng sửa lại thành "Ông xã".
Ánh mắt Lạc Xu dáo dác nhìn quanh, không dám nhìn thẳng vào anh, trong lòng bàn tay đã rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
"Tôi không biết dỗ dành con gái lắm, nếu như có điểm nào làm chưa đúng, em cứ nói ra, tôi sẽ sửa."
Thao tác xong xuôi, anh trả lại điện thoại cho Lạc Xu.
"Dạ." Cô gật đầu.
Có thể nhìn ra anh quả thực là một người không giỏi trong việc dỗ dành con gái.
Khó khăn lắm mới bước ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc, cô có cảm giác như gánh nặng nghìn cân trên vai vừa mới được trút bỏ xuống vậy.
…
Buổi chiều tan làm, Lạc Xu tự mình lái xe đến trung tâm thương mại định tìm mua vài bộ trang phục mùa đông cùng một số quần áo giữ nhiệt.
Thời điểm này các mẫu đồ đông mới lên kệ chưa có nhiều, bởi vậy những món đồ để lựa chọn cũng có hạn, cô chỉ có thể chọn đại vài bộ có khả năng giữ ấm tốt.
Thế nhưng cô hoàn toàn không ngờ tới lại vô tình chạm mặt một người quen ở trung tâm thương mại này.
"Xu!"
"Cô Chu!"
Chu Tri Ý, giáo sư Đại học, đồng thời cũng là bạn thân của mẹ Lạc Xu.
Cách gọi cô Chu này là cô gọi theo mẹ của mình, bà cũng có thể xem là một người bạn thân lâu năm của Lạc Xu.
Nói ra thì tài viết thư pháp của Lạc Xu cũng là do một tay Chu Tri Ý chỉ dạy.
Tuy trang phục của bà có phần giản dị, tùy ý, nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất ngời ngời toát ra từ bên trong, mỗi cử chỉ đều mang đậm phong thái của một khuê nữ gia thế hiển hách.
"Cô cũng đi mua sắm ạ?"
Nghe nói bà trước giờ vẫn luôn sinh sống tại Thành phố A, không ngờ hôm nay lại có thể tình cờ gặp gỡ ở nơi này.
"Cô đến để chọn cho con trai mấy bộ quần áo, thằng nhóc đó chẳng để ai yên lòng, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc, ngày mai nó lại phải đi công tác, nên cô mới tranh thủ ra đây xem có thứ gì cần mua hay không."
Chu Tri Ý đưa mắt đánh giá Lạc Xu một lượt từ trên xuống dưới: "Con bé này càng lớn càng xinh đẹp đấy!"
Lạc Xu bị khen đến mức ngượng ngùng đỏ mặt, vội vàng khoác lấy cánh tay bà để kéo bà cùng đi dạo với mình: "Hiếm khi mới gặp được người quen, con cũng đang cần mua ít quần áo, cô đi cùng rồi tư vấn giúp con với nhé?"
"Được! Sẵn tiện cũng chọn giúp con trai cô vài bộ luôn đi, giới trẻ các con chắc có gu thẩm mỹ tương đồng nhau."
Cứ như vậy, hai người đã cùng nhau đi dạo khắp các gian hàng trong trung tâm thương mại suốt hai ba tiếng đồng hồ.
"Con đã ăn tối chưa? Hay là về nhà cô dùng bữa cơm nhé?"
Hai người tay xách nách mang đống đồ lớn đồ nhỏ, ngồi xuống ghế băng dài trong trung tâm thương mại, vừa uống trà sữa vừa nghỉ ngơi.
"Thôi cô Chu ạ, con còn phải quay về nữa, trong nhà vẫn còn một số thứ cần phải chuẩn bị."
Cô đột nhiên sực nhớ ra hôm nay Duật Chiến có nói là sẽ về nhà ăn cơm, lúc này đã hơn tám giờ tối, không biết anh có đang ngồi đợi cô về ăn cơm chung hay không, hay là anh đã tự mình dùng bữa trước rồi.
"Vậy được, lát nữa cô cũng có chút việc, chúng ta hẹn nhau sau nhé!"
"Dạ cô Chu."
Bà trìu mến ôm Chu Tri Ý.
Hai người vội vã nói lời tạm biệt.
Ngồi vào xe, cô mở điện thoại lên thì phát hiện "Ông xã" đã gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, trên wechat cũng có tin nhắn gửi đến.
[Khi nào em về?]
Cô giật mình, vội vàng bấm số gọi lại cho anh.
[Xin lỗi, vừa rồi ở trung tâm thương mại gặp một người quen nên trò chuyện hơi lâu.]
[Không sao, khi nào em về?]
[Giờ tôi về, tầm mười phút nữa là tới nhà.]
[Tôi đợi em.]
[Được.]
Trên đường đi ngang qua một sạp hàng của những người bán rong bên lề đường, cô nhịn không được tấp xe vào lề, mua một bó hoa tulip.
Chiếc xe về đến bãi đậu xe, cô ôm bó hoa tulip xuống xe, trên gương mặt ngập tràn nụ cười rạng rỡ.
"Em về rồi à." Giọng nói của Duật Chiến đột ngột vang lên.
"!!" Lạc Xu giật mình, theo bản năng vội lùi lại một bước về phía sau.
Bầu không khí trong giây lát trở nên hơi gượng gạo, Lạc Xu vội vàng điều chỉnh lại trạng thái của bản thân, đóng cửa xe lại rồi bước về phía anh.
"Sao anh lại ở đây?"
"Đợi em."
Ánh mắt anh dời lên bó hoa tulip đang được cô ôm trong lòng.
Trong lòng Lạc Xu dấy lên những làn sóng dao động nhỏ, nhất thời không biết nên mở lời tiếp nối câu chuyện này thế nào cho phải.
"Hoa, hoa này tặng anh." Vành tai cô nóng bừng lên, cẩn thận đưa bó hoa cho anh, trong lòng cũng không dám chắc liệu anh có nhận không.
Duật Chiến nhìn cô một lượt, rồi lại nhìn bó hoa, chậm rãi vươn tay ra đón, bàn tay to lớn, nóng rực của anh vô tình chạm vào bàn tay mảnh khảnh, nhỏ nhắn của cô, trong khoảnh khắc giống như có một luồng điện cực mạnh chạy dọc qua người hai người bọn họ.
"Cảm ơn." Có thể nhận ra trên gương mặt anh thấp thoáng một chút niềm vui, nếu không quan sát thật kỹ thì rất khó để phát hiện ra.
Lạc Xu mím môi, tự trách bản thân sao tự dưng lại đi tặng hoa cho anh làm gì không biết, đầu óc cô rốt cuộc là bị làm sao thế này, cô lộ rõ vẻ quyến luyến không nỡ, vội vã rụt tay mình trở về.
Ngay vào thời điểm ngượng ngùng ấy, Duật Chiến bỗng nhích người lại gần cô rồi vươn hai tay ra, ôm trọn Lạc Xu vào lòng.
Bàn tay đang cầm bó hoa nhẹ nhàng quấn quanh vòng eo thon gọn của cô, bàn tay còn lại thì đặt lên bờ vai mảnh dẻ thơm ngát.
"!!" Lạc Xu giật bắn mình, hai bàn tay nhỏ bé không biết nên đặt vào đâu đành phải buông thõng giữa không trung, toàn thân cứng đờ, mùi gỗ đàn hương quen thuộc bao trùm lấy cô.
Cơ thể anh nóng rực, dù có ngăn cách qua lớp áo sơ mi mỏng manh, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ột khuôn ngực rắn rỏi, ấm áp của anh.
Cô thậm chí không dám thở mạnh, trái tim trong lồng ngực vì căng thẳng mà đập thình thịch liên hồi, toàn thân giống như có một luồng điện chạy dọc qua vậy.
Liệu cô có nên vươn tay ra để ôm lại anh hay không?
Lạc Xu đấu tranh tư tưởng dữ dội, trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Cái ôm này của anh xem ra vẫn rất chừng mực và lịch lãm, cơ thể hai người không quá dán chặt vào nhau, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để khiến cho cõi lòng cô trở nên hoảng loạn.
Cô nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn lấy hết cam đảm vươn đôi bàn tay nhỏ nhắn ra, ôm lấy bờ lưng rộng lớn với những múi cơ dày dặn của anh.
Một lúc lâu sau hai người mới chậm rãi buông nhau ra, ánh mắt Lạc Xu đầy hoảng loạn, nhất thời không biết nên đặt tầm nhìn vào đâu cho phải, ngược lại Duật Chiến vẫn giữ vẻ thản nhiên dán chặt ánh mắt vào cô.
"Anh ăn tối chưa?" Lạc Xu đột nhiên sực nhớ ra.
"Chưa, tôi đợi em về cùng ăn."
Ờ, chuyện này, thật ngại quá.
"Xin lỗi, tôi quên mất..."
Cô đúng là đã quên thật, quên mất rằng hiện tại bản thân không còn sống một mình nữa, quên mất việc mình đã là người có gia đình rồi.
"Không sao, sau này sẽ dần quen thôi."
"Ừm."
Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Lạc Xu vòng ra phía sau cốp xe, định xách đống túi quần áo mua được hôm nay ra.
Duật Chiến không nói lời nào, đưa lại bó hoa cho cô cầm, sau đó chủ động đón lấy những chiếc túi lớn nhỏ trong tay cô rồi bước về phía phòng khách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

