Khu nghỉ dưỡng Vân Tự nằm ở vùng ngoại ô.
Xung quanh được bao bọc bởi những cánh rừng thưa và mây mù giăng lảng vảng.
Lúc Quan Hâm và Khương Vận bước vào, sự kiện khai trương chạy thử đã bắt đầu.
Khách khứa tại hiện trường hội tụ đông đảo. Những chiếc xe điện tấp nập ngược xuôi, chuyên chở các tầng lớp danh lưu và giới tinh hoa đến trải nghiệm tại các phân khu khác nhau.
Hai cây tùng la hán trước cửa treo bức thư pháp dập chữ vàng trên nền mực đen: "Vân Tự khai trương, tùng xanh nghênh khách."
Họ tình cờ chạm mặt Bùi Yến Vân ở sảnh trung tâm tiếp đón.
"Vẫn là cô nể mặt tôi, nói đến là đến ngay."
Bùi Yến Vân diện một bộ âu phục thường ngày bằng vải linen, nét mặt toát lên vẻ rạng rỡ phơi phới.
Quan Hâm cười đáp: "Trùng hợp hôm nay tôi rảnh rỗi, dĩ nhiên phải đến góp mặt ủng hộ sếp Bùi chứ."
"Tôi đã bảo cô đáng tin hơn đám Cận Đình mà."
Bùi Yến Vân vừa dứt lời, đằng sau đã vang lên giọng điệu cằn nhằn bất mãn của Cảnh Dật: "Này này này, lão Bùi, anh học ở đâu ra cái thói dìm người này để tâng người kia thế hả."
Phía sau, Cảnh Dật mặc áo thun polo và quần kaki đi lên trước, tụt lại vài bước là cô gái từng gặp trước đây, Anna.
Cảnh Dật bước tới trước mặt Quan Hâm, cười hì hì gọi một tiếng chị dâu: "Sao chị đi có một mình vậy? Anh Đình đâu rồi?"
Quan Hâm mỉm cười: "Tôi đi cùng bạn, cô ấy…"
Đang nói dở, Khương Vận bước ra từ nhà vệ sinh thì kêu lên một tiếng "Ái chà".
Quan Hâm lên tiếng giới thiệu: "Bạn thân của tôi, Khương Vận."
Cảnh Dật nhìn Khương Vận, thấy trông rất quen mắt nhưng vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không nhớ ra nổi: "Hai chúng ta từng gặp nhau rồi đúng không?"
Câu này nghe cứ như đang kiếm cớ tán tỉnh bắt chuyện vậy.
Quan Hâm khẽ nhếch khóe môi cười đầy ẩn ý, không lên tiếng, định bụng để Khương Vận tự ứng phó.
Khương Vận thì thuộc tuýp người có sao nói vậy, thẳng thắn đáp: "Đúng là từng gặp thật. Chắc cậu Cảnh quên rồi, hồi đầu năm cô Cissy từng tìm tôi đặt làm riêng một chiếc lắc tay."
Ánh mắt Cảnh Dật vẫn lộ rõ vẻ mờ mịt: "Cissy là ai cơ?"
Khương Vận: "..."
Bùi Yến Vân thả một câu lạnh tanh: "Bạn gái cũ của cậu đấy."
"Cô nào cơ?"
"Bạn gái cũ của cậu mà cậu lại đi hỏi tôi à."
Bùi Yến Vân chặn họng cậu ấy một câu, rồi chuyển mắt sang nhìn Khương Vận nói: "Đừng để ý cậu ấy. Chào cô, tôi là Bùi Yến Vân."
Khương Vận bắt tay với anh ấy, ngay sau đó nhân lúc không ai chú ý thì đưa tay nhéo nhẹ vào eo sau của Quan Hâm một cái.
Ý là bảo cô mau chóng nghĩ cách chuồn lẹ đi thôi.
Quan Hâm bị cô bạn nhéo cho giật nảy mình, đành cố nhịn đau mà lên tiếng: "Sếp Bùi, mọi người cứ trò chuyện đi nhé, hai đứa tôi ra ngoài đi dạo một lát."
Bùi Yến Vân nhướng mày: "Sao có thể để hai người tự đi dạo được. Muốn đi đâu, tôi đi cùng."
"Không cần phiền thế đâu, có thẻ anh đưa rồi, chúng tôi tự đi trải nghiệm là được." Miếng thịt bên eo Quan Hâm sắp bị Khương Vận véo đứt cả ra đến nơi rồi: "Hôm nay đông người lắm việc, chúng tôi không chiếm dụng thời gian của anh nữa."
Hôm nay Bùi Yến Vân quả thực có rất nhiều việc, thế là anh ấy đành gọi một nhân viên từ phòng thư ký của khu nghỉ dưỡng đến, phân phó cô ấy tháp tùng hai người họ suốt chuyến đi, còn cẩn thận dặn dò nhất định phải tiếp đón cho thật chu đáo.
Quan Hâm và Khương Vận khoác tay nhau rời khỏi sảnh tiếp đón.
Cảnh Dật nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra Cissy là ai, đành gạt phắt chuyện đó ra sau đầu.
"Chẳng phải anh Đình bảo hôm nay rảnh sao, cớ gì anh ấy lại không đến cùng chị dâu vậy?"
Bùi Yến Vân buông một câu đầy ẩn ý: "Chưa chắc chị dâu cậu đã biết hôm nay cậu ấy sẽ đến đâu."
Đúng là người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn.
Dù Bùi Yến Vân và Quan Hâm quen biết chưa lâu, nhưng anh ấy lại nhìn thấu mọi chuyện. Bề ngoài Quan Hâm có vẻ ôn hòa, chừng mực, đối xử với ai cũng lịch sự nhã nhặn, nhưng sự khách sáo trên bề mặt đó thường là biểu hiện của sự xa cách và giữ kẽ.
Trên người cô luôn tồn tại một ranh giới vô hình mà người ngoài khó lòng chạm tới được. Ngay cả khi ở trước mặt Cận Đình, ranh giới ấy vẫn luôn hiện hữu.
Bùi Yến Vân chợt nhớ lại lời bàn tán của vài người trước đây, hình như nhiều năm trước nhà họ Từ từng xảy ra chuyện. Nhưng cụ thể là chuyện gì thì đến nay vẫn chẳng mấy ai hay biết. Chỉ nghe nói Từ Văn Mậu và người vợ kết tóc đã không công khai lộ diện ít nhất 15 năm nay. Còn Quan Hâm lại mang họ mẹ, khiến cho rất nhiều người hoàn toàn không nhận ra cô chính là thiên kim tiểu thư của nhà họ Từ.
Liệu tính cách này của cô có liên quan đến biến cố của gia đình năm xưa không?
Bùi Yến Vân không khỏi toát mồ hôi hột thay cho Chu Cận Đình, chẳng biết anh phải làm đến mức nào mới có thể lay động được một người như Quan Hâm đây?
…
Hai giờ chiều.
Sau khi ăn xong buffet, Quan Hâm và Khương Vận đặt một viện suối nước nóng ngoài trời riêng tư mang phong cách Thiền.
Hơi nước nóng lượn lờ trong sân viện, hòa quyện với cảnh sắc cây cỏ xanh tươi xung quanh tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
"Hai người chưa lên giường thật á?”
Bên hồ tắm, Khương Vận ngồi trên bậc thềm, vừa ăn trái cây vừa cất giọng tra vấn.
Lúc trên đường đến viện nhỏ, khi biết chuyện Quan Hâm và Chu Cận Đình ở chung cả tuần mà chẳng có gì xảy ra, vẫn còn trong sáng như hai cô cậu học trò, Khương Vận đã không tài nào tin nổi.
Cô bạn thân của mình là một mỹ nhân có nhan sắc cực phẩm như thế nằm ngay bên cạnh, mà Chu Cận Đình lại có thể giữ mình như Liễu Hạ Huệ được sao?
Quan Hâm đang ngồi trong hồ nước nóng bèn xoay người đi, không thèm đáp lại.
Khương Vận vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cô ấy lân la lại gần bạn: "Này, cậu kể tớ nghe một câu chuyện đi, chuyện sống chung với chủ đề 'rốt cuộc là ai trong hai người có vấn đề đây'."
Quan Hâm dùng đầu ngón tay dính nước búng nhẹ vào mặt bạn: "Trong đầu cậu không còn gì khác để nghĩ à?"
"Đặt vào trường hợp của cậu xem, cậu không tò mò chắc?" Khương Vận phân tích rành rọt: "Tớ chỉ là nghĩ mãi không thông, phụ nữ chúng mình giữ kẽ thì đã đành, chứ anh ấy thì giữ kẽ cái nỗi gì? Trừ phi…"
Thấy Khương Vận cứ lầm bầm không ngớt, chủ đề ngày càng đi xa và sắp thành chuyện 18+ đến nơi, Quan Hâm kéo tuột cô ấy từ trên bậc thềm xuống hồ nước nóng, ra tay bịt miệng cô ấy lại: "Nghĩ không thông thì đừng nghĩ nữa, nước nóng diệt khuẩn đấy, cậu xuống đây mà tẩy não đi."
Khương Vận: "Ọc ọc ọc…"
Sau khi được "tẩy não" xong, Khương Vận cũng không còn tò mò nữa. Cô ấy yên lặng nằm bò ra thành hồ uống sữa.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới lên tiếng: "Tháng sau là sinh nhật dì rồi phải không?"
Quan Hâm khẽ "ừm" một tiếng: "Ngày 12."
Hôm đó cũng là ngày Tập đoàn Từ Đạt và Tập đoàn Hoàn Đình tổ chức buổi họp báo chung. Hai bên sẽ công bố tin tức liên hôn ngay tại đó.
Khương Vận đặt ly sữa xuống: "Cậu có muốn đến Bân Hải thăm dì không? Tớ đi cùng cậu."
Sau một hồi im lặng, Quan Hâm lắc đầu: "Bây giờ tình trạng của bà ấy cũng ổn rồi, tớ không muốn đến làm phiền đâu."
Cô nói nghe thật khéo, nhưng Khương Vận vẫn không giấu được vẻ đau lòng trong ánh mắt, "Dì… vẫn không chịu gặp cậu à?"
Quan Hâm đáp: "Sớm muộn gì cũng sẽ gặp thôi."
Chẳng biết câu nói này là để an ủi chính mình, hay là để an ủi bạn mình nữa.
Khương Vận nghe xong, trong lòng vừa khó chịu, vừa đột nhiên dâng lên một cơn giận không sao kìm nổi.
Năm đó, hai vợ chồng họ cãi vã, lại lấy Quan Hâm ra làm con bài để tranh giành qua lại.
Hết đổi tên cho cô, lại dắt cô chuyển nhà khắp nơi.
Đến giờ Khương Vận vẫn còn nhớ dáng vẻ Quan Hâm những năm ấy bị giày vò đến mức hồn vía lạc lõng.
Nếu không phải sau này được cậu cô đón đi, cô ấy còn lo Quan Hâm không chịu nổi mà mắc bệnh trầm cảm.
Giờ người ta lớn rồi, lại hối hận, không còn mặt mũi nào gặp con nữa sao?
Đúng là bố mẹ ích kỷ, chẳng ra gì.
…
Cùng lúc đó.
Sân golf khu C.
Bùi Yến Vân đang trò chuyện về chuyện đầu tư với vài đối tác làm ăn.
Khóe mắt anh ấy thoáng nhìn thấy phía sau không xa có một bóng người đang được quản gia dẫn tới, nên nói: “Mọi người, tôi có một chút việc, xin phép đi trước một lát.”
“Được được, sếp Bùi cứ bận đi.”
Bùi Yến Vân rút thuốc đưa cho anh một điếu: “Từ công ty qua à?”
“Ừ.” Chu Cận Đình kẹp thuốc đưa lên môi, lúc châm lửa, giọng nói hơi khàn: “Quan Hâm đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


