Bùi Yến Vân ngậm thuốc, trêu: “Ở địa bàn của tôi, chẳng lẽ còn để cô ấy lạc được à?”
Dừng một chút, anh ấy lại nói: “Tôi bảo này, cậu có phải hơi thiên vị không? Sao không hỏi thăm tình hình của tôi?”
“Cần thiết à?”
Làn khói mỏng Chu Cận Đình thở ra lững lờ quanh người, càng khiến nét mặt anh thêm lạnh nhạt mà kiêu ngạo.
Bùi Yến Vân tức đến bật cười: “Anh em như quần áo, đúng không?”
Hơn chục năm tình nghĩa, lại không bằng mười mấy ngày vợ chồng à?
Chu Cận Đình coi như không nghe thấy, giọng trầm thấp lại hỏi: “Không phải cậu nói sẽ tự mình tiếp đãi sao?”
“Cậu thấy tôi tiếp đãi không chu đáo à?”
Bùi Yến Vân chống trán, cười đến bất lực: “Tôi cũng muốn tự tiếp đãi lắm chứ, nhưng hai cô bạn thân người ta đi ngâm suối nước nóng, tôi đứng bên cạnh có hợp không?”
Người đàn ông nhìn về phía xa, không nói gì.
Bùi Yến Vân nói tiếp: “Tối nay có biểu diễn, tôi đã nói trước với Quan Hâm rồi, khu nghỉ dưỡng có giữ phòng cho cô ấy, nhưng chắc cô ấy chưa biết cậu cũng tới.”
Giọng Chu Cận Đình trầm ổn: “Sẽ biết thôi.”
Lần thử nghiệm mở cửa khu nghỉ dưỡng này tổ chức rất rầm rộ.
Còn mời không ít người nổi tiếng đến góp mặt.
Mỗi khu giải trí đều được bố trí các hoạt động theo chủ đề khác nhau.
Quan Hâm và Khương Vận ngâm suối xong, làm SPA xong thì đi đến câu lạc bộ whisky âm nhạc.
Đúng như tên gọi, đây là một quán bar âm nhạc rất được giới trẻ ưa chuộng.
Nói là quán bar cũng không hẳn chính xác.
Bởi vì Quan Hâm vừa bước vào đã thấy ngay trên sân khấu, nam ca sĩ vừa hát vừa nhảy, phóng khoáng xé toạc phần trước áo T-shirt.
Nam ca sĩ để lộ người trên rắn chắc cùng cơ bụng, lắc hông uốn người, khiến khách bên dưới liên tục hét lên.
Khương Vận hào hứng hét bên tai cô: “Đây mà là ca sĩ nam à, rõ ràng là ‘nam Bồ Tát’!”
Quan Hâm: “…”
Dưới sự sắp xếp của thư ký, hai người đến ngồi ở khu bàn cạnh sân khấu bên phải.
Khương Vận tính tình sôi nổi, thích náo nhiệt, gọi xong rượu và đồ ăn vặt đã huýt sáo trêu ghẹo nam ca sĩ trên sân khấu.
Quan Hâm ngồi bên cạnh nhìn mà bật cười, lướt qua vóc dáng của nam ca sĩ, lại thấy không bằng Chu Cận Đình.
“Cục cưng, đi thôi, lên kia chơi đi.”
Khương Vận hứng khởi kéo cô muốn ra sát sân khấu tương tác với anh chàng cởi trần kia.
Quan Hâm không muốn làm trò mất mặt, xua tay: “Cậu tự đi đi, tớ ăn chút đã.”
Khương Vận cũng không ép, xoay người chen vào đám đông, miệng còn hét: “Soái ca, nhìn bên này, lại đây ôm một cái…”
Quan Hâm: “…”
Âm nhạc xung quanh sàn nhảy đinh tai nhức óc, kích thích adrenaline dâng cao.
Tiếng hò hét trong đám đông hết đợt này đến đợt khác, rất dễ làm bùng lên cảm xúc.
Kết thúc phần tương tác của một bài hát, cô ấy thở dốc quay lại bên Quan Hâm, miệng còn lẩm bẩm chửi: “Đồ vớ vẩn, cơ bụng của anh ta là vẽ lên thôi.”
Quan Hâm lập tức cười cong cả mắt: “Không ôm ấp nữa à?”
Khương Vận rút khăn giấy lau tay: “Ôm cái gì mà ôm, toàn phấn đánh tạo bóng thôi.”
Sau màn đó, Khương Vận cũng không còn ham chen vào náo nhiệt nữa, ngồi dưới cùng Quan Hâm uống rượu, ăn đồ và nghe nhạc.
Cả không gian cũng không phải lúc nào cũng sôi động như vậy.
Sau những bản nhạc dance bùng nổ, còn có ca sĩ mạng lên sân khấu hát lại ca khúc nổi tiếng của mình.
Ở phía bên kia.
Bùi Yến Vân và Chu Cận Đình ngồi trong khu hội sở thương mại khu A bàn chuyện.
Phòng trà phong cách gỗ sáng, bên ngoài thông với khu nghỉ ngơi.
Cảnh Dật thì cùng một nhóm bạn trong giới ở bên ngoài chơi bài, cười nói rôm rả.
Khi Bùi Yến Vân nhận được tin nhắn từ thư ký gửi tới, anh ấy đang nói về tiến triển của một thương vụ lớn.
Điện thoại bật thông báo, thấy là WeChat của thư ký khu nghỉ dưỡng, anh ấy mở khung chat, còn chưa nhìn đã đưa thẳng điện thoại cho Chu Cận Đình.
“Tin mới nhất, khỏi phải hỏi.”
Biết anh quan tâm đến tình hình của Quan Hâm, Bùi Yến Vân còn đặc biệt dặn thư ký phải báo cáo hành tung của cô bất cứ lúc nào.
Chu Cận Đình đối diện nhận lấy điện thoại, cụp mắt, ngón tay chạm lên màn hình.
Có vẻ thư ký vừa gửi thêm một tấm ảnh.
Bùi Yến Vân nhấp một ngụm trà, thấy anh im lặng hồi lâu thì nhướng mày: “Sao, có chuyện gì à?”
“Không.”
Người đàn ông thao tác xong trên màn hình rồi trả điện thoại lại.
Chỉ liếc một cái, Bùi Yến Vân đã phát hiện điểm đáng ngờ: “Còn xóa cả ảnh đi à?”
Đúng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Chu Cận Đình nâng mắt liếc anh ấy: “Cậu giữ lại làm gì?”
Bùi Yến Vân cũng không biết thư ký gửi ảnh gì, lười quản, chỉ phất tay kiểu “tùy cậu”.
Hai người lại bàn thêm một lúc, nói xong việc chính, Chu Cận Đình mới thong thả lấy điện thoại của mình ra.
…
Câu lạc bộ whisky.
Trên sân khấu, ca sĩ mạng đang hát lại một bài kinh điển.
Giai điệu lay động lòng người khiến Quan Hâm nghe đến nhập tâm, ngay cả điện thoại sáng màn hình bên cạnh cũng không để ý.
Vẫn là Khương Vận ngẩng cằm nhắc: “Điện thoại cậu có tin nhắn kìa.”
Quan Hâm mở khóa, vào WeChat, nhìn thấy người gửi thì hơi bất ngờ.
Là Chu Cận Đình, nhưng chỉ có hai chữ: [Đẹp không?]
Đẹp cái gì?
Quan Hâm gửi lại cho anh một dấu hỏi.
Bên kia không có thêm tin nhắn, nhưng cuộc gọi lại bất ngờ tới.
Thấy Chu Cận Đình gọi, Quan Hâm nói với Khương Vận một tiếng rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Ra đến khoảng trống trước cửa câu lạc bộ, cô mới bắt máy: “Alo?”
Ở đầu dây bên kia, giọng người đàn ông trầm thấp, chậm rãi vang lên, vẫn là hai chữ ấy: “Đẹp không?”
“Cái gì?”
Bên tai im lặng vài giây.
Quan Hâm nhìn màn hình, nhướng mày hỏi lại: “Anh nói cái gì đẹp?”
Chu Cận Đình không trả lời, chỉ trầm giọng hỏi: “Em đang ở câu lạc bộ whisky à?”
“Ừm, anh cũng ở đó à?” Quan Hâm liếc nhìn xung quanh, nhưng lại thấy không khả năng lắm.
Chu Cận Đình đâu phải kiểu người sẽ đến mấy chỗ như thế này.
Cô chợt hiểu ra: “Anh đến khu nghỉ dưỡng rồi à?”
“Ừ.” Chu Cận Đình đáp một tiếng, giọng điệu thong thả: “Có làm phiền em không?”
Quan Hâm: “?”
Nghe không ổn lắm.
Sao cứ… là lạ.
Trong lúc nghi hoặc lại thấy buồn cười, Quan Hâm nói: “Sao lại làm phiền được, anh nói gì thế?”
“Không làm phiền là tốt.” Chu Cận Đình vẫn giữ giọng khó đoán đó: “Em vào đi, lát nữa cùng ăn cơm.”
Nếu Quan Hâm còn không nhận ra có gì đó bất thường thì đúng là sống uổng rồi.
“Anh đang ở đâu?”
“Tìm tôi có việc?”
Giọng người đàn ông hơi khàn, lại hơi mơ hồ, mà môi trường bên kia cũng rất yên tĩnh, chắc chắn không phải chỗ giải trí.
Thái độ khó lường của anh khiến lòng Quan Hâm cứ ngứa ngáy như bị mèo cào.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên nghe anh nói chuyện kiểu này.
Quan Hâm mỉm cười: “Chẳng phải nói cùng ăn cơm sao? Tôi đi đâu tìm anh?”
Bên kia im lặng hai giây, rồi truyền đến mấy chữ trầm thấp: “Ở đó đợi.”
Điện thoại cúp máy.
Quan Hâm nghe tiếng “tút tút” vang lên, vừa tò mò vừa khó hiểu.
Cô lắc đầu, quay người vào trong gọi Khương Vận - người đang chơi đến quên trời đất.
“Gì cơ? Đi ăn với chồng cậu á?”
Khương Vận còn đang chờ “nam Bồ Tát” tiếp theo lên sân khấu.
Vừa nghe Quan Hâm nói đi ăn với Chu Cận Đình, cô ấy lắc đầu như trống bỏi: “Tớ không đi đâu.”
Quan Hâm buồn cười hỏi: “Sao vậy?”
“Vợ chồng hai cậu đi ăn, tớ chen vào làm gì.” Khương Vận nói rất nghiêm túc: “Tớ sợ đến lúc không dám gắp thức ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)