Khoang xe chìm trong bóng tối, nhưng vẫn lờ mờ nhìn ra được chiếc nhẫn này làm từ vàng hồng.
Thiết kế dạng vòng trơn đính kim cương vừa hay lại đúng gu tối giản mà Quan Hâm thích.
"Không cần đổi đâu." Quan Hâm khẽ xoay mặt nhẫn: "Chiếc này là được rồi."
Dù sao cũng chỉ là vật tượng trưng, cô chẳng quá cầu kỳ.
Người đàn ông ngồi cạnh nghe thế thì nhướng mày liếc nhìn cô một cái, không bình luận gì thêm.
Ngắm nghía chiếc nhẫn xong, Quan Hâm lại đưa mắt nhìn những khớp xương ngón tay cân xứng tuyệt đẹp của người đàn ông: "Thế còn của anh đâu?"
Chẳng phải nhẫn cưới luôn đi theo cặp sao?
Chu Cận Đình hơi hất cằm ra hiệu về phía hộp tỳ tay.
Lúc này Quan Hâm mới để ý, trên khay để cốc bên ngoài hộp tỳ tay có đặt một chiếc hộp đựng nhẫn hình vuông.
Chiếc hộp kẹt gọn gàng vào khe để cốc. Lớp nhung bọc ngoài đen tuyền tiệp vào ánh sáng lờ mờ trong xe nên rất dễ bị bỏ qua.
Cô mở hộp ra, bên trong quả nhiên là một chiếc nhẫn nam.
Quan Hâm cầm lấy chiếc nhẫn, ngoảnh đầu nhìn Chu Cận Đình.
Dáng ngồi của anh lúc này khá lười nhác, lưng tựa hẳn vào ghế, cánh tay trái vẫn vắt hờ trên mép hộp tỳ tay phía bên cô.
Rõ ràng, anh vốn chẳng hề có ý định tự mình đeo chiếc nhẫn này.
Quan Hâm cũng chẳng buồn kiểu cách, tiện đà nắm lấy những lóng tay rắn chắc của anh, chậm rãi đẩy chiếc nhẫn nam vào tận gốc ngón áp út.
Trong khoang xe đang lao vun vút giữa đêm khuya.
Quá trình đeo nhẫn cưới cho nhau lại qua loa và tùy tiện đến lạ.
Thế nhưng bầu không khí lại đặc quánh một cách khó hiểu, khiến lòng người xao động.
Ít nhất thì Quan Hâm cũng không thể giữ được bình tĩnh như nước lặng.
Trở về Vịnh Lam Ngạn.
Quan Hâm vào phòng ngủ chính tắm rửa trước.
Sau khi tắm xong, cô quay lại phòng định dưỡng da, vừa ngẩng đầu đã thấy rèm mỏng ngoài ban công phía đối diện hé mở, qua nửa ô kính lộ ra một bóng người.
Anh quay lưng về phía cửa kính sát đất, một tay đút túi, tay trái kẹp điếu thuốc đang cháy dở.
Quan Hâm rất ít khi thấy Chu Cận Đình xuất hiện trong phòng ngủ vào giờ này.
Một tuần sống chung, đa số đều là lúc cô ngủ rồi anh mới về, giống như hai người bạn cùng nhà hiếm khi chạm mặt.
Qua hình phản chiếu trên cửa kính, Quan Hâm nhìn thấy chiếc áo choàng lụa trên người mình.
Vải vóc bị hơi ẩm thấm vào ôm sát theo đường cong cơ thể, mơ hồ lộ rõ.
Quan trọng là… bên trong cô không mặc gì.
Chậc.
Nếu biết Chu Cận Đình ở trong phòng, cô đã không ăn mặc như vậy.
Dù hai người là vợ chồng, nhưng đến giờ tiếp xúc thân mật duy nhất cũng chỉ là nắm tay.
Cho dù mỗi đêm cùng ngủ chung giường, giữa họ vẫn như có một lớp kết giới vô hình, không ai vượt qua nửa bước.
Quan Hâm xoay người định vào phòng thay đồ thay đồ ngủ, nhưng vừa định đi thì cửa kính sát đất bị đẩy ra.
Cô vô thức căng thẳng sống lưng, vẻ mặt vẫn giữ được bình tĩnh, không lộ chút bối rối.
“Tối nay anh không bận nữa à?”
Đối diện với ánh nhìn sâu thẳm của Chu Cận Đình, cô đưa tay vuốt mái tóc còn hơi ẩm, vai khẽ thu lại.
“Ừm.” Người đàn ông đáp, bước đến trước mặt cô, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô: “Em chưa sấy tóc à?”
Quan Hâm cụp mắt, đưa tay xoa nhẹ da đầu: “Sấy rồi, tôi đi thay đồ trước.”
Chiếc áo choàng lụa mát lạnh, mềm mịn khiến cô có cảm giác như bị nhìn thấu.
Đứng trong dáng vẻ này trước Chu Cận Đình đang ăn mặc chỉnh tề, cô thực sự hơi lúng túng.
Quan Hâm định rời đi, nhưng đã bị cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy vai: “Vội gì chứ?”
Cô bị lực kéo của anh đưa vào trước ngực, hai tay theo bản năng giơ lên, vừa vặn chống lên hai bên eo anh.
Dưới lòng bàn tay, cơ thể người đàn ông rắn chắc, không chút mỡ thừa, mơ hồ cảm nhận được xương hông và cơ bắp đan xen, căng cứng.
Quan Hâm đứng vững lại, thuận thế buông tay xuống, ngẩng đầu hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”
Trong lúc nói, cô vô thức khép vai lại, tư thế như vậy đương nhiên không đẹp.
Chu Cận Đình nhận ra sự khác thường trong dáng đứng của cô, bàn tay từ vai cô chuyển xuống sau gáy: “Cổ em không thoải mái à?”
Khoảnh khắc bàn tay khô ráo của anh áp lên sau cổ, nhẹ nhàng xoa nắn, cả người Quan Hâm nổi da gà.
Cô khẽ nuốt khan, nghiêng đầu tránh đi, kéo cổ tay anh ra: “Không…”
Không ngờ, chính động tác này lại khiến những lọn tóc buông trước ngực khẽ lay động, vô tình để lộ vài phần xuân sắc.
Chu Cận Đình bắt trọn cảnh ấy, sắc mắt đen thẫm lập tức trở nên sâu và tối hơn.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nhìn thấy đuôi mắt ửng đỏ của Quan Hâm, nhịp thở cũng trầm xuống vài phần.
Quan Hâm còn phản ứng mạnh hơn, dù vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh, nhưng không kiểm soát được sắc mặt nóng lên.
Mấy ngày nay, ngay cả khi ngủ cô cũng mặc áo lót thể thao, chưa từng lúng túng thế này.
“Anh đợi tôi một lát.”
Trước khi Chu Cận Đình kịp phản ứng, cô đã nhanh chóng quay người đi vào phòng thay đồ.
Chu Cận Đình đứng yên, nhìn theo bóng lưng mảnh mai của cô, ánh mắt sâu thẳm dâng lên những cảm xúc nóng bỏng bị kìm nén.
Không lâu sau.
Quan Hâm thay xong bộ đồ ngủ hai mảnh kín đáo, xác nhận không còn gì thất thố mới bước ra.
Phóng mắt nhìn quanh, trong phòng ngủ đã không còn bóng dáng Chu Cận Đình.
Ngược lại, phòng tắm bên cạnh truyền ra tiếng nước chảy.
Quan Hâm thở phào nhẹ nhõm, vén chăn nằm xuống, tâm trạng cũng dần bình ổn.
Từ ngày bắt đầu sống chung, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Chỉ là gần đây Chu Cận Đình bận rộn, mỗi ngày đều về phòng rất muộn.
Chuyện vợ chồng vì thế mà bị gác lại.
Ngược lại, đoạn chen ngang vừa rồi lại khiến mọi thứ dường như có dấu hiệu khởi động lại.
Quan Hâm thầm nghĩ, nếu anh muốn, cô sẽ phối hợp.
Thời gian trôi qua từng chút một, ban đầu Quan Hâm còn định chờ Chu Cận Đình ra hỏi xem anh có chuyện gì muốn nói.
Nhưng không hiểu sao tối nay anh tắm rất lâu.
Trong lúc ý thức dần mơ hồ, tiếng nước trong phòng tắm dường như vẫn chưa dừng.
Quan Hâm không chống lại được cơn buồn ngủ, xoay người một cái rồi thiếp đi.
…
Sáng hôm sau, thứ Bảy.
Ngày khu nghỉ dưỡng Vân Tự thử nghiệm khai trương.
Chưa đến 8 giờ rưỡi, cô bạn thân Khương Vận đã lái xe đến Vịnh Lam Ngạn.
Vừa gặp mặt, Khương Vận đã chú ý đến chiếc nhẫn trên tay Quan Hâm: “Ồ~ công khai luôn rồi à!”
Quan Hâm ngồi ghế phụ thắt dây an toàn: “Tớ giấu khi nào chứ?”
Ngoài tình huống đặc biệt tối qua với chị Hoa, người xung quanh ai mà không biết cô đã kết hôn.
“Cậu không giấu, nhưng cũng chẳng khoe. Không đeo nhẫn cưới thì tôi sắp quên luôn chuyện cậu lấy chồng rồi.”
Khương Vận cầm tay cô lên ngắm nghía chiếc nhẫn: “Chiếc này không tệ đâu, bản giới hạn phong cách tối giản của nhà VG, thuộc series ‘Duy Nhất’, hiếm lắm.”
Nhà họ Khương kinh doanh trang sức, từ nhỏ đã quen mắt, giờ Khương Vận cũng là một nhà thiết kế trang sức có tiếng, cực kỳ am hiểu lĩnh vực này.
Quan Hâm liếc nhìn đầu ngón tay: “Thế à.”
Quan Hâm: “Ừm.”
Khương Vận đắc ý nhướng mày: “Tớ lớn lên trong đống trang sức đấy, sao mà không biết được. Mà số hiệu bao nhiêu?”
Quan Hâm đáp nhẹ: “One of One.”
Két…
Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường vang lên chói tai, làm bầy chim trên cây giật mình bay tán loạn.
Khương Vận bật đèn pin điện thoại, cầm lấy chiếc nhẫn soi thử, dòng chữ nhỏ “One of One” hiện rõ trước mắt.
Cô ấy liếc Quan Hâm đầy ẩn ý: “Chậc chậc, bản đặt riêng đặc biệt đấy nhé.”
Quan Hâm không nói gì, lấy lại nhẫn rồi đeo vào tay.
Sao Khương Vận chịu bỏ qua cơ hội trêu chọc, nghiêng người lại gần cô: “Chính cậu cũng chưa phát hiện ra đúng không? Nói xem, giờ cảm giác thế nào?”
Quan Hâm bình thản nhìn gương chiếu hậu: “Cảm giác là cậu không lái xe nữa thì phía sau người ta chửi đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)