Xung quanh có đến mười mấy cặp mắt đang đổ dồn vào, Quan Hâm tất nhiên không thể để tâm ý của chị Hoa đổ sông đổ bể được.
Cô bước lên một bước, chủ động đưa tay ra: "Xin chào sếp Chu, hân hạnh được biết anh."
Một tiếng "sếp Chu" thốt lên, vạch rõ ranh giới rạch ròi.
Chu Cận Đình chậm rãi cụp mắt xuống, nơi đáy mắt thấp thoáng xẹt qua một tia trêu tức.
Đám đông vây quanh chứng kiến cảnh này với đủ loại sắc mặt khác nhau. Ai cũng thầm nghĩ pha xử lý này của sếp Hoa có hơi hấp tấp rồi.
Chu Cận Đình đâu phải là hạng người mà ai muốn kết giao thì kết giao.
Huống hồ đối phương lại còn là một người phụ nữ quá đỗi xinh đẹp.
Chưa bàn đến chuyện có mưu đồ gì khác hay không, nhưng con người Chu Cận Đình xưa nay vốn lạnh lùng bạc bẽo, chưa chắc đã chịu nể mặt.
Giây tiếp theo…
Người đàn ông với phong thái cao ngạo từ từ đưa tay ra, chậm rãi nắm lấy bàn tay Quan Hâm: "Sếp Quan, hân hạnh."
Chẳng biết là do anh nể mặt sếp Hoa, hay là do tối nay tâm trạng đang vui vẻ.
Tóm lại, sự đáp lại của Chu Cận Đình khiến những người xung quanh đều không khỏi âm thầm kinh ngạc.
Thẩm Giai Thấm chứng kiến cảnh này thì hốc mắt đỏ ngầu, ghen tị đến mức sắp phát điên.
Để "ké" được vào bữa tiệc tối nay, cô ta có thể nói là đã phí hết tâm tư.
Đương nhiên cô ta chẳng dám mộng tưởng sẽ kết bạn được với Chu Cận Đình, cùng lắm là đến chường mặt ra cho quen biết. Dù sau này có đem ra làm đề tài chém gió, hay mượn danh tiếng đi chăng nữa, thì chung quy lại vẫn đắp thêm được vài phần hào quang để "lòe" thiên hạ trong giới.
Nào ngờ cô ta phí bao tâm tư mới chen chân được vào bàn tiệc đó, vậy mà đến cơ hội mời rượu cũng chẳng có.
Trong khi Quan Hâm chẳng cần làm gì, lại dễ dàng lọt vào mắt xanh của Chu Cận Đình.
Thẩm Giai Thấm giận dữ bốc hỏa bừng bừng, ngặt nỗi lại không thể lên tiếng. Chút lý trí còn sót lại nhắc nhở cô ta rằng, đây không phải là nơi có thể tùy tiện làm càn.
Ở phía đối diện, Chu Cận Đình thoạt nhìn chỉ chạm khẽ vào đầu ngón tay Quan Hâm rồi buông ra ngay. Nhưng thực chất chỉ hai người họ mới biết, rõ ràng ban nãy anh đã lén bóp tay cô một cái.
Lúc rút tay về, người đàn ông lại cất giọng: "Thương vụ sáp nhập Hằng Hải, tôi đã ngưỡng mộ đại danh của sếp Quan từ lâu."
Người có thể khiến Chu Cận Đình thốt ra hai chữ "ngưỡng mộ" quả thực hiếm thấy.
Với địa vị của anh ngày nay, đã chẳng còn cần phải buông lời khách sáo, a dua với bất kỳ ai.
Những kẻ có mặt ở đây, cứ đếm thử một người thì y như rằng đều là những tay sành sỏi lõi đời. Họ nhìn về phía Quan Hâm, sự coi thường và hờ hững trong mắt dần chuyển thành vẻ nể trọng.
Rõ ràng, một câu nói của kẻ ở vị thế cao, còn có sức nặng hơn ngàn vạn lời nói của người khác.
Quan Hâm ngước nhìn gương mặt điển trai, điềm tĩnh và uy nghiêm của Chu Cận Đình, ngoài mặt vẫn duy trì phép tắc xã giao: "Sếp Chu quá khen rồi, tôi vẫn còn phải học hỏi anh nhiều."
Khóe môi mỏng của người đàn ông khẽ nhếch lên, thờ ơ đáp: "Cô khiêm tốn quá."
Quan Hâm chạm mắt với anh một cái, sau đó quay sang mỉm cười gật đầu với những người xung quanh: "Cũng không còn sớm nữa, tôi xin phép không làm phiền mọi người thêm, hôm khác sẽ lại xin các vị chỉ giáo."
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Quan Hâm tình cờ chạm phải Thẩm Giai Thấm cách đó không xa trong tích tắc.
Thấy sắc mặt cô ta hằm hằm đầy xúi quẩy, ánh mắt Quan Hâm hờ hững lướt qua, mặt không biến sắc mà phớt lờ cô ta một cách triệt để.
Thấy thế, da mặt Thẩm Giai Thấm lập tức càng thêm khó coi.
Sếp Hoa không để ý đến mấy chi tiết lặt vặt này, tươi cười vỗ vai Quan Hâm: "Đúng là muộn rồi, vậy hôm khác chúng ta hẹn gặp lại nhé, em đợi điện thoại của chị."
Quan Hâm mỉm cười nhận lời: "Vâng ạ."
Nói rồi, cô cất lời chào tạm biệt mọi người rồi quay người bước đi.
Chu Cận Đình đưa mắt dõi theo đến khi cô tụ họp với nhóm Trình Việt, lúc này mới thu hồi tầm nhìn, tiếp tục cất bước.
Sếp Hoa đi cạnh anh, vừa đi vừa nói: "Hiếm khi thấy sếp Chu tán thưởng Tiểu Quan như vậy. Hôm nào tôi chốt được lịch hẹn dùng bữa, cậu nhất định phải nể mặt đến dự đấy nhé."
Người đàn ông trầm giọng ừ một tiếng: "Đến lúc đó cứ liên hệ với Trần Tùng."
Ở một diễn biến khác.
Vì tài xế lái xe hộ vẫn chưa tới, Quan Hâm và Trình Việt bảo các đồng nghiệp ra về trước, còn hai cô đứng ở bãi đậu xe tán gẫu giết thời gian.
"Cậu và sếp Chu không định công khai à?"
Đây là thắc mắc mà Trình Việt đã nghẹn trong bụng cả buổi tối nay.
Quan Hâm một tay xách túi, tay kia vòng qua ôm lấy khuỷu tay: "Sẽ công khai, nhưng không phải đêm nay."
Chị Hoa có lòng tốt muốn giới thiệu mạng lưới quan hệ cho cô.
Cô đâu thể không biết điều mà buông một câu "Đó là chồng em", làm thế thì mặt mũi chị Hoa biết để vào đâu cơ chứ.
Trình Việt nghe vậy thì ưỡn ngực tự hào: "Vậy hiện tại tôi là người duy nhất được biết luôn hở?"
Quan Hâm buồn cười liếc xéo cô bạn: "Ngoài mấy đứa bạn thân ra thì đúng là cậu rồi đấy."
Trình Việt đưa tay vuốt phần tóc mái "tàng hình" của mình, mặt mày sướng rơn đầy đắc ý: "Đa tạ đã sủng ái nha…"
Sau khi tài xế lái xe hộ tới nơi, Quan Hâm bảo Trình Việt ngồi ra băng ghế sau.
Còn cô thì đứng bên cửa xe dặn dò: "Về đến nhà nhớ nhắn tin cho tôi nhé. Xe cứ để bên chỗ cậu trước đi, thứ Hai lái đến công ty là được."
Trình Việt hiểu ý cô, đưa tay ra dấu OK: "Thứ Hai gặp lại nha."
Đợi xe lăn bánh khuất bóng, Quan Hâm mới giãn hàng chân mày, khẽ thở phào một hơi rồi thong thả dạo bước ra khỏi bãi đỗ xe.
Nơi đoạn đường phụ rẽ ra cổng bãi đậu xe.
Có một chiếc Bentley đang tắt máy đỗ gọn gàng ở đó.
Bác tài xế kéo cửa xe giúp Quan Hâm. Cô cúi người chui vào thì nhìn thấy Chu Cận Đình đang tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Chẳng hiểu sao, trong đầu cô bỗng lóe lên câu nói ban nãy của cô trợ lý nhỏ: Chân còn dài hơn cả mạng sống của em.
Cô kín đáo liếc nhìn đôi chân dài đang hơi dang ra cùng đường nét cơ bụng săn chắc ẩn dưới lớp áo của anh. Công nhận, tỷ lệ cơ thể vô cùng hoàn hảo.
Cửa xe mở ra rồi đóng lại, nhưng Chu Cận Đình vẫn không hề mở mắt, cứ như thể đã ngủ say rồi vậy.
Quan Hâm cũng không lên tiếng. Đợi cô ngồi vững vàng, tài xế khởi động máy, chạy thẳng về hướng khu Vịnh Lam Ngạn.
Bầu không khí trong xe tĩnh lặng.
Giữa không gian mờ tối, chỉ có những vệt sáng lướt qua từ bên ngoài cửa sổ không ngừng đan xen chớp tắt.
"Tối nay em đi liên hoan với phòng à?"
Lúc Chu Cận Đình cất lời, sự chú ý của Quan Hâm đang bị thu hút bởi vách ngăn bằng kính mờ phía trước đang từ từ được kéo lên.
Nghe tiếng anh, cô hơi ngoái sang, hờ hững đáp: "Vâng, dự án Hằng Hải chốt ký hợp đồng rồi, nên tôi đưa mọi người đi xả hơi một chút."
Người đàn ông rút những ngón tay thon dài khỏi nút bấm kéo vách ngăn, vẫn nhắm nghiền mắt vẻ lười nhác: "Em không nói cho họ biết quan hệ của hai ta sao?"
Quan Hâm chẳng cần suy nghĩ sâu xa cũng dư sức hiểu rõ dụng ý của Chu Cận Đình khi hỏi câu này.
Cô liếc nhìn sườn mặt ẩn hiện nửa sáng nửa tối của người đàn ông, thẳng thắn đáp: "Tôi không nói cho chị Hoa biết là vì hoàn cảnh lúc đó không thích hợp, chứ không phải là tôi cố tình giấu. Hôm nào có dịp gặp riêng, tôi sẽ nói với chị ấy."
Chu Cận Đình từ từ mở mắt, vừa vặn bắt gặp ánh nhìn của Quan Hâm.
Ánh mắt hai người chạm nhau, một bên thản nhiên tĩnh lặng, một bên thâm trầm sâu thẳm.
Thấy anh im lặng, Quan Hâm lại bồi thêm một câu: "Tôi không định giấu giếm, chuyện gì cần nói tôi sẽ nói, anh đừng nghĩ ngợi nhiều."
Chu Cận Đình khẽ mím môi, vẻ lạnh nhạt nơi đáy mắt cũng vơi đi vài phần: "Em định nói thế nào?"
Người đàn ông dành cho cô một ánh nhìn đầy ẩn ý. Ngay sau đó, cánh tay trái của anh vươn qua hộp tỳ tay ở giữa, chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô.
Quan Hâm cụp mắt nhìn, rồi vô cùng tự nhiên đặt tay phải của mình lên đó.
Hai ngày nay cứ liên tục nắm tay nhau, thành ra tạo thành thói quen mất rồi.
Khóe môi Chu Cận Đình cong lên một nụ cười sâu xa. Anh khẽ bóp nhẹ ngón tay cô rồi buông ra, trầm giọng bảo: "Tay trái."
Quan Hâm đưa mắt nhìn anh, hơi xoay người sang một bên, chìa tay trái cho anh: "Sao thế?"
Ngón cái của Chu Cận Đình khẽ vuốt ve ngón áp út thon mảnh của cô. Giây tiếp theo, một chiếc nhẫn mát lạnh đã được luồn qua đầu ngón tay cô.
Cảm giác lành lạnh quấn quanh gốc ngón tay, kéo theo cả trái tim trong lồng ngực cô cũng khẽ thắt lại.
Một cảm giác rất kỳ lạ, khiến Quan Hâm không nhịn được mà hơi co các ngón tay lại.
Còn Chu Cận Đình thì từ tốn chỉnh lại góc độ của chiếc nhẫn, chất giọng trầm ấm lọt vào tai cô: "Cứ đeo tạm đã, sau này sẽ đổi chiếc khác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

