“Không phải.” Lâm Sơ phủ nhận ngay lập tức. Câu trả lời quá nhanh lại càng khiến nó có phần không chân thật. Cô vuốt lại mái tóc dài bị gió thổi rối rồi nói tiếp: “Vì cậu nhỏ tuổi hơn tôi mà tôi lại không thích tình chị em. Hơn nữa tôi cũng sắp về Trung Quốc rồi nên yêu xa vất vả lắm. Cậu còn phải đi học mà tôi thì phải đi làm, mọi chuyện sẽ rất khó khăn.”
“Thật sự không có chút hy vọng nào sao?” Austin vẫn không bỏ cuộc mà hỏi dồn.
Lòng Lâm Sơ dao động trước sự khẩn thiết của cậu ấy, nhưng cô hiểu rõ những chuyện không có khả năng thì đừng để lại cho đối phương dù chỉ một tia hy vọng: “Ừ. Cậu rất đáng yêu, giống như em trai tôi vậy.”
“Được rồi.” Austin ủ rũ cúi đầu trông như một chú chó nhỏ bị ướt mưa: “Nghe thế này thì có vẻ còn chẳng bằng lý do vì Sean.”
Lâm Sơ cong môi, cô trêu chọc: “Vậy tôi nói lại nhé?”
“Thôi đi, tôi đang thấy buồn vì lý do này đây.” Austin quay đầu lại rồi vỗ vỗ lên đỉnh đầu Lâm Sơ: “Vậy ngày mai chúng ta vẫn có thể đi chơi cùng nhau chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Austin thở dài một tiếng: “Tôi còn muốn ở bên cô thêm một lát nữa nhưng trời lạnh quá.”
Lâm Sơ bị cậu ấy chọc cười: “Mau về đi, cậu em trai.”
Khi sắp đến gần xe, Austin cúi người nói nhỏ vào tai Lâm Sơ: “Tối nay cô rất đẹp. Đây là lời của người đàn ông tên Austin nói đấy.”
Lâm Sơ dịu dàng đáp lại: “Cảm ơn cậu.”
Mở cửa xe để quay lại, Lâm Sơ mới phát hiện người ngồi ở ghế sau hóa ra là Chu Nguyên Dã. Dưới chân anh đặt một chiếc túi đựng cá hầm.
Có vẻ như anh đã uống hơi nhiều. Anh gối đầu lên một cánh tay rồi tựa vào cửa sổ xe ngủ thiếp đi. Nhịp thở của anh kéo dài và đều đặn.
Bị luồng khí nóng trong xe thổi qua, Lâm Sơ cũng thấy hơi buồn ngủ. Chất cồn trong cơ thể bắt đầu phát tán khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.
Mia lái chiếc xe của Chu Nguyên Dã đưa từng người về nhà. Những người ở gần đây nhất là Austin và Evelyn.
Sau đó mới đến lượt Chu Nguyên Dã và Lâm Sơ.
Không biết đã qua bao lâu, Lâm Sơ đang ngủ nên hoàn toàn không nhận ra trên xe đã bớt người. Cho đến khi đang ngủ say, cô cảm thấy hơi lạnh mới mơ màng mở mắt ra.
Đây là đâu?
Đập vào mắt cô là một màn đêm đen kịt. Xuýt, cổ hơi đau, hình như bị vẹo cổ rồi.
Cô xoa cổ rồi chậm rãi chống người ngồi dậy.
Cô vẫn còn ở trên xe nhưng xe đã dừng trước cửa homestay từ lâu.
Chu Nguyên Dã ngồi bên trái vì động tác của cô mà mở mắt rồi cử động cánh tay một chút.
“Tỉnh rồi à?”
“Ừm. Đến từ lúc nào vậy? Sao anh không gọi tôi...” Lâm Sơ lúc này mới phát hiện vừa rồi mình tựa vào vai anh ngủ nên cơ thể hơi khựng lại.
“Được một lúc rồi.”
“Mia đâu? Bà ấy về bằng cách nào?” Giọng Lâm Sơ nhỏ nhẹ.
“Tôi để bà ấy lái một chiếc xe khác về rồi.” Chu Nguyên Dã cử động, chân chạm vào túi cá hầm. Anh hỏi: “Đói không? Về hâm nóng lại đi, nguội hết cả rồi.”
Trong không gian tối tăm kín mít, ngay cả giọng nói của Lâm Sơ cũng vô thức trở nên nhỏ hơn: “Thật ra tôi cũng không đói lắm.”
Cô hơi không quen với việc ở riêng thế này nên muốn trốn chạy nhưng Chu Nguyên Dã lại không có ý định xuống xe.
“Tôi...”
“Cô...”
Cả hai cùng lúc mở lời.
“Anh nói trước đi.” Lâm Sơ vội vàng lên tiếng.
Chu Nguyên Dã nói: “Ngày mai tôi phải đi công tác.”
“Đi đâu?” Tim Lâm Sơ thắt lại. Vậy là tối nay phải tạm biệt sao...
“Amsterdam, Hà Lan.”
“Ồ.” Cô cắn môi.
Cũng tốt, như vậy coi như cắt đứt hoàn toàn ý nghĩ hoang đường vừa nảy mầm trong lòng cô.
Vụ cá cược đó suy cho cùng cũng chỉ là một trò chơi mà thôi.
“Khi nào cô về nước?”
Chu Nguyên Dã nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy nhưng Lâm Sơ lại cố tình né tránh.
“Còn ba ngày nữa.”
Con số này thật đúng là trùng hợp. Lâm Sơ cười khổ trong lòng.
Cô không muốn ở cùng anh nữa. Trong hoàn cảnh này cô sợ mình sẽ nghẹt thở. Thế là cô không đợi anh nói tiếp mà tự để lại một câu “Vậy chúc anh thuận buồm xuôi gió” rồi đưa tay mở cửa xe.
“Đợi đã.” Chu Nguyên Dã nắm lấy cổ tay cô. Cảm nhận được cảm xúc của cô, giọng anh có chút bất lực: “Tôi vẫn chưa nói xong.”
Ngay trong lúc hai người đang nói chuyện, cánh cửa xe mới chỉ mở ra một khe nhỏ đã bị gió thổi mạnh khiến nó mở toang. Cái lạnh tràn vào trong xe một cách không kiêng dè.
Lâm Sơ không khống chế được mà bị kéo nhào về phía bên cạnh.
Chu Nguyên Dã dùng lực ở tay kéo cô lại vào lòng, sau đó anh nhanh chóng vươn người qua đóng cửa xe lại.
Chỉ trong chốc lát, hơi ấm trong xe đã tan biến sạch sành sanh.
Chu Nguyên Dã một tay chống bên cạnh Lâm Sơ. Anh nghiêng đầu nhìn cô ở khoảng cách cực gần.
Tiếng thở nhẹ nhàng lúc này cũng trở nên vô cùng mờ ám.
“Anh còn muốn nói gì nữa?” Cơ thể Lâm Sơ cứng đờ. Cô không để lại dấu vết mà lùi về sau một chút.
Chu Nguyên Dã im lặng vài giây rồi thấp giọng hỏi: “Hà Lan có bảo tàng Van Gogh.”
“?” Lâm Sơ không hiểu gì mà chờ đợi.
“Chẳng phải muốn hoàn thành hình phạt sao?” Chu Nguyên Dã nói: “Thế nên cô có muốn đi xem thử không?”
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Lâm Sơ nhìn ra những đám mây bồng bềnh bên ngoài máy bay. Cô thầm nghĩ: Có phải mình điên rồi không.
Đầu tiên là vì muốn ngăn cản Evelyn mà tìm Mia bày ra một vở kịch, bây giờ lại vì hình phạt hoang đường này của Mia mà đi theo Chu Nguyên Dã đến Hà Lan...
Thực tế cô hiểu rõ mình không thể đổ hết trách nhiệm cho người khác. Bởi vì suy cho cùng, người muốn trải nghiệm cảm giác ở bên anh một lần chính là bản thân cô.
Sau khi lên đại học, Lâm Sơ cứ ngỡ mình đã quên cái tên Chu Nguyên Dã từ lâu. Thế nhưng vào năm thứ ba, trong một tiết học chuyên ngành, cô lại nghe thấy giảng viên nhắc đến anh.
Giảng viên nói: “Tác phẩm của đứa trẻ này tràn đầy linh khí, là một thiên tài nhiếp ảnh hiếm có. Điều đáng tiếc duy nhất là cậu ấy quá xuất sắc ở chuyên ngành của mình, rất ít người trước những lợi ích sẵn có mà lại chọn một con đường khác dẫn đến những điều chưa biết.”
Vào khoảnh khắc đó, cô điên cuồng muốn biết tình hình gần đây của anh.
Nỗi nhớ là một loại ảo giác có thể do con người tạo ra.
Khi một ai đó rời đi, bạn sẽ thấy buồn, sau đó tự chữa lành, rồi dần dần có thể sống một cuộc sống rạng rỡ không liên quan gì đến người đó.
Thế nhưng một khi cái tên ấy xuất hiện lần nữa, dường như một cánh cửa nào đó trong tim bị ai đó lén lút mở ra, mọi thứ lại quay trở về trạng thái ban đầu.
Lâm Sơ không muốn đi vào vết xe đổ.
Vì thế về sau, môn học đó cô không nghe thêm một lần nào nữa, ngay cả kỳ thi cũng là do cô tự ôn tập.
Cô một lần nữa gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình. Cô tưởng như vậy là đã thành công.
Chỉ là không ngờ bây giờ anh lại xuất hiện trước mặt cô. Lần này là một con người bằng xương bằng thịt, hơn nữa còn bằng một cách khiến cô không thể trốn chạy.
Chu Nguyên Dã có lẽ là bài toán khó mà ông trời muốn cô phải vượt qua.
Người thắt chuông phải là người cởi chuông.
Có lẽ nếu họ thực sự ở bên nhau, cô sẽ nhận ra anh cũng chỉ đến thế mà thôi. Như vậy thì nút thắt trong lòng cô sẽ được tháo gỡ. Ba ngày sau khi cô về nước, họ cũng sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.
Cơ hội tốt như vậy, cứ buông thả một lần đi, Lâm Sơ.
Trong khoang máy bay yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng nói.
Tiếp viên hàng không lúc này đi tới phát đồ ăn. Chu Nguyên Dã thấy cô đã tỉnh thì hỏi: “Cô muốn uống gì?”
“Hồng trà đi.”
“Cơm bò hay cơm gà?”
“Cơm gà, cảm ơn.”
Chu Nguyên Dã cầm phần ăn của cô, hạ bàn ăn nhỏ xuống rồi bày biện sẵn sàng cho cô.
Sự dịu dàng và chu đáo như vậy khiến Lâm Sơ không nhịn được mà tự đặt mình vào góc nhìn của một người bạn gái. Cô mấp máy môi nhưng vẫn hỏi ra thành lời: “Hồi cấp ba anh từng có bạn gái chưa?”
Chu Nguyên Dã ngẩn ra. Anh nhận lấy phần ăn của mình từ tay tiếp viên, đặt lên bàn ăn nhỏ rồi mới nói: “Từng có.”
Cái nĩa của Lâm Sơ mãi không xiên được miếng gà. Thử đi thử lại nhiều lần, cuối cùng cô bỏ cuộc mà chuyển sang múc cơm. Thế nhưng cơm quá khô, nhai có hơi cứng.
“Cũng hơi hay dỗi.” Chu Nguyên Dã dường như đang nhớ lại chuyện của rất lâu về trước: “Dù sao cũng là con gái, đó cũng là điểm đáng yêu của cô ấy.”
Trong lòng Lâm Sơ không mấy dễ chịu. Cô uống một ngụm hồng trà để nuốt trôi phần cơm vừa khô vừa cứng trong miệng.
“Cô ấy có xinh đẹp không?” Cổ họng cô cũng bắt đầu thấy chát chát.
“Có.” Chu Nguyên Dã trả lời khẳng định mà không hề do dự.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
