Mia vừa dứt lời, Austin đã rên rỉ thảm thiết: "Bà nội!"
"Kêu ca cái gì? Cháu dính hả?" Mia bình thản lấy một chai bia lạnh, dùng tay không bật nắp rồi đặt mạnh xuống bàn phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Austin lập tức im bặt.
Mia khẽ đẩy một cái, chai bia trượt đến trước mặt Austin: "Chai này miễn phí."
"..." Nếu có thể, Austin thực sự muốn đi làm giám định huyết thống ngay lập tức.
"Vậy số 1 và số 5 của tôi đâu rồi?" Mia vẫn chưa nhận được câu trả lời nên lại lên tiếng hỏi lần nữa.
Ngón tay Chu Nguyên Dã khẽ gẩy, lá bài Tây nhẹ nhàng lật ngược lại, vẫn là một quân "A".
Ở phía đối diện, Lâm Sơ rũ mắt, chậm rãi lật lá bài của mình lên rồi từ từ bỏ bàn tay đang che chắn ra ——
Là số 5.
"Vận khí không tệ." Mia hài lòng vỗ tay: "Rất đẹp đôi, tôi vốn thích những người có ngoại hình bắt mắt. Tuy nhiên, tôi sẽ không vì thế mà dễ dàng tha cho hai người đâu."
"Dám chơi dám chịu." Vẻ mặt Chu Nguyên Dã khó đoán nhưng anh cũng dứt khoát không nói thêm lời thừa thãi nào.
"Em gái xinh đẹp, cô cũng phải tuân thủ quy tắc trò chơi đấy nhé." Mia trêu chọc nháy mắt với Lâm Sơ.
"Vâng." Lâm Sơ đáp lời.
"Người yêu ba ngày là phải làm gì?" Evelyn nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng.
Mia giơ ba ngón tay lên trả lời: "Nghĩa là Sean và em gái xinh đẹp này phải làm người yêu của nhau trong ba ngày, hơn nữa mỗi ngày đều phải gửi ảnh chụp chung cho chúng tôi xem đấy."
Lời còn chưa dứt, vị khách phía quầy bar đã gọi tên Mia nên bà ấy lập tức đứng dậy đáp lời.
Austin tranh thủ cơ hội nói nhỏ với Lâm Sơ: "Vậy hai người chỉ cần chụp ảnh là được rồi."
"Thằng nhóc thối này, ta nghe thấy đấy nhé. Phải là kiểu thật thân mật vào, ta không dễ bị lừa thế đâu." Mia vỗ một cái vào gáy Austin rồi lườm cậu ấy một cái: "Tôi tin Sean và em gái xinh đẹp đều là người trung thực. Sean, anh thấy sao?"
Chu Nguyên Dã gật đầu.
Có được lời đảm bảo, Mia mới yên tâm rời đi: "Mọi người cứ tiếp tục đi, tối nay cứ uống thoải mái, tính hóa đơn cho Austin nhé. Lát nữa tôi sẽ đưa mọi người về."
"Bà đi mau đi." Austin xoa xoa đầu.
Lúc quay người, Mia xoay lưng lại với đám đông rồi lén nháy mắt với Lâm Sơ một cái.
"Sean, chỉ là trò chơi thôi, thật ra anh cũng không cần để tâm đâu! Chúng tôi đều không coi là thật mà! Ừm ừm!" Austin dõi mắt tiễn Mia đi rồi quay đầu lại nhìn Chu Nguyên Dã gật đầu lia lịa.
"Nói mà không giữ lời thì không phải quân tử." Đôi mắt đen láy của Chu Nguyên Dã liếc nhìn cậu ấy một cái.
Ngay lập tức, Austin xìu xuống như một chú chó nhỏ đang cụp đuôi.
Đêm đó, bốn người uống mãi đến tận mười một giờ mới kết thúc, trông ai cũng như đã say nhưng vẫn còn tỉnh táo, người có trạng thái tốt nhất có lẽ là Lâm Sơ vì nồng độ cồn trong rượu của cô là thấp nhất.
Cho đến khi khách khứa trong quán rượu nhỏ đã về hết, Mia mới bắt đầu dọn dẹp đơn giản, lúc lau đến bàn của họ, bà ấy tiện thể thông báo khoảng mười lăm phút nữa sẽ đóng cửa và bảo họ chuẩn bị để ra về.
Austin ngồi lại vị trí cũ rồi nắm lấy cổ tay Lâm Sơ, đợi đến khi ánh mắt cô hướng về phía mình, cậu ấy mới nói: "Đợi tôi một chút, tôi vào bếp lấy cá hầm cho cô."
"Cá hầm?" Lâm Sơ hơi ngơ ngác.
"Ừm, tôi làm đấy. Coi như là quà đáp lễ cho 'cái này'." Austin giơ tay lên chỉ vào ngón tay đang quấn băng cá nhân.
"Tôi..."
"Cô ấy không thích ăn cá." Giọng nói lạnh lùng của Chu Nguyên Dã vang lên.
"..." Lâm Sơ cười trừ cho qua chuyện: "Vậy sao? Tôi không để ý lắm."
"Hai người..." Ánh mắt Austin hơi nheo lại: "Tại sao lại ở cùng nhau?"
Lâm Sơ vội vàng giải thích: "Vì trận bão tuyết nên cửa nhà anh ấy bị tuyết vùi lấp, không mở ra được. Mọi người cũng biết rồi đấy."
Khóe môi Austin nhếch lên, cậu ấy cười nhạt một tiếng: "Cô có biết toàn bộ homestay ở khu vực gần nhà cô đều là của Sean không?"
"Hả?" Lần này đến lượt Lâm Sơ sững sờ.
"Bố mẹ tôi đến homestay trên thị trấn xử lý công việc nên đã cầm nhầm hết chìa khóa ở bên này đi rồi." Chu Nguyên Dã bình tĩnh uống nốt ngụm whisky cuối cùng: "Tôi không muốn tốn thêm một khoản chi phí sửa cửa đâu."
Sau khi anh nói xong, đến cả không khí cũng trở nên im lặng một cách kỳ quái.
Lâm Sơ thì tin nhưng hai người kia rõ ràng là không tin lắm.
May sao, Mia ở quầy bar gọi một tiếng: "Austin, đến lúc đi rồi. Món cháu nấu xong chưa?"
Lâm Sơ nhân cơ hội nói: "Hình như tôi ngửi thấy mùi thơm rồi, bụng tự nhiên thấy hơi đói. Austin, tay nghề của cậu chắc là không có vấn đề gì chứ? Tôi không muốn sau khi trải qua bão tuyết ở Iceland xong lại phải trải nghiệm cảm giác nằm viện ở đây đâu."
Austin mỉm cười: "Chờ chút, tôi đi đóng gói cá hầm."
Đèn trong quán rượu nhỏ lần lượt tắt ngóm, ánh sáng duy nhất giữa trời tuyết này cũng dần mờ nhạt dưới màn đêm.
Mọi người đứng ở cửa đợi Mia ra khóa cửa, sau đó cả nhóm cùng di chuyển về phía chiếc xe việt dã của Chu Nguyên Dã.
Lâm Sơ xách túi đồ Austin đưa, đi theo sau Chu Nguyên Dã, mỗi bước chân đều in hằn trên lớp tuyết dày, dưới chân phát ra những tiếng "ken két".
Phía sau họ là Austin và Evelyn đang im lặng một cách bất thường.
Bất thình lình, Lâm Sơ bị Austin kéo lại, do không phòng bị nên cô suýt chút nữa đã trượt ngã, may mà Austin đã kịp thời đỡ lấy cô.
"Austin?" Lâm Sơ khó hiểu khẽ gọi cậu ấy.
Chu Nguyên Dã và Evelyn cũng dừng lại.
"Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện với cô vài câu được không?" Austin nhìn Lâm Sơ, trong đôi mắt trong veo của cậu ấy phản chiếu những ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Chu Nguyên Dã không nói gì mà chủ động nhận lấy chiếc túi trong tay Lâm Sơ, sau đó tiếp tục bước đi.
Nhìn Lâm Sơ đi cùng Austin ra xa, Evelyn vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
"Lên xe chờ đi." Mia choàng vai Evelyn rồi đưa cô ấy lên xe.
"Cậu muốn nói gì sao?" Lâm Sơ là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí căng thẳng, cô ôn tồn hỏi Austin.
Thực ra ngay từ lúc nhận phần cá hầm, cô đã lờ mờ cảm nhận được chút tâm ý của Austin.
"Sơ, tôi có thể theo đuổi cô không?" Austin không hề che giấu mà trực tiếp chân thành hỏi.
Sự thẳng thắn này ngược lại khiến Lâm Sơ nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
"Cậu mới chỉ quen biết tôi ngày hôm nay thôi." Cô nói: "Như vậy là quá nhanh rồi."
"Cô có tin vào tình yêu sét đánh không?" Austin hỏi.
"Tôi... có tin," Lâm Sơ chậm rãi nói: "nhưng tôi sẽ không vì thế mà bắt đầu một mối quan hệ."
"Tôi hiểu. Tôi không mong cô sẽ ở bên tôi nhanh như vậy, tôi chỉ muốn nói cho cô biết rằng tôi thích cô." Austin nghiêm túc giải thích: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi cô mở cửa ra, tôi đã thấy cô gái này thật xinh đẹp. Nhưng vào khoảnh khắc cô tỉ mỉ băng bó vết thương cho tôi và mỉm cười với tôi, trái tim tôi dường như không còn thuộc về tôi nữa rồi. Đó là cảm giác mà tôi chưa từng trải qua. Vì thế, tôi hy vọng có được một cơ hội từ cô."
Lâm Sơ không hề nghi ngờ sự chân thành của Austin nhưng tâm tư của những cậu trai trẻ thường hay thay đổi, cô đương nhiên sẽ không coi là thật.
Cô lắc đầu nói: "Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, không ai có thể hiểu rõ về một người khác được. Tôi cũng rất quý mến cậu, nhưng đó là sự quý mến giữa bạn bè với nhau thôi, ngoài ra sẽ không có gì hơn đâu."
"Tôi cũng biết là quá nhanh, nhưng tôi sợ nếu tối nay mình không nói ra thì sau này sẽ không còn cơ hội để nói nữa." Ánh mắt Austin lộ rõ vẻ thất vọng vì cậu ấy đã nhận ra manh mối: "Có phải là vì Sean không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


