“Dở quá đi mất.” Lâm Sơ buông nĩa rồi đậy hộp cơm gà lại và quay mặt đi nhìn biển mây ngoài cửa sổ máy bay.
Chu Nguyên Dã lặng lẽ mỉm cười, sau đó nhanh chóng thu lại: “Sao thế?”
Lâm Sơ quay đầu nhìn vào đôi mắt của anh. Cô lập tức hiểu ra anh đang cố tình hỏi, nên dứt khoát thú nhận: “Tôi đang ghen đấy, anh không nhận ra sao?”
Chu Nguyên Dã không ngờ cô lại đột ngột đâm thủng lớp giấy mỏng ngăn cách ấy nên nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Sợ bản thân biểu hiện quá lộ liễu nên Lâm Sơ hạ thấp giọng và nói với vẻ nửa cười nửa không: “Chẳng phải bây giờ chúng ta là người yêu sao? Tôi không được phép ghen à?”
“Được chứ.” Chu Nguyên Dã dọn dẹp phần cơm gà của cô rồi đặt lên bàn của mình: “Của tôi là cơm bò, em có ăn không?”
Lâm Sơ lắc đầu: “Để đến nơi rồi ăn vậy.”
Chu Nguyên Dã mở nắp hộp cơm bò rồi lẳng lặng ăn vài miếng.
“Tôi...” Lâm Sơ ngước mắt nhìn anh. Sau vài giây do dự, cô mới cân nhắc trả lời: “Chắc là... chưa đâu.”
“Tại sao lại là ‘chắc là’?” Chu Nguyên Dã thắc mắc.
Lâm Sơ nhìn anh rồi chậm rãi nói: “Bởi vì tôi cứ ngỡ chúng tôi đang hẹn hò nhưng sau đó mới biết hóa ra anh ta đã có bạn gái rồi.”
“Xin lỗi em.”
Lâm Sơ không nói gì thêm nhưng trong lòng lại thầm mắng: Anh đúng là nên xin lỗi đấy.
Ba giờ sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Schiphol ở Amsterdam, Hà Lan.
Vì chỉ là một chuyến đi ngắn ngày và sẽ quay về vào ngày mai nên Chu Nguyên Dã chỉ mang theo một chiếc ba lô màu đen. Trên tay anh xách một chiếc vali nhỏ, đó là đồ của Lâm Sơ.
Tại ga tàu hỏa trong sân bay, Chu Nguyên Dã nạp tiền vào hai chiếc thẻ OV rồi đưa một chiếc cho Lâm Sơ. Sau đó anh dẫn cô đến cổng soát vé để vào ga: “Chúng ta sẽ đến ga Trung tâm trước.”
Lâm Sơ còn lạ lẫm với nơi này nên chỉ khẽ “vâng” một tiếng rồi đi theo sau anh.
Đây là lần đầu tiên cô đến châu Âu. Nơi này khác hẳn với những quốc gia Đông Nam Á mà cô từng đi nghỉ dưỡng, từ kiến trúc cho đến văn hóa đều mang một phong cách hoàn toàn khác biệt.
Cô vừa đi về phía nhà ga vừa ngước đầu nhìn ngó xung quanh.
Trên đỉnh đầu là vòm mái được thiết kế độc đáo và hằn in dấu vết của thời gian. Bên lề đường có những cửa hàng bán hoa tươi với những đóa hoa rực rỡ được cắm trong từng thùng thiếc treo trên tường. Bên cạnh đó còn có người bán bóng bay với rất nhiều quả bóng hình nhân vật hoạt hình buộc vào hàng rào sắt, khiến cô không tự chủ được mà liên tưởng đến những khung hình trong bộ phim “Vút bay”.
Sự chú ý của Lâm Sơ bị những quả bóng bay thu hút nên bước chân cô vô thức chậm lại.
Chu Nguyên Dã nhận ra điều đó nên cũng đi chậm lại: “Ở đây đông người, nếu không đi sát tôi là sẽ bị lạc đấy.”
“Ồ.” Lâm Sơ luyến tiếc thu hồi ánh mắt: “Đi thôi.”
Nhìn theo hướng mắt của cô...
Đột nhiên, Chu Nguyên Dã đặt chiếc vali nhỏ của cô xuống chân: “Em đợi tôi ở đây. Đừng đi đâu đấy.”
“Anh đi đâu thế?” Lâm Sơ nhìn bóng dáng anh chạy đi vài bước rồi hòa vào khu vực trung tâm đang ngập tràn những quả bóng bay kia.
Chẳng lẽ anh đi mua bóng bay sao?
Thật ra cô chỉ nhìn một chút thôi mà.
Lâm Sơ không chớp mắt nhìn chằm chằm về phía không xa. Cô thấy Chu Nguyên Dã nắm tay lại đặt lên miệng ho một tiếng, rồi chỉ tay vào đống bóng bay nói gì đó với người bán hàng.
Người trong cửa hàng đứng dậy rồi kéo hai quả bóng bay đến trước mặt anh.
Chu Nguyên Dã ngẩng đầu lên và có chút do dự. Anh quay đầu lại và bốn mắt nhìn nhau với Lâm Sơ.
Lâm Sơ theo bản năng định né tránh ánh nhìn nhưng lại thấy anh vẫy tay với mình. Tay trái và tay phải anh mỗi bên cầm một quả bóng bay, anh nhìn sang trái rồi nhìn sang phải và cuối cùng nhìn về phía cô.
Bên trái là mèo Kitty màu hồng, bên phải là Pikachu màu vàng, phía sau còn có một đàn nhóc Maruko, Baymax, Kung Fu Panda...
Lâm Sơ bị vẻ ngoài của anh làm cho tan chảy. Cô vừa xua tay vừa cười đến gập cả người: “Không cần đâu, thật sự không cần đâu mà.”
Nhưng cách một khoảng mười mấy mét nên tiếng của Lâm Sơ hoàn toàn không truyền đến chỗ Chu Nguyên Dã được. Hoặc cũng có thể anh đã nghe thấy nhưng vẫn kiên quyết đứng đó để bắt cô phải đưa ra lựa chọn.
Cuối cùng, Lâm Sơ chỉ đành giơ tay chỉ vào phía bên phải của anh.
Rất nhanh sau đó, một chú Pikachu đã “chạy” tới cùng với Chu Nguyên Dã.
“Anh mua bóng bay làm gì thế?” Lâm Sơ hỏi Chu Nguyên Dã với ánh mắt tràn đầy ý cười.
“Đưa tay đây.” Chu Nguyên Dã nói ngắn gọn.
Lâm Sơ ngoan ngoãn đưa tay ra.
“Sợ em bị lạc.” Chu Nguyên Dã dùng sợi dây màu đỏ của quả bóng bay quấn một vòng quanh cổ tay thanh mảnh của Lâm Sơ rồi thắt một chiếc nơ bướm: “Như thế này thì tôi sẽ tìm thấy em được.”
Ánh mắt Lâm Sơ dõi theo chiếc nơ bướm rồi nhìn lên chú Pikachu đang lơ lửng trên trời. Cổ tay cô khẽ giật một cái là Pikachu lại nhảy lên một nhịp, giật thêm cái nữa nó lại nhảy tiếp.
“Anh coi tôi là trẻ con đấy à?”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Lâm Sơ mỉm cười.
Chu Nguyên Dã xoa đầu cô: “Đi thôi.”
Cứ như vậy, Lâm Sơ mang theo Pikachu ngồi tàu hỏa suốt cả quãng đường.
Cô ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ nhưng quả bóng bay lại trôi lơ lửng trên đầu nên cực kỳ nổi bật. Những đứa trẻ trong cả toa tàu nhìn thấy đều khóc lóc đòi mẹ mua bóng bay cho bằng được.
Lâm Sơ xấu hổ rụt người ra sau lưng ghế phía trước rồi cúi đầu xuống. Cô lặng lẽ cởi sợi dây bóng bay ra rồi kéo tay Chu Nguyên Dã lại buộc vào cho anh, sau đó còn ghé sát tai anh dặn dò nghiêm túc: “Bóng bay của tôi gửi tạm ở chỗ anh nhé, lát nữa đến nơi anh phải trả lại cho tôi đấy.”
Chu Nguyên Dã nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay mình mà dở khóc dở cười.
Mục đích chính của chuyến đi Amsterdam lần này là để bàn bạc chi tiết về triển lãm ảnh cá nhân với một giám tuyển, mà công ty của người đó lại nằm gần ga Trung tâm.
*Giám tuyển (Curator) là người chịu trách nhiệm tuyển chọn, sắp xếp, và diễn giải các tác phẩm nghệ thuật, hiện vật trong các bảo tàng, triển lãm hoặc sự kiện văn hóa.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ hẹn.
Sau khi xuống tàu, Chu Nguyên Dã dẫn Lâm Sơ ra khỏi ga rồi băng qua hai con đường và ngồi xuống một quán cà phê dưới chân tòa nhà công ty.
Lâm Sơ gọi một ly Caramel Macchiato, vì chưa ăn trưa nên cô gọi thêm một phần đồ ngọt. Chu Nguyên Dã thì gọi Espresso.
“Anh thích uống loại đắng như vậy sao?” Lâm Sơ vừa ngửi thấy mùi vị đã nhíu mày.
Chu Nguyên Dã thản nhiên nhấp một ngụm Espresso: “Uống quá ngọt không tốt.”
“Cuộc đời đã đắng cay như vậy rồi, tất nhiên phải làm cho cuộc sống ngọt ngào hơn một chút chứ.” Lâm Sơ vừa nói lời “đạo lý” vừa nhấp một ngụm Caramel Macchiato, kết quả là bị độ ngọt làm cho khé cổ đến mức phải thè lưỡi ra.
Hôm nay Chu Nguyên Dã đội một chiếc mũ lưỡi trai, mặc một bộ hoodie màu đen và quần thể thao dây rút, dưới chân cũng là một đôi giày vải cao cổ màu đen đơn giản chỉ có logo thêu. Chiếc áo khoác bò lót lông bên ngoài đã được anh cởi ra và đặt ở ghế bên cạnh.
Anh vờ như vô ý dùng tay ấn nhẹ vành mũ lưỡi trai để cố gắng che giấu ý cười dưới cái bóng của chiếc mũ.
“Không được cười.” Lâm Sơ thẹn thùng dùng mũi chân đá vào đôi giày vải của anh.
“Tôi có cười đâu.” Chu Nguyên Dã đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc.
“Tôi thấy hết rồi nhé.” Lâm Sơ khẳng định chắc nịch rồi vòng tay trước ngực, đôi má phồng lên trông vô cùng đáng yêu.
“Xin lỗi em.” Chu Nguyên Dã ngẩng đầu lên và trịnh trọng xin lỗi cô: “Để tôi mua cho em ly khác nhé, em muốn uống gì?”
Lâm Sơ lắc đầu: “Tôi thấy cái nào cũng sẽ ngọt thôi. Nhưng loại đắng ngắt của anh thì tôi cũng không muốn uống đâu.”
“Vậy em nếm thử đồ ngọt xem sao.” Chu Nguyên Dã nhấc cổ tay lên nhìn giờ trên đồng hồ: “Nếu không thích thì chúng ta có thể đổi quán khác.”
Lâm Sơ kéo chiếc đĩa tinh tế đựng đồ ngọt đến trước mặt rồi dùng thìa bạc múc một miếng mousse vani. Hương vị ngon ngoài dự kiến khiến cô lập tức thay đổi thái độ: “Tôi còn muốn ăn thêm một phần đồ ngọt nữa.”
“Vị gì nào?”
“Socola nhé?”
Chu Nguyên Dã đứng dậy đi đến quầy thu ngân và trò chuyện lưu loát với nhân viên phục vụ. Ngón tay thon dài của anh xuyên qua cửa kính tủ trưng bày và chỉ vào chiếc bánh mousse được phủ một lớp socola dày cộm.
Trong lúc anh chưa quay lại, Lâm Sơ khuấy ly Caramel Macchiato của mình rồi lén đổ hơn một nửa vào ly của Chu Nguyên Dã.
Đến khi anh quay lại, Lâm Sơ nhận lấy chiếc đĩa trong tay anh rồi ngọt ngào nói một câu: “Cảm ơn ông chủ.”
Chu Nguyên Dã không nghi ngờ gì mà mở điện thoại kiểm tra tin nhắn, sau đó thuận tay cầm ly lên nhấp một ngụm.
“...”
“Vị thế nào?” Lâm Sơ chống hai tay lên mặt bàn rồi hơi rướn người về phía trước với vẻ mặt mong chờ: “Trung hòa một chút chắc là cũng không tệ đúng không?”
“Em nếm thử xem.” Chu Nguyên Dã nghiêng người, một tay tựa ra sau lưng Lâm Sơ, tay kia đưa ly đến bên miệng cô.
Tư thế này giống như đang ôm cô vào lòng vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)