Khương Họa Thủy liếc nhìn bầu trời. Mây xám giăng kín, chẳng phân biệt được sáng tối, trông không khác mấy so với những buổi sớm thường ngày, chỉ là rõ ràng lạnh hơn hôm qua rất nhiều. Nàng đã mặc bốn, năm lớp áo liền, vậy mà cái rét vẫn như thấm tận xương tủy, chẳng sao ngăn nổi.
Người ngoài có lẽ sẽ cho rằng phụ thân nàng vì sắp tới Đông Lâm nên nôn nóng. Nhưng Khương Họa Thủy hiểu rõ Khương Thượng Thời, ông xưa nay là người trầm ổn, cẩn trọng, hiếm khi hấp tấp. Chính vì vậy, những lời vừa rồi của ông mới khiến nàng càng thêm khó hiểu.
Suốt dọc đường đi, ngoài thời tiết khắc nghiệt và mệt mỏi do đường xa, bọn họ hầu như không gặp trở ngại nào. Khương Họa Thủy ngày ngày ngồi trong xe ngựa, chẳng phải làm gì, nhàn nhã đến mức suýt quên mất mục đích của chuyến đi này. Giờ đây, khi Đông Lâm đã ở ngay trước mắt, trong lòng nàng bỗng bị mây đen bao phủ, dấy lên cảm giác bất an khó tả.
Quả nhiên, mới đi được nửa chặng, tuyết lớn bất ngờ trút xuống. Đoàn thương đội buộc phải giảm tốc độ, cuối cùng tuyết dày chặn kín đường đi, không thể tiếp tục hành trình. Trong vòng mười dặm quanh đó không có quán trọ hay dịch điếm, mọi người đành dựng lều tại chỗ, chờ tuyết tan.
Tuyết rơi dồn dập, chẳng mấy chốc đã ngập đến đầu gối. Mặt trời bị tầng mây dày che khuất, bầu trời âm u nặng nề khiến tâm trạng mọi người cũng theo đó mà trĩu xuống.
Trong thương đội bắt đầu có người không kìm được, cất tiếng than phiền. Giọng họ không hề hạ thấp, xung quanh ai cũng nghe thấy.
“Ngụy tổng tiêu đầu đã nói hôm nay sẽ có tuyết lớn rồi, có người cứ không chịu nghe, cố chấp lên đường. Giờ thì hay chưa? Tất cả bị kẹt giữa chốn hoang sơn này.”
“Chỉ còn mấy ngày nữa là tới Đông Lâm, gấp gáp cái gì chứ? Ham tiền đến phát điên rồi à?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.”
“Ta chẳng sợ! Hắn làm gì được ta?”
Mấy người mặc y phục của tiêu cục Phong Hổ tụ lại uống rượu. Có kẻ chắc đã ngà say, giọng mỗi lúc một lớn khiến những người vốn lén nghe cũng phải quay đầu nhìn sang.
Khương Thượng Thời đứng không xa, giả như không hay biết chuyện bên đó, thong thả bước về phía xe ngựa của thê tử và nữ nhi.
Rèm xe vừa được vén lên, gió lạnh kèm theo tuyết mịn lập tức tràn vào. Khương Họa Thủy bị thổi đầy mặt, run lên một cái, vội rụt cổ lại, đôi mắt tròn xoe nhìn phụ thân đang đứng ngoài cười hiền, không nhịn được than: “Phụ thân làm gì vậy?”
Nụ cười trên mặt Khương Thượng Thời càng đậm hơn: “A Vãn chắc chưa từng chịu khổ thế này phải không? Là phụ thân quá cố chấp, có lỗi với con và A nương con.”
Những lời oán trách ngoài kia, trong xe đều nghe rõ. Khương Họa Thủy suy nghĩ một chút, bỗng đứng dậy, làm bộ muốn xuống xe. Lý thị vội vàng kéo nàng lại nhưng Khương Họa Thủy khéo léo tránh sang một bên. Lý thị sốt ruột nói: “A Vãn, đừng làm bậy, bên ngoài tuyết lớn lắm, lạnh lắm.”
“A Vãn đâu có làm bậy.” Nàng nghiêm túc đáp rồi quay sang dặn dò: “Ngược lại là A nương phải giữ gìn thân thể cho thật tốt. Trong bụng A nương còn có đệ đệ hoặc muội muội của con, không được chịu lạnh, chịu mệt. A nương ngoan, cứ ở yên trong xe, đừng ra ngoài, biết chưa?”
Nói xong, nàng liền nhảy xuống xe ngựa. Không ngờ chỉ trong chốc lát, tuyết đã dày đến vậy, nàng vừa chạm đất đã chúi thẳng vào đống tuyết. Lý thị hoảng hốt gọi nàng. Khương Thượng Thời không những không đỡ, trái lại còn cười ha hả.
Khương Họa Thủy vội vàng bò dậy, phủi sạch tuyết bám trên người. Lúc này Khương Thượng Thời mới ung dung hỏi một câu: “A Vãn không sao chứ?”
…Đúng là phụ thân ruột mà.
Nàng chẳng buồn để ý ông, quay sang Lý thị đang thò đầu nhìn ra, mỉm cười trấn an: “A nương đừng lo, con không sao.”
Rồi nàng trừng mắt với phụ thân: “Phụ thân còn không mau hạ rèm xuống! A nương không được hứng gió lạnh đâu!”
Khương Thượng Thời vốn chờ con gái mắng mình vài câu, nào ngờ nàng lại nói vậy, thoáng ngẩn ra rồi mới vội hạ rèm xe.
Tuyết vẫn rơi không ngừng. Với Khương Thượng Thời, tuyết chỉ ngập đến đầu gối nhưng với Khương Họa Thủy thì đã gần đến eo, sắp chạm ngực. Ông vội bước tới, cúi xuống cõng nàng lên lưng.
Tấm lưng của phụ thân ấm áp, vững chãi. Ký ức cách biệt hơn mười năm chồng lên khoảnh khắc hiện tại như một cú va mạnh vào lồng ngực. Khương Họa Thủy chỉ cảm thấy một luồng ấm áp lan khắp người, cái lạnh cũng dịu đi vài phần khiến sống mũi nàng cay cay, suýt nữa rơi nước mắt.
“Phụ thân đã biết hôm nay sẽ có tuyết lớn, lại sắp đến Đông Lâm rồi, sao vẫn không nghe theo đề nghị của Ngụy tổng tiêu đầu, nhất quyết xuất phát?” Khương Họa Thủy hỏi bằng giọng tò mò.
Khương Thượng Thời không trả lời ngay.
Nàng sợ phụ thân hiểu lầm mình đang trách móc liền bổ sung: “Con không có ý trách phụ thân. Con biết phụ thân làm vậy nhất định có nguyên do. Phụ thân không phải người vì đến Đông Lâm sớm một ngày mà bỏ mặc an nguy của người khác.”
Khương Thượng Thời trầm ngâm rồi nói: “Phụ thân cũng không nói rõ được. Chỉ là trong lòng cứ thấy không yên.”
Đó là trực giác.
Hai người vô tình đi gần đến đám người đang tụ tập trò chuyện. Khương Thượng Thời mải suy nghĩ nên không chú ý còn những kẻ đang nói xấu ông thì say sưa quá mức, cũng chẳng nhận ra họ đã đến gần. Rượu vào, đầu óc mê man, lời nói càng không giữ miệng.
“Tuyết càng lúc càng lớn, ta thấy trước khi trời tối chắc chẳng ngừng đâu. Xem ra đêm nay phải ngủ ngoài hoang dã rồi.”
“Ta nhổ vào! Nếu không phải hắn trả tiền cao, ai thèm nghe theo? Nếu trước khi trời tối tuyết không ngừng, lão tử bỏ đi, không làm nữa!”
Khương Họa Thủy tức đến bật cười lạnh, lên tiếng: “Muốn đi thì đi ngay bây giờ đi, chẳng ai cản các ngươi.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang. Nàng không hề sợ hãi, ánh mắt lạnh lùng: “Phụ thân ta bỏ tiền thuê các ngươi là để hộ tống, không phải để các ngươi đến hưởng phúc. Nếu đã coi mình là đại gia, sao lúc đầu còn phải cúi đầu vì mấy đồng tiền? Có tiền thì ghê gớm lắm à? Không phục thì nhịn đi!”
Nàng đang ở trên lưng Khương Thượng Thời, chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng đoán ra nàng là con gái ông. Cô bé dáng vẻ xinh xắn, thanh tú, không khó để hình dung sau này sẽ là một mỹ nhân khuynh thành. Tuy còn non nớt nhưng lúc này đôi mắt tròn ấy lạnh lẽo nhìn bọn họ, giọng trẻ con thốt ra những lời không chút khách khí, khí thế ngang ngược mà lại khiến người ta không sao cãi lại được.
Có kẻ bị một nha đầu chặn họng đến không nói nên lời, bực bội phản bác: “Con nhóc này nói linh tinh gì thế! Phụ thân ngươi thuê chúng ta hộ tống, chúng ta nhận tiền thì nhiệm vụ chẳng phải là bảo tiêu sao? Dựa vào đâu mà phải ngủ ngoài hoang dã?”
Như nghe được chuyện buồn cười, Khương Họa Thủy bật cười, ánh mắt đầy châm biếm: “Vị đại thúc này, đây là lần đầu ông nhận nhiệm vụ à? Đã nhận tiền thì phải làm cho trọn. Ngủ ngoài hoang dã thì có gì ghê gớm? Hơn nữa, các người hộ tống cả đường an nhàn như vậy, nếu bây giờ thật sự có người đến cướp tiêu, ta còn không biết các người có bảo vệ nổi an nguy của chúng ta hay không đâu.”
Lời nghi ngờ không hề che giấu ấy lập tức chọc giận bọn họ.
“Tiêu cục Phong Hổ chúng ta là tiêu cục số một kinh thành! Ai dám động vào?”
Khương Họa Thủy âm thầm trợn mắt, qua loa đáp một tiếng: “Ồ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)