“Nếu các ngươi còn dám quên thân phận của mình, lén lút nói xấu phụ thân ta sau lưng, ta sẽ nổi giận đấy! Mà ta đã nổi giận thì…” Nàng liếc mắt ra hiệu về phía Trường Dạ đứng không xa: “Ta sẽ bảo sư phụ ta đánh các ngươi đó.”
“…”
Hai phụ thân con đi xa khỏi đám người một chút, Khương Thượng Thời bỗng thở dài cảm khái: “A Vãn đột nhiên trưởng thành rồi, biết chăm sóc a nương, bảo vệ phụ thân nữa.”
Ông thở ra một hơi, trong giọng nói dường như chất chứa vô vàn ưu tư.
“A Vãn lớn lên rồi, phụ thân không vui sao?” Nàng hỏi.
“Vui chứ! A Vãn thế nào, phụ thân cũng vui. Chỉ là phụ thân vẫn mong con mãi là đứa trẻ không lớn, vô lo vô nghĩ, được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay. A Vãn của phụ thân xứng đáng được tất cả đặt nơi đầu tim.”
Trong ký ức của nàng, phụ thân tuy không phải kiểu người trầm mặc ít lời nhưng cũng hiếm khi thổ lộ tình cảm với thê tử và nữ nhi như vậy. Nghe ông nói đột ngột thế này, Khương Họa Thủy chỉ cảm thấy như có ai đó nhẹ nhàng chọc vào tim mình, không đau mà lại nhói.
Nàng cười tinh nghịch: “Hì hì, tuy A Vãn ai gặp cũng thương, nhưng thật lòng thương A Vãn nhất vẫn chỉ có phụ thân và nương thôi.”
“Đúng vậy…”
Khương Họa Thủy vẫn cúi đầu nhìn mặt tuyết, nghe ông đột nhiên im bặt thì ngẩng lên khó hiểu. Theo ánh mắt của ông, nàng nhìn về phía không xa.
Ở đó có ba người, hai nam một nữ. Trong đó có một thiếu niên trông chỉ lớn hơn nàng đôi chút, hai người còn lại rõ ràng lấy hắn làm trung tâm. Cả ba đều bị thương không nhẹ. Trên người là những vết đao chém và tên bắn rất rõ ràng. Lúc này họ chật vật trốn trong một góc hẻo lánh, ánh mắt đối diện với hai phụ nữ của nàng vừa cảnh giác vừa thấp thỏm.
Thiếu niên cầm đầu có sắc mặt tái nhợt, nét mặt lại vô cùng bình tĩnh. Hai người đi theo thì khác hẳn, ngay từ lúc thấy họ đã lộ ra vẻ đáng thương, ánh mắt tràn đầy mong mỏi được giúp đỡ.
Đúng như họ hy vọng, Khương Họa Thủy kéo nhẹ tay áo Khương Thượng Thời, nhíu mày lên tiếng: “Phụ thân…”
“Sao vậy, A Vãn?”
“Chúng ta… đừng để ý đến họ, mau đi thôi.”
“…Được.”
Không chỉ mấy người kia sững sờ đến mức muốn rớt cằm, ngay cả Khương Thượng Thời cũng không ngờ con gái lại nói ra lời “lạnh lùng” như vậy. Nhưng thực ra ông đã sớm quyết định dù con gái có cầu xin, ông cũng tuyệt đối không ra tay giúp đỡ.
Tuy ông nhân hậu nhưng không hề ngu ngốc. Ba người này rõ ràng đang bị truy sát lại xuất hiện gần nơi bọn họ dựng trại như vậy. Không đuổi họ đi đã là nhân từ, nếu còn giúp đỡ thì chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Lời của Khương Họa Thủy vừa khéo hợp ý ông. Khương Thượng Thời không nấn ná thêm, giả vờ không cảm nhận được ánh mắt cầu cứu sau lưng, xoay người rời đi.
Không hiểu vì sao, Khương Họa Thủy lại quay đầu nhìn thiếu niên kia một lần. Ánh mắt nàng chạm phải đôi mắt u tối khó dò của hắn. Trái tim nàng chợt khẽ thắt lại. Ngay sau đó, hắn nở nụ cười với nàng. Nụ cười ấy không hề có chút ấm áp nào, thậm chí còn mang theo ác ý rõ rệt.
Rất kỳ lạ, thiếu niên ấy rõ ràng có gương mặt bình thường nhưng đôi mắt lại đẹp đến lạ. Chỉ là ánh nhìn dành cho nàng khiến người ta cảm thấy rợn người…
Khiến nàng bất an.
Trở về chỗ dựng trại, cả hai đều không nhắc đến ba người kia. Khương Họa Thủy mang đầy tâm sự trở lại xe ngựa. Nàng có một trực giác mãnh liệt rằng chuyện thương đội gặp “thổ phỉ” ở kiếp trước, nhất định có liên quan đến ba người vừa rồi. Đặc biệt là ánh mắt của thiếu niên ấy khi nhìn nàng, càng khiến nàng chắc chắn hắn không phải người tầm thường.
Nếu bọn “thổ phỉ” chỉ đơn thuần truy sát ba người họ thì liên quan gì đến thương đội?
Trong đầu Khương Họa Thủy liên tục hiện lên đôi mắt sâu thẳm kia như thể một đáp án sắp sửa bật ra. Thổ phỉ đương nhiên không thù không oán với thương đội. Nhưng nếu có người cố ý dẫn dắt, chuyển mục tiêu sang thương đội thì sao?
Ba người kia ăn mặc giản dị nhưng y phục lại rất mới. Bên hông thiếu niên thậm chí còn đeo một túi hương tinh xảo. Ánh mắt họ luôn cảnh giác cao độ, kẻ truy sát họ e rằng không phải thổ phỉ mà là sát thủ được phái đến lấy mạng.
Mà nguyên tắc của sát thủ là gì?
Nghĩ đến đây, Khương Họa Thủy không khỏi cau chặt mày. Nhưng đó chỉ là suy đoán của nàng. Biết đâu kiếp trước Khương Thượng Thời đổi ý giúp họ mới thật sự rước họa vào thân?
Không lâu sau, một mình Khương Họa Thủy quay lại nơi vừa rồi.
Ba người kia vẫn còn ở đó. Thấy nàng xuất hiện, hai người còn lại đều lộ vẻ kinh ngạc, chỉ có thiếu niên kia vẫn bình thản ngồi tại chỗ, nhắm mắt dưỡng thần.
Khương Họa Thủy từng bước tiến lại gần. Hai người bên cạnh lập tức chắn trước mặt thiếu niên, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Có người đang truy sát các ngươi?” Như thể không nhìn thấy binh khí trong tay họ, nàng vẫn tiếp tục bước tới: “Các ngươi bị thương nặng, lại không có thuốc, cũng chẳng còn lương thực.”
Khương Họa Thủy đứng trước mặt họ, xuyên qua hai người kia nhìn thẳng vào thiếu niên.
Cuối cùng hắn mở mắt nhìn nàng nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lẽo đến đáng sợ: “Bắt lấy nàng ta.”
Hai người kia không do dự dù chỉ một khắc, lập tức khống chế Khương Họa Thủy.
Dù họ bị thương nhưng nàng biết mình không đánh lại được. Nàng không giãy giụa, chỉ trừng mắt nhìn thiếu niên, giả vờ tức giận: “Này! Ta đến đây để nói điều kiện với ngươi mà!”
Thiếu niên khẽ cười, giọng khàn khàn: “Chúng ta đúng là chẳng có gì cả. Nhưng ngươi tự dâng mình tới, chẳng phải là có rồi sao?”
Khương Họa Thủy để ý thấy từ đầu đến cuối, thiếu niên này luôn ngồi nói chuyện với nàng.
Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nàng bĩu môi cười nhạo: “Ngươi có giỏi thì đứng lên nói chuyện đi! Hừ, ngươi đứng nổi không?”
Lời vừa dứt, xuyên qua lớp y phục, máu từ hai chân thiếu niên thấm ra, nhuộm đỏ nền tuyết trắng.
“Chủ tử!” Một người lập tức buông nàng ra, lao đến bên thiếu niên, không nói không rằng xé áo ngoài băng bó cho hắn.
Người còn lại siết chặt tay hơn, giọng không mấy thân thiện: “Tiểu cô nương, lúc nãy chúng ta đã tha cho các ngươi rồi, sao ngươi còn quay lại tìm đường chết?”
Đây là lần đầu hắn thấy một đứa bé lạnh lùng như vậy, vừa thấy người bị thương mà câu đầu tiên lại là giục phụ thân mình mau rời đi.
Khương Họa Thủy trợn mắt: “Hừ, các ngươi thật sự sẽ tha cho chúng ta sao? Người truy sát các ngươi e là không ở xa đâu nhỉ? Thương đội của chúng ta đông người như vậy, chẳng phải rất tiện cho các ngươi thoát thân sao?”
Lần này, thiếu niên kia cuối cùng cũng nhìn nàng bằng ánh mắt nghiêm túc. Trên gương mặt luôn điềm tĩnh kia, thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

