Một bát mì trộn tương xuống bụng, Khương Họa Thủy ăn đến thỏa mãn vô cùng, trong lòng còn thầm cho rằng đây chính là món ngon nhất trần đời. Thế nhưng đến lúc trả tiền, nàng đột nhiên nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng là trên người nàng không có lấy một đồng.
Chẳng lẽ nàng đường đường là thiên kim tiểu thư của vị phú thương tương lai giàu nhất kinh thành lại từng là Hoàng hậu Nam Sắt, có ngày lại rơi vào cảnh… ăn quỵt?
Khương Họa Thủy vừa lắc đầu trong lòng, vừa mặt không đổi sắc gọi tiểu nhị mang thêm mấy cái bánh nướng và ít thịt nướng. Vừa gặm bánh, đôi mắt tròn xoe của nàng vừa đảo quanh quan sát. Bất chợt, nàng thấy một cậu bé mặc y phục hoa lệ đang đi một mình về phía này liền không nhịn được mà mỉm cười.
Nàng vẫy tay về phía cậu, ra hiệu lại đây.
Cậu bé trông chừng tuổi nàng, ăn mặc và khí độ nhìn là biết con nhà quyền quý, vậy mà lại một mình lang thang ngoài đường ban đêm đúng là con dê béo chờ người xẻ thịt.
Nụ cười của Khương Họa Thủy càng thêm ngọt ngào.
“Tiểu muội muội, là muội gọi ta sao?” Chưa đợi nàng đáp, cậu đã nghiêm túc nói tiếp: “Trẻ con ban đêm không được một mình chạy ra ngoài đâu. Phụ thân A nương muội đâu rồi? Sao lại để muội ra ngoài một mình thế này?”
Nhìn dáng vẻ chính trực ấy, Khương Họa Thủy thầm nghĩ ngươi chẳng phải cũng vậy sao. Nhưng ngoài mặt, nàng bày ra vẻ đáng thương, nhỏ giọng nói: “Tiểu ca… ca ca, ta không mang theo tiền, huynh có thể…?”
Trong gió lạnh, cô bé khoác áo choàng, chỉ lộ ra gương mặt bánh bao mềm mềm, đôi mắt ánh lên vẻ mong đợi, giọng nói lại rụt rè yếu ớt. Cậu bé lập tức cảm thấy hình tượng của mình cao lớn hẳn lên, gật đầu dứt khoát: “Đương nhiên là được!”
Khương Họa Thủy sững người.
Người đứng trước mặt nàng… lại là Xương Lăng vương của Đông Lâm trong tương lai ư?
Nàng thật sự khó mà tưởng tượng được, cậu nhóc ngốc nghếch chỉ cần nói mấy câu là bị người ta dắt đi này, sau này lại trở thành vị thân vương trẻ tuổi, một mình đứng trước bá quan văn võ, biện luận sắc bén, chỉ dựa vào ba tấc lưỡi mà buộc Nam Sắt phải cắt nhượng mười lăm tòa thành.
Thấy nàng hồi lâu không đáp, Hạ Lan Tác Chỉ đưa tay vẫy vẫy trước mặt nàng: “Này, ta đang hỏi muội mà!”
Nhớ đến cảnh năm xưa, Xương Lăng vương một thân một mình đứng giữa triều đình, sắc mặt không đổi, lời lẽ sắc bén khiến Hạ Trạc cứng họng, phải nén giận cắt nhượng mười lăm thành, gương mặt đen như đít nồi… Khương Họa Thủy bỗng thấy cậu nhóc trước mắt này trông thuận mắt hơn hẳn.
Nàng lè lưỡi, làm mặt quỷ cười hì hì: “Không nói cho huynh biết đó!”
Rồi nàng nhanh tay xoa mạnh lên đầu cậu làm mái tóc được chải gọn gàng trở nên rối tung, chưa kịp để cậu nổi giận đã xoay người chạy mất. Chiếc áo choàng đỏ tung bay theo bước chân nàng, dần dần biến mất trong màn đêm.
Bóng dáng nàng biến mất quá nhanh, nhanh đến mức khiến Hạ Lan Tác Chỉ suýt tưởng mình vừa mơ một giấc mộng. Trong mơ, có một tiểu tinh linh xinh xắn như ngọc, đến vội đi vội, chẳng để lại chút dấu vết nào chứng minh từng tồn tại.
“Không nói thì thôi, chạy nhanh vậy làm gì? Đến một câu tạm biệt cũng chẳng nói…” Hạ Lan Tác Chỉ bỗng cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta mặc nhiều quá sao?”
…
Nửa đêm lén lút trở về phòng, ở đầu cầu thang có một người đứng đó. Khương Họa Thủy suýt nữa đâm sầm vào hắn. Ngẩng đầu lên, nàng mơ hồ nhận ra dáng người của một thiếu niên. Nàng nghĩ bụng, người này chặn đường thế này chắc là đã biết nàng ra ngoài, đứng đây canh sẵn.
Trong lòng đã đoán được bảy tám phần, nàng khẽ hỏi: “Đêm hôm không ngủ… đứng đây đợi ta sao?”
Khách điếm đã sớm tắt đèn, bốn phía tối đen như mực, đưa tay cũng không thấy năm ngón. Khương Họa Thủy không nhìn rõ nét mặt của hắn. Một lúc sau, mới nghe hắn nói: “Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.”
“Ngươi hỏi đi.”
“Nghe nói ban đầu Khương lão gia và Khương phu nhân không định mang ngươi theo. Là ngươi khóc lóc nằng nặc họ mới đồng ý. Phụ thân ngươi đã mời người hộ tống, với danh tiếng của Tiêu cục Phong Hổ thì rất ít người dám cướp tiêu. Vậy vì sao ngươi vẫn muốn ta đi cùng?”
Tuy là câu hỏi nhưng trong giọng nói của hắn dường như đã có suy đoán riêng.
Khương Họa Thủy không ngờ hắn nhạy bén đến vậy. Nhưng nàng đâu thể nói rằng nàng biết chắc bọn họ sẽ gặp cướp?
Nàng cười đáp: “Ngươi cũng biết mà, nương ta đang mang thai, đường đi xa xôi vất vả, ta thật sự không yên tâm. Cho nên… ngươi hiểu tấm lòng hiếu thảo của một đứa trẻ ngoan chứ?”
Nàng còn cảm thán thêm: “Đứa trẻ vừa hiểu chuyện vừa hiếu thuận như ta, thật sự không nhiều đâu.”
Có lẽ bị chấn động vì trong một cuộc trò chuyện nghiêm túc như vậy mà nàng vẫn không quên tự khen, Trường Dạ trầm mặc một lúc rồi mới nói: “…Ta luôn có cảm giác, ngươi biết gì đó.”
Khương Họa Thủy nhún vai: “Chuyện này không trách ngươi được, ai bảo ta vừa đáng yêu vừa thông minh chứ?”
“…”
Cuộc đối thoại kết thúc bằng màn tự khen không biết xấu hổ của Khương Họa Thủy.
Ngày hôm sau vẫn lên đường từ sớm, tiếp tục tiến về thành trấn kế tiếp. Khương Họa Thủy vẫn là ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn trong xe ngựa. Cứ thế trôi qua một tháng, mặt nàng tròn lên hẳn một vòng.
Trước đó, nàng hoàn toàn không nhận ra mình béo lên, cho đến khi Lang Nhi vô tình buông một câu: “Tiểu thư hình như mập hơn một chút rồi.”
Thấy Khương Họa Thủy nghe xong thì sững người, Lang Nhi sợ tiểu thư có ý định nhịn ăn liền vội vàng bổ sung: “Mập chút tốt mà, tiểu thư trông càng đáng yêu hơn!”
Theo lý mà nói, tiểu thư mới tám tuổi, bình thường trẻ con tuổi này chưa có ý thức yêu cái đẹp quá mạnh. Nhưng đôi khi nhìn ánh mắt và cử chỉ vô thức của nàng, Lang Nhi lại cảm thấy không thể hoàn toàn coi nàng như một đứa trẻ bình thường.
Chỉ tiếc… đã muộn.
Khương Họa Thủy nhìn khuôn mặt béo tròn trong gương đồng, mặt không biểu cảm mà đưa tay bóp bóp má mình, trong lòng chỉ muốn khóc không ra nước mắt.
Tuy yêu cầu cưỡi ngựa bị từ chối nhưng mấy ngày sau đó, Khương Họa Thủy cố gắng hết sức kiềm chế cơn thèm ăn. Dù là món ngon gì, nàng cũng chỉ nếm một miếng, nói thế nào cũng không chịu ăn thêm. Nàng đâu phải thật sự là trẻ tám tuổi, chẳng lẽ lại không khống chế nổi dục vọng ăn uống?
Không bao lâu sau, Khương Họa Thủy mỗi tay cầm một cái đùi vịt nướng giòn rụm, gặm ngon lành. Cuộc đấu tranh nội tâm chỉ kéo dài được năm ngày, nàng liền đầu hàng.
Không sao, trẻ con đang tuổi lớn cần dinh dưỡng. Cùng lắm qua mùa đông, nàng chịu khó vận động thêm, rất nhanh sẽ gầy lại thôi.
…
Hôm sau vẫn xuất phát từ sớm. Khi Khương Họa Thủy lên xe ngựa, nàng nghe thấy ở không xa, tổng tiêu đầu của Tiêu cục Phong Hổ nói với Khương Thượng Thời: “Khương lão gia, hôm nay mười phần thì tám chín phần sẽ có tuyết lớn. Nếu gặp phong tỏa đường núi thì phiền phức lắm. Chi bằng chúng ta nghỉ một ngày, ngày mai hẵng đi? Dù sao chỉ hai ngày nữa là đến Đông Lâm rồi, cần gì phải vội?”
Khương Thượng Thời đáp: “Lời của Ngụy tổng tiêu đầu, Khương mỗ hiểu. Nhưng Khương mỗ đã quyết định vẫn nên nhanh chóng lên đường.”
Tổng tiêu đầu thấy khuyên không được, đành bất lực thở dài rồi rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)