Vợ chồng ông Tang thấy con gái đột nhiên bỏ dở bữa ăn rời đi, nhất thời hơi sững sờ.
“Chuyện này...”
Dù sao trong mắt những người làm cha mẹ như bọn họ, từ nhỏ đến lớn con gái đều rất hiểu chuyện và biết vâng lời.
Về cơ bản, bọn họ nói gì cô cũng ngoan ngoãn làm theo.
Đương nhiên, bọn họ cũng không phải là những bậc cha mẹ quá mức cổ hủ hay nghiêm khắc. Trước khi làm việc gì, họ cũng sẽ hỏi ý kiến của cô. Nếu cô thực sự không muốn hoặc không bằng lòng, bọn họ sẽ không bao giờ ép buộc.
Bao nhiêu năm nay, Tang Niệm chỉ làm trái ý bọn họ đúng hai chuyện. Hơn nữa, đó đều là chuyện trọng đại cả đời.
Một là công việc, hai là kết hôn.
Chỉ là bây giờ xem ra, những lựa chọn của cô đều chính xác.
Tang Niệm kế thừa tâm nguyện của cha mẹ, sau khi tốt nghiệp đại học đã đi thi lấy chứng chỉ sư phạm, vốn dĩ sau này muốn làm một giáo viên trung học. Nhưng cuối cùng cô vẫn không chọn con đường này, mà mở một tiệm hoa sau khi kết hôn.
Việc buôn bán của tiệm rất phát đạt, lợi nhuận cao, thời gian dư dả, chủ yếu là ít phải bận tâm suy nghĩ.
Bọn họ làm giáo viên bao nhiêu năm nay, hiểu rất rõ trách nhiệm mà một người giáo viên cần gánh vác, nên cuối cùng cũng mặc kệ cô.
“Con gái tức giận rồi sao?”
Ông Tang uống chút rượu nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Nồng độ rượu thuốc không cao, chỉ vì là rượu bổ nên sắc mặt ông mới đặc biệt hồng hào.
Bà Tang lắc đầu, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, cau mày nói: “Tôi thấy con gái ông sau khi kết hôn tính khí ngày càng lớn rồi, đúng là chiều sinh hư mà...”
Ông Tang nghe vậy thì ho khan một tiếng, lén lút kéo áo vợ.
Câu nói này có ý nhắm vào người khác quá rõ ràng rồi.
Bà Tang cũng sực tỉnh, nhất thời hơi lúng túng, lập tức nhìn về phía Chu Ngộ Lễ. Nhưng bà đã làm giáo viên chủ nhiệm cả đời, một số nếp nghĩ và thói quen vốn dĩ không thể sửa được.
“Ngộ Lễ, sau này con cũng đừng quá chiều chuộng nó, tính khí ngày càng lớn, bắt đầu dám tỏ thái độ với bố mẹ nó rồi đấy.”
Ông Tang hắng giọng, ra hiệu cho vợ nói ít đi một chút.
Con rể ông là người thế nào chứ? Đó là người mà ngay cả Đại học Hoa Thanh cũng muốn mời đến mở tọa đàm đấy.
Chu Ngộ Lễ thu lại ánh mắt, vẻ mặt điềm đạm khiêm tốn, gật đầu hùa theo: “Con thấy cũng được, có chút tính khí cũng là bình thường.”
“Bình thường cái gì, mẹ thấy chính là vì con chiều hư nó nên nó mới phách lối như vậy!”
Chu Ngộ Lễ mỉm cười: “Bố mẹ cứ từ từ ăn, con vào xem em ấy trước.”
Ông Tang vội vàng xua tay: “Đi đi, đi đi, dỗ dành con bé cẩn thận vào.”
Bà Tang lại càu nhàu: “Lớn chừng nào rồi mà còn bắt người ta dỗ?”
“Ây da, tôi đây chẳng phải vẫn dỗ bà cả đời rồi đó sao...”
Cửa không khóa trái. Vừa vào phòng, anh đã nhìn thấy Tang Niệm ngồi bên mép giường cúi gằm mặt, không nói một tiếng.
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn cô rồi đưa tay đóng cửa lại, bước tới kéo chiếc ghế của bàn học cạnh đầu giường ra, ngồi xuống ngay đối diện cô.
“Em tức giận rồi à?”
Tang Niệm vẫn luôn cúi đầu, hai tay bấu vào móng tay mình, khẽ lắc đầu.
Thấy dáng vẻ hờn dỗi của cô, Chu Ngộ Lễ nhếch khóe môi, nói một câu với hàm ý sâu xa: “Quen biết lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên anh thấy dáng vẻ tức giận của em.”
Tang Niệm: “...”
Cô sững sờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt xẹt qua một tia mờ mịt.
“Em tức giận là vì lo lắng bố mẹ không bàn bạc trước với em, hay là lo lắng cho sức khỏe của hai người?”
Tang Niệm chớp mắt, rầu rĩ đáp: “Cả hai ạ.”
Nói xong cô cắn môi, tiếp tục thì thầm: “Từ nhỏ đến lớn em đều làm theo khuôn phép, bố mẹ bảo em làm gì em sẽ làm nấy, chuyện gì em cũng nghe theo, kết quả thì sao? Có chuyện gì bố mẹ cũng không bàn bạc trước với em, chỉ thông báo cho em một tiếng... Huống hồ bố mẹ đều đã lớn tuổi như vậy rồi, điều kiện trên núi chắc chắn không bằng ở nhà, lỡ như ốm đau phát sốt thì làm sao? Hơn nữa đường núi khó đi, ngộ nhỡ vấp ngã thì làm sao? Lớn tuổi như vậy rồi, lỡ ngã ra mệnh hệ gì thì biết tính thế nào?”
Chu Ngộ Lễ yên lặng nghe cô cằn nhằn xong, sau đó mới chậm rãi lên tiếng dẫn dắt: “Những chuyện em lo lắng đều đúng, nhưng em đã nghĩ tới chưa, bố mẹ đã cống hiến cả đời để dạy dỗ học trò, đột nhiên nghỉ hưu thì có cảm thấy hụt hẫng không? Cảm giác hụt hẫng này có khiến bố mẹ cảm thấy mình đã già, đã trở nên vô dụng rồi hay không?”
Nghe vậy, Tang Niệm sững sờ, chằm chằm nhìn anh. Cô há hốc miệng, vẻ mặt mờ mịt: “Bố mẹ sẽ nghĩ như vậy sao?”
Chu Ngộ Lễ chăm chú nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói: “Sẽ chứ, bố mẹ ruột của em là người thế nào em không rõ sao? Hai người đều rất hiếu thắng.”
Từ việc lúc đầu ông bà không đồng ý cuộc hôn nhân này, hơn nữa thái độ còn vô cùng kiên quyết là có thể nhìn ra được.
Nhà họ Tang tuy bình thường nhưng gốc gác trong sạch, sẽ không bao giờ bám víu quyền quý. Sính lễ anh đưa cho nhà họ Tang, hai ông bà chưa từng động vào một món nào, có thể thấy rõ phẩm giá của gia đình này.
Thấy cô không nói gì, Chu Ngộ Lễ kéo tay cô qua, nhẹ nhàng nắm lấy.
“Bố mẹ sẽ không ở mãi trên núi để chi viện giáo dục đâu, chỉ là tạm thời thôi.”
Tang Niệm hơi không hiểu ý anh: “Hả?”
Chu Ngộ Lễ khẽ hất cằm, chỉ vào bụng cô mang theo ý ám chỉ.
Tang Niệm từ từ sực tỉnh, cô đưa tay đặt lên bụng dưới của mình: “Ý anh là mang thai?”
Chu Ngộ Lễ gật đầu: “Đợi em mang thai bé con, bố mẹ chắc chắn sẽ tìm cơ hội quay về. Em phải biết rằng tình cảm ông bà và cháu chắt luôn là thân thiết nhất.”
Tang Niệm chợt cảm thấy anh nói vô cùng có lý.
Bố mẹ cứ khăng khăng chạy đến vùng núi hẻo lánh chi viện giáo dục chẳng phải vì nghỉ hưu rồi sinh ra rảnh rỗi hay sao? Vậy đợi cô mang thai bé con, sinh con rồi, ông bà còn có thể nỡ lòng rời đi được sao?
Hồi nhỏ, bà ngoại cực kỳ yêu thương cô, không nỡ xa cô nửa bước. Cộng thêm bố mẹ bình thường công việc rất bận rộn, bà ngoại đã từ làng quê theo lên thành phố, chính là vì để chăm sóc và đồng hành cùng cô khôn lớn.
Nghĩ đến đây, hai mắt Tang Niệm lập tức bừng sáng, đôi mắt lấp lánh tựa như hai vì sao rực rỡ.
“Hình như anh nói rất có lý.”
Chu Ngộ Lễ khẽ cong khóe môi: “Vậy em còn giận không?”
Tang Niệm nhìn biểu cảm hệt như đang dỗ trẻ con của anh, bất giác hơi nóng mặt, cô đảo mắt sang hướng khác rồi lắc đầu: “Em đâu có tức giận...”
Chu Ngộ Lễ cười khẽ: “Ngày mốt bố mẹ đi rồi, vậy hai tối nay em ở lại nhà ngủ cùng bố mẹ nhé?”
Tang Niệm vội vàng gật đầu: “Vâng.”
Nhưng nói xong cô lại buột miệng hỏi một câu: “Còn anh thì sao?”
Chu Ngộ Lễ khẽ nhướng mày, vốn dĩ anh định để cô ở lại nhà mẹ đẻ ngủ một mình hai đêm. Nhưng cô đã hỏi như vậy...
Anh lặng lẽ nhìn cô vài giây rồi mới đứng dậy khỏi ghế, xích lại gần.
Tang Niệm không kịp phòng bị, mở to hai mắt, cơ thể theo bản năng ngả ra sau. Nhưng vì quá đột ngột, động tác lại hơi mạnh nên cả người cô ngã ngửa ra đằng sau.
“Á...”
Chu Ngộ Lễ nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy lưng cô, khiến cơ thể đang ngả ra sau của cô dừng lại lơ lửng giữa không trung.
Tang Niệm vội vàng túm lấy áo anh để không bị ngã, mặc dù phía sau là giường, có ngã xuống cũng chẳng sao. Nhưng đây là bản năng của con người, khi mất thăng bằng sẽ sinh ra phản xạ có điều kiện.
Tang Niệm bị dọa cho giật mình. Cô cau mày, ánh mắt mang theo chút hờn dỗi trừng anh một cái.
“Anh làm gì vậy hả?”
Chỉ là chính cô cũng chưa từng nhận ra, dạo gần đây khi ở trước mặt Chu Ngộ Lễ, dường như cô đã bộc lộ bản thân rất nhiều.
Ánh mắt Chu Ngộ Lễ mang theo ý cười, anh rũ mắt lặng lẽ nhìn cô.
“Em muốn anh ở lại cùng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)