Vừa nghe vậy, Tang Niệm vội vàng quay đầu, nhỏ giọng nói: “Không phải, em không có ý đó, em chỉ hỏi thử thôi.”
Biết thế cô đã không lắm miệng, chắc chắn anh phải về biệt thự rồi.
Nơi đó cách Chu thị gần hơn, môi trường cũng tốt hơn nhà cô.
Chỉ là không phải Chu Ngộ Lễ chưa từng ngủ lại lần nào, hôm lại mặt sau khi kết hôn, anh đã ngủ lại một đêm.
Mặc dù đêm đó cả hai người đều không ngủ ngon...
Lúc đó, hai người mới vừa đăng ký kết hôn, bố mẹ vẫn chưa thể chấp nhận chuyện này.
Nhưng dù sao cũng đã đăng ký rồi, là vợ chồng hợp pháp đàng hoàng.
Bố mẹ cũng không thể đuổi người ta ra ngoài được.
Hơn nữa, để bố mẹ yên tâm, đêm lại mặt đó hai người đã ngủ cùng nhau.
Nhưng thực ra, trước khi lại mặt, hai người vẫn mỗi người một phòng khi ở biệt thự.
Cô nhớ đêm đó, mình mặc đồ ngủ, ôm gối nhìn Chu Ngộ Lễ đang ngồi trên ghế, nhỏ giọng đề nghị:
“Hay là em trải đệm dưới đất ngủ tạm một đêm, anh ngủ trên giường nhé.”
Chu Ngộ Lễ đang lật xem sách trên bàn học của cô, nghe vậy thì gấp lại, đặt về chỗ cũ rồi quay đầu nhìn cô.
“Để phụ nữ ngủ dưới đất, anh không làm được chuyện này đâu.”
“Hả...” Lúc đó, cô gãi gáy, cảm thấy một người lịch thiệp và có giáo dục như anh quả thực không giống người có thể làm ra chuyện này.
Cô lập tức thấy hơi khó xử. Khách đến nhà, sao cô có thể ngủ trên giường, để một người khách như anh, hơn nữa còn là Tổng giám đốc Chu thị ngủ dưới đất trong nhà mình được chứ?
Cô cũng tuyệt đối không làm được chuyện này.
Huống hồ, để anh ngủ dưới đất, cô không nỡ, cũng không đành lòng.
“Vậy... vậy...”
Đâu thể cả hai người đều ngủ trên giường chứ?
Cô lén liếc nhìn chiếc giường mét rưỡi của mình mà thấy khó xử.
Nếu chiếc giường này lớn hơn một chút, lớn bằng chiếc ở biệt thự thì tốt biết mấy.
Như vậy cho dù hai người ngủ cùng nhau cũng không phải là không được, cứ chia ranh giới rõ ràng là xong.
Nhưng bây giờ phải làm sao đây?
Chu Ngộ Lễ nhìn thấu sự rối rắm của cô. Anh đứng dậy, đi đến ngồi xuống mép giường, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh:
“Ngủ cùng nhau đi.”
Cô hơi bất ngờ, nhưng dường như lại không ngạc nhiên đến thế. Dù sao căn phòng này cũng chỉ có một chiếc giường.
Đã đều không muốn ngủ dưới đất thì đành chen chúc một chút vậy.
Nếu anh đã không có ý kiến gì, vậy cô còn gì để nói nữa chứ?
Ngủ cùng nhau, cô cũng đâu chịu thiệt.
Dù sao mấy năm nay, thi thoảng cô vẫn mơ thấy anh.
Nhưng nói thật, cô nằm mơ cũng chẳng dám mơ lớn đến thế, ngủ trên cùng một chiếc giường cơ đấy...
Cô ngoan ngoãn trèo lên giường, nhưng chỉ dám nằm nghiêng quay lưng về phía anh, thu mình sát mép giường, không dám nhúc nhích.
“Em nằm sát mép giường như vậy, không sợ ngã xuống sao?”
“Không... không đâu ạ...”
Cô nói xong câu đó, Chu Ngộ Lễ liền im lặng. Ngay lúc cô tưởng anh sẽ không mở miệng nữa thì anh mới trầm giọng cất lời:
“Tang Niệm.”
Anh đột nhiên gọi tên khiến cô hơi căng thẳng, đành phải từ từ xoay người, quay đầu nhìn anh:
“Dạ? Sao vậy anh?”
Mặc dù căn phòng đã tắt đèn, nhưng ánh sáng ngoài cửa sổ vẫn hắt vào, không đến mức tối đen như mực, hai người vẫn có thể nhìn rõ đường nét của nhau.
“Còn nhớ lời anh từng nói không?”
“Câu nào ạ?”
“Anh từng nói, kết hôn rồi thì phải sống qua ngày giống như những cặp vợ chồng bình thường khác.”
Sống qua ngày giống như vợ chồng bình thường... anh quả thực từng nói vậy.
“Trong đó đương nhiên bao gồm cả đời sống vợ chồng.”
Nghe xong, cả người cô sững sờ, vừa kinh ngạc vừa căng thẳng, giọng nói cũng trở nên lắp bắp:
“Bây... bây giờ sao ạ?”
Thấy cô căng thẳng đến mức bắt đầu nói lắp, Chu Ngộ Lễ bất giác bật cười trầm thấp: “Không phải bây giờ.”
“Vậy anh...”
“Sau khi về, em chuyển sang phòng ngủ chính đi, chúng ta cứ làm quen với việc chung chăn chung gối trước đã.”
Tang Niệm không có lý do gì để từ chối, hơn nữa, cô cũng chẳng muốn từ chối.
Có trời mới biết, cô khao khát được ngủ cùng anh hơn bất kỳ ai.
Cho dù không làm gì cả, cô cũng thấy vui vẻ.
Ví dụ như bây giờ, cô vừa căng thẳng, lại vừa vô cùng phấn khích.
Nhưng cô không dám để lộ ra ngoài dù chỉ một chút. Vì vậy trong đêm tối, điều duy nhất Chu Ngộ Lễ có thể cảm nhận được chỉ là dáng vẻ căng thẳng của cô.
“Cho nên em hoàn toàn không cần phải căng thẳng, cũng không cần phải nằm cách xa anh như vậy.”
Tang Niệm hơi chột dạ, thực ra không phải cô sợ anh làm gì mình.
Mà là cô sợ mình không nhịn được, không kiểm soát nổi bản thân mà làm gì đó với anh mới đúng.
“Em biết rồi ạ.”
Chỉ là đến lúc nửa đêm về sáng, có tỉnh táo đến mấy cũng không thể chịu đựng nổi việc thức trắng.
Cho nên đến gần sáng, Tang Niệm rốt cuộc không nhịn nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Nhưng tư thế ngủ của cô và cảm giác cô mang lại cho người khác lúc bình thường hoàn toàn khác biệt.
Tư thế ngủ của cô không được tốt cho lắm, cô rất thích ôm đồ vật khi ngủ.
Hình như cô đã coi anh thành gối ôm mất rồi.
Dù sao thì trước khi anh lên giường, con gấu bông khủng long sữa cỡ lớn của cô đã bị đạp không thương tiếc xuống đất.
Chu Ngộ Lễ vừa thiu thiu ngủ đã bị cô làm cho tỉnh giấc.
Sau khi ngủ say, cô chẳng thèm màng đến chừng mực nữa. Cả người cô rúc chặt vào lòng anh, đầu gối lên cánh tay anh, tay chân đều quấn lấy ôm chặt anh không buông.
Nếu nói cô còn chợp mắt được một giấc, thì đêm đó Chu Ngộ Lễ hoàn toàn thức trắng.
Cho nên sau khi về biệt thự, nhìn dáng vẻ thiếu ngủ của anh, cô liền đề nghị hay là vẫn mạnh ai nấy ngủ ở phòng riêng.
Nhưng Chu Ngộ Lễ chỉ nhìn chằm chằm cô hồi lâu rồi lắc đầu từ chối.
Anh nói rằng, nếu sớm muộn gì cũng phải làm quen thì không cần thiết phải ngủ riêng.
Thế là ngay đêm đó, cô đã chuyển vào phòng ngủ chính. Lợi thế là chiếc giường trong phòng này rất rộng, chắc là hàng đặt làm riêng, kích thước lớn hơn cả giường đôi bình thường.
Từ sự không quen lúc ban đầu đến khi dần dà trở thành thói quen của anh sau này, tất cả đều là công lao của thời gian.
Kéo dòng suy nghĩ quay về hiện tại, Tang Niệm nhỏ giọng nói: “Mặc dù chiếc giường này đã được đổi thành giường lớn, nhưng vẫn không rộng bằng ở nhà, em sợ anh ngủ không ngon giấc.”
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn chiếc giường đôi dưới thân, cúi người kề sát tai cô thì thầm:
“Đủ dùng rồi.”
Sau khi sửa sang lại căn nhà cũ, bố mẹ đã đổi luôn cho cô một chiếc giường mới tinh.
Nghe lời thì thầm của anh, Tang Niệm cảm thấy rõ ràng anh đang cố ý đè thấp giọng. Thanh âm trầm ấm êm tai quá mức khiến đôi tai cô như phải hứng chịu một đòn chí mạng ngọt ngào.
“Nhưng nhà em cách công ty rất xa, ngày mai anh lại phải dậy sớm...”
“Anh đã bảo trợ lý Điền đến đón rồi, còn vấn đề gì nữa không? Hay là em không muốn để anh ở lại đây?”
Tang Niệm vội vàng xua tay: “Em không có ý đó, đây cũng là nhà anh mà, anh muốn ở lại thì đương nhiên là được rồi.”
Hai người đã kết hôn, anh từng nói nhà anh chính là nhà cô, vậy nhà cô hiển nhiên cũng là nhà của anh.
Thấy đôi tai đỏ bừng của cô, Chu Ngộ Lễ không trêu chọc nữa. Đôi môi mỏng vô tình hay cố ý lướt nhẹ qua vành tai cô, anh khẽ giọng:
“Vậy anh đi tắm trước nhé.”
Tang Niệm liên tục gật đầu: “Vâng, vâng ạ.”
Anh mau đi đi, xin ngàn vạn lần đừng quyến rũ cô nữa!
Đúng lúc này, bà Tang đột nhiên đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy con gái và con rể đang trong tư thế mờ ám như vậy, bà lập tức sững sờ đứng chôn chân tại cửa.
Người cứng đờ theo còn có cả Tang Niệm. Chu Ngộ Lễ chỉ hơi khựng lại một nhịp, rất nhanh sau đó, anh đã đỡ Tang Niệm ngồi vững, từ tốn đứng dậy cất tiếng gọi:
“Mẹ.”
Bà Tang chớp chớp mắt, dường như hơi lúng túng, ánh mắt cũng đảo quanh quất tứ phía.
“À, chuyện là... đây là mận bà ngoại gửi lên, ngọt lắm, hai đứa ra ngoài nếm thử đi.”
Thường ngày chỉ có hai ông bà già sống với nhau quen rồi, ở trong nhà mình nên bà nhất thời quên mất việc phải gõ cửa.
Nói xong, bà bưng đĩa mận tây đã rửa sạch, xoay người quay đi mất.
Tang Niệm cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cô vội vàng đưa tay che mặt, đứng bật dậy khỏi giường, rầu rĩ thốt lên:
“Mận bà ngoại trồng ngọt lắm!”
Nói rồi, cô luống cuống chạy vọt ra khỏi phòng.
Chu Ngộ Lễ nhìn theo bóng lưng cô, khóe môi chậm rãi cong lên. Anh không chút hoang mang mà nhàn nhã bước ra khỏi phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)