Rất nhanh, Chu Ngộ Lễ đã thay quần áo xong rồi đi xuống lầu.
"Lại đây."
Tang Niệm đứng dậy bước về phía anh. Chu Ngộ Lễ liếc nhìn cô, sau đó mới nắm tay cô đi ra ngoài.
Dì Vương nhìn hai người mỉm cười rồi xoay người bước vào bếp, tối nay bà ấy lại được lười biếng một bữa rồi.
Đường về khu phố cổ hơi tắc, đặc biệt là vào giờ này.
Trong lúc đó, bà Tang gọi điện thoại tới hỏi thăm.
Biết bọn họ đang trên đường, bà liền dặn dò lái xe chậm một chút, chú ý an toàn.
Lái xe từ nơi bọn họ đang ở đến khu phố cổ mất hơn một tiếng đồng hồ.
Mặc dù sống trong cùng một thành phố, nhưng ở nơi rộng lớn như Kinh Thị, việc gặp mặt một lần cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Sau khi xe chạy vào khu dân cư, từ xa Tang Niệm đã nhìn thấy bà Tang đang đứng dưới lầu.
Cô hạ cửa sổ xe xuống, thò tay ra ngoài vẫy vẫy.
"Mẹ!"
Bà Tang nghe thấy tiếng, nhìn sang rồi cười vẫy tay.
Sau khi xe dừng hẳn, Tang Niệm không kịp chờ đợi mà đẩy cửa xe bước xuống, vội chạy về phía mẹ.
Còn Chu Ngộ Lễ thì không nhanh không chậm bước xuống xe, anh liếc nhìn bóng lưng đang chạy của cô rồi vòng ra cốp xe.
Bà Tang trước tiên đánh giá con gái nhà mình từ trên xuống dưới một lượt. Bọn họ cũng một tháng không gặp rồi, mặc dù bình thường vẫn hay gọi video.
"Sắc mặt không tệ, dạo này con vẫn ổn chứ?"
Đối mặt với bố mẹ, trên mặt Tang Niệm bất giác hiện thêm vài phần tươi cười.
"Vâng ạ, còn bố mẹ thì sao? Sức khỏe vẫn tốt chứ ạ?"
"Bố mẹ khỏe lắm!" Nói xong, bà Tang liền ngẩng đầu gọi to:
"Ông ơi, con gái con rể về rồi, ông mau xuống lầu đi."
Mỗi lần hai người về nhất định đều mang theo quà cáp.
Chu Ngộ Lễ xách đồ lễ mang đến đặt sang một bên.
"Mẹ, một mình con xách được rồi, không cần phiền bố đâu."
Bà Tang nhìn cậu con rể này, càng nhìn càng thấy thích.
Từ sự phản đối và lo lắng lúc đầu, rồi từ lo lắng chuyển sang gửi gắm và tin tưởng.
Đó là kết quả được tích lũy qua hơn một ngàn ngày đêm.
"Không sao, sức khỏe bố con tốt lắm."
Ông Tang nghe thấy tiếng gọi của vợ thì bước xuống lầu, nhìn thấy con gái và con rể, ông cười tươi rói.
"Niệm Niệm, Ngộ Lễ về rồi đấy à, đi đi đi, về nhà, mau vào nhà thôi."
Ông Tang nói rồi tiến lên giúp xách vài món đồ, cả nhà nối đuôi nhau bước vào tòa nhà.
Ngôi nhà tuy cũ, nhưng hai ông bà đã đặc biệt trang hoàng lại sau khi Tang Niệm kết hôn.
Diện tích nhà không nhỏ, hơn một trăm mét vuông, đủ cho hai ông bà sử dụng.
Nếu bọn họ về muốn ngủ lại thì cũng có chỗ.
Sau khi vào nhà, Chu Ngộ Lễ cùng ông Tang ngồi trên ghế sô pha. Hai người mặc dù không cùng một ngành nghề, nhưng lúc nào cũng nói chuyện rất tâm đầu ý hợp.
Bởi vì ông Tang là giáo viên lịch sử, mà Chu Ngộ Lễ cũng rất am hiểu về văn hóa lịch sử.
Trong bếp, bà Tang đang đeo tạp dề, bà quay đầu lại nhìn.
"Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, lần sau về nhà không cần mua đồ, sao các con vẫn mua?"
Tang Niệm hơi bất đắc dĩ nhún vai: "Con đã nói với anh ấy rồi, nhưng những thứ này đều do anh ấy tự chuẩn bị."
Bà Tang lắc đầu nhưng cũng không nói thêm gì nữa, dù sao đây cũng là tấm lòng của con cái.
Chỉ là mỗi lần Chu Ngộ Lễ mang đồ đến đều rất thiết thực, nhìn qua là biết anh đã rất dụng tâm.
Nào là yến sào, nhân sâm, bột bào tử linh chi, tất cả đều là những đồ bổ dưỡng có lợi cho sức khỏe.
Các con đã mua rồi, hai ông bà cũng không thể lãng phí, chỉ đành đem ra ăn, đem ra dùng.
Đồ bổ loại tốt quả thực rất có lợi cho cơ thể.
"Thế nào rồi? Hai đứa có tin tức gì chưa?"
Bà Tang liếc nhìn bụng cô, nhỏ giọng hỏi.
Tang Niệm lắc đầu: "Tháng trước con vừa mới thử, vẫn chưa có ạ."
Bà Tang liếc nhìn cô, cất giọng an ủi: "Không sao, hai đứa mới bắt đầu mà, bố mẹ hồi đó cũng mất nửa năm mới mang thai con. Chuyện này không cần phải gấp gáp, hai đứa đừng tự tạo áp lực quá lớn."
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng nhà họ Chu vốn gia đại nghiệp đại, dù sao cũng phải có một người thừa kế để tiếp quản gia nghiệp mới được.
"Mẹ quen một bác sĩ đông y lão làng, hay là ngày mai mẹ đưa con đi khám thử xem sao nhé?"
Tang Niệm không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.
"Vừa nãy mẹ còn nói không vội mà, mới hơn một tháng, khám đông y làm gì chứ?"
Bà Tang nghĩ cũng phải nên gật gù: "Được rồi."
Tang Niệm liếc nhìn mẹ: "Mẹ gọi bọn con về ăn cơm có phải còn chuyện khác nữa không?"
Bà Tang nhìn cô cười hỏi ngược lại: "Vậy con đoán thử xem bố mẹ có chuyện gì muốn nói với hai đứa?"
Tang Niệm lắc đầu: "Con đoán không ra, rốt cuộc là có chuyện gì vậy ạ?"
"Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi mẹ sẽ nói cho hai đứa nghe."
"Vâng ạ."
Ông Tang năm nay vừa mới nghỉ hưu, còn bà Tang thì đã nghỉ từ mấy năm trước, nhưng sau đó lại được trường mời về giảng dạy tiếp.
Năm nay hai người hoàn toàn nghỉ ngơi, tính ra hai ông bà đã ở nhà được hơn nửa năm rồi.
"Ông uống ít thôi đấy."
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn mẹ vợ, cong môi cười: "Không sao đâu mẹ, đây là rượu thuốc, uống một chút sẽ rất có lợi cho sức khỏe."
Bà Tang nghe vậy thì không nói gì thêm nữa.
Chu Ngộ Lễ cùng bố vợ nhâm nhi vài ly.
Đợi đến khi bữa cơm sắp xong, bà Tang lúc này mới mở lời:
"Ngộ Lễ, Niệm Niệm, hôm nay gọi hai đứa về là vì bố mẹ có chuyện muốn bàn với hai đứa."
Nghe vậy, hai người vô cùng ăn ý mà nhìn nhau.
Chu Ngộ Lễ đặt ly rượu xuống, nhìn về phía mẹ vợ:
"Mẹ nói đi ạ."
"Chuyện là thế này, bố mẹ ở nhà nhàn rỗi buồn chân buồn tay, cho nên quyết định đi chi viện giáo dục, ước chừng phải một năm rưỡi mới về."
Tang Niệm khựng lại: "Chi viện giáo dục ạ?"
Ông Tang gật đầu, đặt ly rượu xuống bàn rồi nói tiếp:
"Một người bạn của bố đang chi viện giáo dục ở vùng núi, dạo trước ông ấy vì lý do sức khỏe nên không thể tiếp tục giảng dạy được nữa. Bố nghĩ hai vợ chồng già ở nhà không làm gì cũng phí thời gian, nên muốn đi dạy cho đám trẻ trên đó."
Tang Niệm im lặng không nói gì, ngược lại, Chu Ngộ Lễ quay sang liếc nhìn cô. Anh đưa tay xuống dưới gầm bàn nắm lấy tay cô, lên tiếng:
"Nếu bố mẹ đã quyết định rồi, con và Niệm Niệm nhất định sẽ ủng hộ hai người."
Tang Niệm quay đầu nhìn anh, cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.
Cô rất hiểu ý nghĩa sâu xa của việc vào vùng núi để chi viện giáo dục.
Nếu bố mẹ còn trẻ hơn một chút nữa, cô chắc chắn sẽ không có ý kiến gì. Nhưng bây giờ hai người đều đã đến tuổi nghỉ hưu rồi.
Hoàn cảnh ở vùng núi thiếu thốn thế nào có thể tưởng tượng được, cô hơi lo lắng sức khỏe của bố mẹ sẽ không chịu đựng nổi.
Bà Tang mỉm cười trấn an: "Bố mẹ đều đã tìm hiểu trước cả rồi, hoàn cảnh trên đó cũng tạm được, không tồi tệ đến mức đấy đâu, hai đứa không cần phải lo lắng."
Hồi lâu sau, Tang Niệm mới khẽ giọng hỏi: "Vậy bố mẹ dự định khi nào sẽ khởi hành?"
Hai ông bà nhìn nhau, ông Tang lúng túng gãi mũi, bà Tang liền tiếp lời:
"Bố mẹ đã đặt vé cho ngày mốt rồi."
Nghe vậy, Tang Niệm lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.
Hai ông bà tinh mắt nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau của con gái và con rể, thấy vậy không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Trong lòng hai người dường như càng cảm thấy yên tâm hơn.
"Gấp gáp đến vậy sao?"
"Ây da, không gấp đâu, chuyện này bố mẹ đã quyết định từ tháng trước rồi."
Tang Niệm chớp mắt ngỡ ngàng: "Cho nên đến tận tối nay bố mẹ mới chịu nói với con?"
Hai ông bà hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt cô, ngược lại cứ liên tục liếc nhìn nét mặt của Chu Ngộ Lễ.
Chu Ngộ Lễ rũ mắt, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, anh kéo Tang Niệm ngồi lại vị trí cũ.
"Bố mẹ đi chi viện giáo dục là một việc rất có ý nghĩa, hơn nữa cũng không phải là đi luôn không về."
Tang Niệm dư sức hiểu đạo lý này, nhưng trong lòng cô vẫn hơi tức giận.
Đặc biệt là Chu Ngộ Lễ lại không chịu đứng cùng chiến tuyến với cô. Cô không nhịn được mà trừng mắt lườm anh, lần đầu tiên bực bội hất tay anh ra, đứng bật dậy đi thẳng về phòng ngủ cũ của mình.
"Ấy, Niệm Niệm..."
Ngay cả Chu Ngộ Lễ cũng sững sờ trong thoáng chốc. Sau khi phản ứng lại, anh khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn cánh cửa phòng vừa bị đóng sầm lại kia, nơi đáy mắt lại lóe lên một tia ý cười.
Hóa ra vị mợ Chu này của anh cũng biết tức giận, cũng có tính khí cơ đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)