Năm Thành Vũ thứ mười bảy, Thái tử cùng Tiêu tiểu tướng quân đại thắng từ phương Bắc trở về. Vài học cung ở Trường An đã tự phát tổ chức hội thơ bên bờ hồ Khúc Giang nhằm ca ngợi công lao của các tướng sĩ Đại Ngụy.
Khương Ngư vốn chẳng chút hứng thú với việc này. Đúng lúc Liễu Nguyệt Thư bị nhiễm phong hàn. Để bù đắp cho tiếc nuối không thể đích thân tới hiện trường, nàng ấy đã khẩn thiết cầu xin Khương Ngư nhất định phải đi thay mình.
Thế là Khương Ngư đành lên đường.
Khương Lân cũng có mặt ở đó nhưng hai người nhìn nhau là thấy ghét. Ngay cả diễn kịch cũng chẳng buồn diễn, dứt khoát coi nhau như người lạ.
Chủ đề của hội thơ đã được định sẵn, không ít học tử có sự chuẩn bị từ trước. Họ thao thao bất tuyệt giữa đám đông với hứng thơ dạt dào.
Khương Ngư cảm thấy vô cùng buồn chán, chỉ thuần túy đến cho đủ quân số. Ngay khi nàng sắp ngủ gật thì hiện trường bỗng nhiên xôn xao. Mọi âm thanh ngâm thơ tấu nhạc hay ca tụng công đức đều đồng loạt tăng lên gấp bội.
Nàng nghe thấy tiếng reo hò kìm nén sự phấn khích của vài người xung quanh: "Là Thái tử và Tiêu tiểu tướng quân!"
Nàng ngước mắt lên nhìn.
Hóa ra trên lầu Tử Vân phía sau lưng đã đón tiếp đoàn người của Thái tử.
Khoảng cách hơi xa, nàng chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng thanh tú của Tiêu Hoài Nghiệp trong tà áo trắng trác tuyệt.
Thái tử đứng giữa đám đông. Bóng dáng thấp thoáng chẳng rõ ràng nhưng có thể thấy rõ là chàng đang cười một cách hào sảng tùy ý.
Nàng thu hồi tầm mắt, tiếp tục tham gia hội thơ vô vị này.
Người triệu tập các học tử và chủ trì hội thơ chính là Thất công chúa điện hạ. Vị công chúa đang rất được Thiên tử sủng ái lúc bấy giờ.
Ngoại trừ vị cành vàng lá ngọc này thì trong số những người đang ngồi đây, kẻ có thân phận địa vị nổi bật nhất chính là Tuyên Vũ Phù, con gái của Tuyên thừa tướng.
Trước khi đến Khương Ngư không hề biết nàng ta cũng ở đây.
Tuyên Vũ Phù và Ngũ hoàng tử là thanh mai trúc mã tình cảm sâu đậm. Khương Ngư biết rõ Ngũ hoàng tử thù dai đến mức nào, vì thế đối với vị đại tiểu thư này nàng luôn cố gắng tránh mặt nếu có thể.
Hội thơ dần đi đến hồi kết, mọi người bắt đầu bình chọn người đứng đầu.
Người giành được vị trí đầu khôi sẽ nhận được một cành ngọc lan. Tất nhiên vào mùa này thì chẳng còn hoa thật nữa, mà chỉ là một món đồ trang trí được điêu khắc từ ngọc Điền Hy mà thôi.
Lúc này có kẻ lớn giọng nói: "Thất công chúa điện hạ, sao ngài không nể mặt ngâm một bài thơ để cùng chung vui với chúng thần?"
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là việc đã được bàn bạc từ trước. Thất công chúa sớm đã nóng lòng muốn thử, lập tức để tỳ nữ nâng váy đứng dậy hếch cằm kiêu ngạo: "Được thôi, nếu vị trí đầu khôi vẫn chưa định đoạt thì hãy nghe bài thơ bản công chúa vừa sáng tác trước đã."
Nàng ta mở miệng thốt ra một tràng câu thơ, dáng vẻ vô cùng khí thế tiêu sái. Ngay cả những chỗ bị ngắc ngứ giữa chừng cũng được tỳ nữ nhắc nhở giúp nàng ta vẫn có thể thản nhiên đọc hết mà mặt không đổi sắc.
Mọi người ra vẻ như lần đầu được nghe những câu thơ hay đến vậy. Đều kinh ngạc khen ngợi không ngớt, Khương Ngư trà trộn trong đám đông cũng hùa theo vỗ tay hai cái.
Đúng lúc này lại có người nói: "Tài hoa bậc này của công chúa điện hạ nếu không truyền ra ngoài thì thật quá đáng tiếc, chẳng lẽ vừa rồi không có ai cầm bút ghi chép lại sao?"
Câu nói này đã gãi đúng chỗ ngứa của Thất công chúa. Nàng ta tùy tiện chỉ tay trúng Khương Ngư đang ngồi một mình: "Ngươi đó, có nhớ được bài thơ bản công chúa vừa đọc không? Nếu nhớ được thì lại đây viết lên tấm lụa trắng này."
Khương Ngư thầm thở dài trong lòng, cam chịu đứng dậy: "Tuân lệnh công chúa điện hạ, thần nữ xin được viết cho ngài ngay."
Thị tùng dâng bút mực tới. Nàng không dám lơ là mà nghiêm túc hồi tưởng lại những câu thơ Thất công chúa vừa đọc, sau đó viết liền mạch một hơi lên tấm lụa trắng đang trải ra.
Đến lúc này biểu cảm của Thất công chúa vẫn rất hài lòng.
Cho đến khi không biết ai đó thốt lên một câu: "Đây chẳng phải là bút pháp của Sư đại gia sao?"
"Không sai đâu, chắc chắn là của bà ấy, ngày nào tôi cũng đến dự lớp học của bà ấy mà!"
Sư Thanh Vi là bậc thầy thư pháp đã được công nhận nên việc bị nhận ra cũng không có gì lạ. Không may là Khương Ngư lại chạm phải gương mặt khó coi của Thất công chúa, hậu tri hậu giác nhớ ra một tin đồn—
Thất công chúa từng muốn bái một bậc thầy thư pháp làm thầy, nhưng lại bị từ chối khéo vì nghi là thiên tư không đủ.
Vị bậc thầy thư pháp đó chẳng lẽ chính là...
Không sao, nàng có thể lấy cớ là do luyện chữ theo sách mẫu.
"Đúng thế, tỷ tỷ này của ta rất được Sư đại gia tán thưởng. Bình thường không ít lần luyện chữ theo bà ấy đâu." Khương Lân nhân cơ hội xen vào.
Khương Ngư: "..."
Ngươi cứ đợi đấy, về nhà ta sẽ đốt sạch bài tập của ngươi!
Tuyên Vũ Phù nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng cuối cùng cũng mở miệng: "Nói đi cũng phải nói lại, vừa rồi Khương tiểu thư không hề cùng chúng ta làm thơ nhỉ? Chữ nghĩa đã tuyệt vời như vậy thì hẳn là khả năng làm thơ cũng không thua kém chúng ta đâu, ngươi thấy sao?"
Khương Ngư đáp: "Thật hổ thẹn vì được khen lầm như vậy. Khương mỗ chẳng qua chỉ giỏi mô phỏng nét chữ, sao có thể so bì được với các tài tử giai nhân ở đây?"
Khốn nỗi nàng không muốn tranh giành nhưng đối phương lại cứ lấn lướt không buông.
"Chưa chắc đâu, ta nghe nói người giỏi thư pháp ắt sẽ giỏi thơ ca. Khương tiểu thư viết chữ đẹp như vậy sao có thể không biết làm thơ được? Chẳng lẽ là ngươi coi thường những tác phẩm vụng về của chúng ta sao?" Tuyên Vũ Phù mỉm cười nói.
Thất công chúa lạnh lùng bồi thêm: "Phải đó Khương cô nương, ngươi khiêm tốn ở đây làm gì? Chẳng lẽ sợ ở đây không ai bì kịp ngươi sao?"
Trong chốc lát, Khương Ngư trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường.
Nàng buộc phải vận dụng trí não, cố gắng tìm ra một bài thơ bình thường nhưng vẫn có thể chấp nhận được.
Chỉ là dù thế nào đi nữa thì hôm nay nàng cũng lâm vào thế cưỡi hổ khó xuống rồi.
Ngay khi nàng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với những lời chua ngoa của Thất công chúa. Bất chợt một tiếng bước chân dẫm nát sự tĩnh lặng, theo sau đó là giọng nam trong trẻo như tiếng suối chảy trên đá ngọc vang lên—
"Không phải nói là hội thơ sao, sao lại yên tĩnh thế này? Chẳng lẽ là đang đợi cô?"
Giọng điệu tuy hững hờ nhưng người nghe không ai là không biến sắc.
Đám người Tuyên Vũ Phù vội vàng đứng dậy hành lễ trong sự hoảng loạn: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
Thất công chúa vừa rồi còn đầy vẻ ngạo mạn, giờ vội vã rời khỏi vị trí chủ tọa khúm núm: "Thái tử hoàng huynh, sao huynh lại tới đây?"
"Sợ cái gì? Cô chỉ tùy tiện xem qua thôi, các người cứ tiếp tục đi."
Thái tử sải bước dứt khoát. Khi đi ngang qua tấm lụa trắng, bước chân chàng khựng lại một thoáng.
"Chữ đẹp đấy. Ai viết vậy?"
Sự im lặng bao trùm trong giây lát. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Khương Ngư, nàng lặng lẽ gật đầu.
Thái tử mỉm cười dịu dàng, đi tới bàn chính cầm lấy cành hoa làm bằng bạch ngọc, giọng nói mang theo vẻ tiếc nuối: "Hoa ngọc lan này cũng đẹp đấy nhưng tiếc là không phải đồ thật."
Thế gian đều nói ngọc Điền Hy quý giá không gì sánh bằng. Vậy mà chàng lại tiếc nuối vì đây chẳng phải hoa thật.
Chàng quay sang Khương Ngư hỏi: "Ngươi là đệ tử của Sư đại gia?"
"Vâng."
Thái tử cười nói: "Chữ đã như vậy thì nói gì đến thơ? Đã như vậy thì ngươi xứng đáng đứng đầu vòng này."
Chẳng biết là trùng hợp hay cố ý. Lời nói của chàng lại trùng khớp với những gì Tuyên Vũ Phù vừa nói. Sắc mặt nàng ta lập tức trở nên vi diệu rồi cúi đầu xuống.
Thái tử đích thân mang cành hoa đến trước mặt Khương Ngư, dáng vẻ thong dong tùy ý: "Thưởng cho ngươi."
Chàng thuận thế ngồi xuống nhưng không đi tới vị trí chủ tọa của Thất công chúa mà ngồi ngay cạnh Khương Ngư. Sau đó chàng nhìn mọi người uể oải nói: "Không phải đang luận thơ để định đầu khôi sao? Cô vừa nhận được một bảo vật từ phụ hoàng. Vòng tiếp theo ai làm thơ hay nhất sẽ dùng vật này để ban thưởng."
Chàng vỗ tay hai cái, thị tùng phía sau dâng lên một cuộn tranh rồi mở ra trước mặt mọi người. Đó rõ ràng là bản gốc bức "Vọng Xuân Đồ" của họa thánh tiền triều.
Khương Ngư ngồi ngay ngắn bên cạnh Thái tử, bề ngoài tỏ vẻ nghiêm túc nghe họ ngâm thơ.
Phía sau đám đông, Khương Lân tức đến sắp nghiến nát răng. Khương Ngư cầm cành ngọc lan khẽ lắc nhẹ trước mặt hắn ta, nụ cười vô cùng chói mắt.
Đang mải mê khiêu khích thì bỗng nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng cười khẽ.
Nàng nhạy bén quay đầu lại, nhưng thấy Thái tử đang chống cằm. Ánh mắt rơi trên đám học tử đang tranh nhau ngâm thơ với vẻ chuyên tâm, chẳng hề có chút dấu hiệu nào là đang cười.
Chắc là ảo giác thôi, nàng nghĩ bụng.
...
Khương Ngư cầm một cành ngọc lan bước vào trong viện Miên Phong.
Chuyện năm đó có lẽ điện hạ sớm đã quên rồi.
Nhưng nàng vẫn nhớ. Luôn ghi nhớ.
Ngồi bên cửa sổ nghỉ ngơi một lát thì Văn Nhạn bước vào.
Bà ấy báo cho nàng biết ngày mai có cung yến Tết Đoan Ngọ, Thánh thượng truyền nàng vào cung.
Khương Ngư ngẩn ra một chút, không hề hoảng hốt mà lo lắng suy tính: "Cha ta cũng có mặt, có cách nào để không gặp ông ấy không?"
Văn Nhạn uyển chuyển nói: "Vương phi tạm thời không cần lo lắng về Khương đại nhân nữa. Ông ta bị tra xét về tội tham ô, hiện đang bị thẩm vấn ở Đại lý tự."
Khương Ngư: Hửm?
Lại còn có chuyện tốt như vậy sao?
Tâm trạng Khương Ngư cực kỳ tốt, lập tức xuống bếp làm bánh thơm bột củ ấu sữa bò chia cho mọi người. Bản thân nàng cũng lấy một phần định mang đến nhà tắm để vừa ngâm bồn vừa thoải mái thưởng thức.
Nàng bê đồ đi tới, khi sắp đến gần hồ nước, bước chân vui vẻ bỗng khựng lại.
Bóng người đang tựa lưng vào thành hồ với mái tóc đen xõa xuống kia nếu không phải Phó Uyên thì còn là ai nữa?
Không kịp nghĩ nhiều, nhân lúc đối phương dường như chưa chú ý đến mình, nàng vội vàng quay người định chuồn lẹ.
"Lại đây."
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Cơ thể nàng cứng đờ quay lại rồi chậm chạp bước đến bên hồ.
Cũng may là chàng có mặc đồ, dù chỉ là một lớp áo mỏng dính sát vào người nhưng ít ra nàng cũng không cần phải che mắt.
Hàng mi đen nhánh của chàng ướt sũng khiến đôi mắt ấy càng giống như bị sương đen bao phủ.
Chàng giơ tay ngoắc ngoắc nàng.
Động tác quen thuộc này làm Khương Ngư thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là chàng muốn ăn.
Nàng cúi người đặt đồ xuống, vừa định đứng dậy thì cổ tay chợt thắt lại. Phó Uyên nắm lấy cánh tay nàng lôi tuột xuống nước.
"Bõm!"
Cũng may là chàng vẫn còn nhớ mà túm lấy gáy nàng để nàng không đến mức sặc nước mà chết.
Khương Ngư vùng vẫy hai cái nhưng đành phải khuất phục dưới bàn tay của chàng, nàng bị chàng ấn sau gáy nên mỉm cười hỏi: "Điện hạ đang làm gì vậy?"
Phó Uyên đáp: "Xem xem cá có bị chết đuối không."
Khương Ngư: "..."
Khả năng bị chết đuối của ta chắc là thấp hơn ngài đấy.
Phó Uyên kết thúc cuộc thử nghiệm vô nghĩa này rồi quay sang ăn bánh. Khương Ngư đưa tay giành với chàng một cái liền bị chàng quay đầu nhìn.
Khương Ngư nhìn lại.
Bốn mắt nhìn nhau, chàng cầm thêm một cái nữa nhét vào miệng Khương Ngư. Nàng cuống cuồng cả buổi mới nuốt xuống được, đến lúc nuốt xong nhìn lại thì chàng đã ăn hết gần phân nửa.
"... Điện hạ đến đây làm gì?"
Đến canh chừng để hành hạ nàng sao?
Phó Uyên nói: "Nếu ngươi không thích thì có thể đi trước."
Khương Ngư nói: "Không, thiếp rất thích ở cùng điện hạ."
Nói xong nàng liền giành lấy miếng bánh trong tay chàng.
Không biết có phải câu nịnh nọt vừa rồi của nàng đã có tác dụng hay không mà Phó Uyên phá lệ không giành nữa, chỉ nhìn nàng ăn hết.
Một đĩa bánh nhanh chóng bị ăn sạch sành sanh.
Khương Ngư thoải mái tựa vào thành hồ, chỉ vào vết sẹo lộ ra trên cánh tay trái của chàng: "Là vết thương để lại trên chiến trường sao?"
Phó Uyên tùy ý đáp: "Ừ."
Khương Ngư không nghĩ nhiều mà nói: "Điện hạ, Thánh thượng muốn ngày mai thiếp tiến cung."
Phó Uyên: "Biết rồi."
Khương Ngư suy nghĩ một chút: "Lần vào cung này thiếp nhất định sẽ cầu xin cho chàng."
Phó Uyên khẽ nâng mí mắt rồi đột ngột nói: "Chuyện của Khương Quyết là do ta làm."
Khương Ngư sững sờ.
Phó Uyên quan sát nàng, muốn nhìn thấy nỗi buồn bã bất lực trên khuôn mặt đó để thấy nỗi đau bị phản bội. Nếu có thể thì tốt nhất là thêm một chút hận thù dành cho chàng.
Chàng cần nàng cầu xin để làm gì chứ, sự tin tưởng dành cho chàng sớm muộn gì cũng sẽ bị phụ lòng.
Nhưng nhìn mãi chàng lại phát hiện ra, dù nàng đang cố gắng giữ bình tĩnh nhưng khóe miệng lại từ từ nhếch lên.
"..."
Phó Uyên chậm rãi hỏi: "Đó là cha ruột của nàng, nàng chẳng lo lắng chút nào sao?"
Một người đến cả người thân máu mủ cũng không quan tâm, lại có quan tâm, cầu xin cho chàng ư? Phó Uyên không thể tin được.
Hoặc là nàng đang ngụy trang, hoặc là có mục đích khác.
"Chuyện này à..."
Khương Ngư chống cằm như thể đang suy nghĩ.
Tâm trí nàng bay về buổi trưa của nhiều năm về trước.
Nàng vì không nghe lời thầy giáo mà bị Khương Quyết mắng cho một trận. Sau khi trở về liền sà vào lòng Từ Tri Thư làm nũng: "A nương, thầy giáo nói con chẳng nghe lời chút nào, có phải con thật sự rất nghịch ngợm không?"
Từ Tri Thư vừa thắt nút dây vừa qua loa đáp: "Ngoan mà ngoan mà, con là ngoan nhất."
"Nhưng con không muốn ngoan." Nàng mếu máo đầy vẻ tủi thân nói: "Con không nghe lời thì có phải sẽ không còn ai thích con nữa không? Con có cần phải trở nên ngoan ngoãn không?"
Từ Tri Thư thở dài: "Làm sao có chuyện đó được? Con có trở thành thế nào đi chăng nữa thì vẫn luôn có người thích con. Mẹ cũng sẽ mãi mãi yêu thương con."
"Tại sao ạ?"
"Tự mình vào trong sách mà tìm câu trả lời, chẳng phải con rất thích đọc sách sao? Đi đi."
Nhưng nàng không đi mà cứ ôm chặt lấy chân Từ Tri Thư, kiên trì hỏi tại sao, tại sao.
Cuối cùng Từ Tri Thư cũng đặt nút dây xuống, vẻ mặt có chút bất lực.
Bà gõ nhẹ vào đầu nàng rồi nói: "Bởi vì con là con của mẹ mà."
Bởi vì là con của bà nên sẽ luôn được yêu thương.
Tâm trí quay trở lại hiện tại.
Khương Ngư hạ khuỷu tay xuống, bật cười một tiếng trả lời: "Bởi vì thiếp đã nhận được những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này. Tự nhiên sẽ chẳng bận tâm đến những thứ thấp kém kia nữa."
Im lặng một hồi, Phó Uyên thu hồi tầm mắt.
Câu trả lời của nàng có lẽ đối với người thường là vô căn cứ, chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng ít ra lý do này đã thuyết phục được chàng.
Khương Ngư thở hắt ra một hơi, thấy ngâm bồn cũng đã hòm hòm liền muốn lên bờ. Bất chợt Phó Uyên mở lời: "Ninh Vương là người của ta, ngài ấy sẽ giúp nàng. Ngoại trừ ngài ấy ra thì đừng tin bất kỳ ai khác."
Khương Ngư theo bản năng đáp lời: "Vâng."
Nói xong nàng mới chợt nhớ ra Ninh Vương chính là hoàng đệ cùng cha khác mẹ với thiên tử. Vì đắm chìm trong hưởng lạc, không am tường chính sự nên trước nay luôn nhận được vài phần tin tưởng từ Thành Vũ Đế.
Không ngờ ngài ấy lại là người của điện hạ.
Mà điện hạ còn trực tiếp nói cho nàng biết.
Làn nước ấm áp trong bồn dường như thấm vào tận đáy lòng, nàng mỉm cười ngẩng mặt lên, nhìn Phó Uyên khẽ nói: "Đa tạ điện hạ, thiếp sẽ cẩn thận."
Phó Uyên lướt nhìn qua gò má nàng, nơi đó còn dính chút vụn bánh. Theo nhịp nàng mở miệng nói chuyện mà khẽ đung đưa trước mắt khiến chàng thấy phiền lòng.
Phiền lòng nhớ lại đêm nàng hôn mê đó. Trong vài khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi lúc nằm trong lòng chàng, nàng đã áp sát vào lồng ngực chàng rồi lẩm bẩm gọi: "Điện hạ..."
Hơi thở lúc ấy dường như vẫn còn vương vấn trước mặt, thiêu đốt cả làn da.
Cuối cùng chàng cũng đưa tay ra, phủi đi cái vụn bánh đáng ghét khiến chàng phiền lòng kia.
Nhưng ý nghĩ ấy vẫn không hề lắng xuống.
Bởi vì đó chẳng qua cũng chỉ là một chút vụn bánh mà thôi.
Thứ thực sự khiến chàng phiền lòng thì dù thế nào cũng chẳng thể xóa nhòa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)