Sương mai chưa tan, người hầu trong phủ Lương Vương đã bưng ngải cứu và xương bồ đi lại xuyên qua phủ.
Họ treo những cành còn vương sương sớm lên hai bên cửa đỏ để xua đuổi tà ma.
Buổi sáng, Khương Ngư lười biếng thức dậy, dùng những nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn để làm bánh chưng.
Lần này nàng làm rất nhiều, không chỉ cho người trong phủ Lương Vương ăn mà còn chia ra gửi đi mấy nơi. Công chúa Hòa Trinh, Liễu Nguyệt Thư, Lan di và Viên tiên sinh, mỗi người một phần.
Yến tiệc cung đình diễn ra vào buổi tối nên không cần vội vàng. Buổi trưa Khương Ngư cùng dùng bữa với Phó Uyên.
Chàng trông có vẻ không mấy hứng thú với loại lễ tiết này. Có lẽ cảm thấy phu thê trong thiên hạ đều cùng nhau đón tết nên cũng thuận tiện ghé qua viện Miên Phong.
Khương Ngư rốt cuộc cũng làm cho chàng loại bánh chưng vị mứt anh đào.
Nàng khó mà tưởng tượng nổi có người lại thích ăn loại này, thế nhưng chàng lại tiếp nhận rất tốt và ăn sạch sẽ.
Khương Ngư lẳng lặng cắn một miếng bánh chưng nhân lòng đỏ trứng của mình, thầm nghĩ sau này có thể đem những ý tưởng trước kia không dám dùng đều áp dụng lên bữa ăn của Phó Uyên.
Nàng nhớ tới số bánh chưng chuẩn bị trong bếp rồi hỏi: “Thiếp cũng làm mấy loại bánh chưng cho Công chúa, khi nào gửi đi thì thích hợp ạ?”
Phó Uyên đáp: “Không cần gửi đâu, ngày mai gọi muội ấy qua đây.”
Khương Ngư kinh ngạc vui mừng: “Điện hạ bằng lòng gặp Công chúa rồi sao?”
Phó Uyên không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận mà chỉ nói: “Muội ấy nên tới đây.”
Khương Ngư không hỏi thêm gì nữa mà gật đầu. Phó Uyên đưa tay định lấy bánh đậu xanh trên bàn.
Nhưng mới ăn được một cái thì Khương Ngư đã dời đĩa bánh đi chỗ khác.
Phó Uyên hỏi: “Vương phủ nghèo đến mức không ăn nổi điểm tâm sao?”
Khương Ngư tỏ vẻ nghiêm túc: “Chẳng phải Thánh thượng đã cắt bổng lộc một năm của ngài sao? Vẫn nên tiết kiệm một chút đi ạ.”
Phó Uyên thong thả lau tay: “Đã như vậy thì đồ trong kho...”
“Thiếp đùa thôi mà.”
Khương Ngư lập tức đầu hàng, lấy sợi dây ngũ sắc giấu bên cạnh ra.
“Thiếp muốn hỏi là Điện hạ có muốn đeo thử dây trường mệnh không?”
Phó Uyên hững hờ liếc nhìn một cái, lạnh lùng thu hồi ánh mắt: “Nhạt nhẽo.”
Chỉ khi còn rất nhỏ chàng mới bị ép buộc đeo thứ này. Lúc đó sức lực quá yếu nên bị Anh Quốc công giữ chặt cổ tay rồi buộc dây trường mệnh vào.
Sau này lớn lên, kẻ nào còn muốn đeo cho chàng thì chàng có thể rút kiếm khiến đối phương sợ chạy mất.
Nếu bây giờ chàng rút kiếm, nàng cũng sẽ có phản ứng tương tự thôi.
Khương Ngư bỗng nhiên thở dài: “Nếu không thể đeo dây trường mệnh cho Điện hạ thì thiếp sẽ chẳng bao giờ làm ra được bánh đậu xanh ngon nữa đâu.”
“Nàng tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao?”
“Còn có bánh rán, bánh thủy tinh, bánh tuyết hoa, bánh vân phiến, bánh đậu vàng...”
Phó Uyên không hề lay chuyển: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Khương Ngư nói: “Được rồi, không ăn thì thôi.”
Nàng buồn bã đặt đĩa bánh đậu xanh trở lại, trông có vẻ không được vui cho lắm.
Phó Uyên nhấc tay lên, Khương Ngư tưởng chàng định lấy bánh đậu xanh. Đang tính toán làm sao để bất ngờ chộp lấy tay chàng đeo dây trường mệnh vào thì thấy bàn tay kia đã đặt trước mặt mình.
Chàng nói: “Ta chỉ đeo một ngày thôi.”
Đôi mắt Khương Ngư bỗng chốc sáng bừng lên. Nàng thử dò xét nắm lấy cổ tay chàng, thấy chàng thật sự không phản đối liền vội vàng buộc sợi dây ngũ sắc vào cho chàng.
Sợi dây được thắt thành nút cát tường, màu sắc rực rỡ. Đeo trên cổ tay gầy guộc trắng lạnh của chàng trông có phần hơi buồn cười.
Khương Ngư lại tỏ ra khá hài lòng. Nàng mặc kệ ánh mắt ghét bỏ của chàng, ngắm nghía một hồi mới nói: “Xong rồi ạ.”
Phó Uyên thu tay về, vẻ mặt không mấy vui vẻ ăn bánh đậu xanh. Khương Ngư cười híp mắt nói: “Điện hạ sẽ trường thọ trăm tuổi.”
Phó Uyên coi như không nghe thấy.
Sắp đến giờ vào cung, Khương Ngư đứng dậy.
“Điện hạ, đợi thiếp dự tiệc về sẽ mang bánh thanh đoàn của tiệm Lý Ký cho ngài.”
Nàng nhanh nhẹn rời đi.
Phó Uyên cúi đầu nhìn sợi dây ngũ sắc trên tay, tùy ý giật nhẹ nhưng không đứt. Vậy thì thôi vậy, để đến ngày mai rồi tính.
...
Khương Ngư trang điểm thay y phục xong xuôi rồi lên xe ngựa tiến vào cung.
Nghe tin Phó Sinh bị ngã gãy chân, nàng ít nhiều cũng có chút mong chờ buổi yến tiệc này. Đến khi thực sự nhìn thấy hắn ta ngồi trên xe lăn, cánh tay bị treo lên, sự mong chờ đó hoàn toàn biến thành niềm an ủi.
Không uổng công hôm nay nàng đặc biệt đến sớm, quả nhiên bộ dạng hắn ta còn thảm hại hơn nàng tưởng.
Vẻ đắc ý này có lẽ đã để lộ sơ hở khiến hắn ta nhận ra. Trước khi yến tiệc chính thức bắt đầu, Phó Sinh đã nghẹn một cục tức trong lòng.
Đợi đến khi Ngô Chiêu nghi chủ động ra mặt hiến một điệu múa cho Thành Vũ Đế, Phó Sinh lập tức trả đũa: “Từ lâu đã nghe Nhị hoàng tẩu tinh thông âm luật, hay là cũng lên diễn một khúc đi?”
Khương Ngư đương nhiên chẳng biết gì về âm luật cả.
Trước khi nàng kịp mở miệng, Ninh Vương đang giả vờ say rượu đã vỗ cái bụng phệ cười hì hì nói: “Trần Vương, ngươi vừa nhắc đến chuyện này thì ta hết buồn ngủ rồi đấy. Hoàng huynh, thần đệ vừa học được một khúc nhạc mới từ Hiệp luật lang, hay là thổi cho huynh nghe nhé?”
Ninh Vương cực kỳ yêu thích âm luật. Mặc dù trình độ rất đáng quan ngại nhưng mỗi dịp cung yến đều phải góp vui một bản.
Thành Vũ Đế bất lực nói: “Biết ngay là đệ ngồi không yên mà. Thôi thì tới đây đi, để trẫm nghe xem điệu nhạc mới đó là gì.”
Khương Ngư an tâm ngồi tại chỗ, kiềm chế không nhìn sang Ninh Vương.
Ngũ hoàng tử hôm nay lại rất an phận. Nghe nói hắn ta phạm phải chuyện gì đó nên bị người của Ngự sử đài dâng sớ luận tội, hiện đang rụt cổ giả vờ ngoan ngoãn.
Thành Vũ Đế hứng thú khá tốt nên uống thêm chút rượu. Khi men say thấm vào, ngài cũng lười nghe nhạc xem múa, xua tay cho mọi người giải tán.
Khương Ngư không ăn được bao nhiêu tại yến tiệc nên vừa quay lại xe ngựa đã mở bánh thanh đoàn mua lúc trước ra ăn phần của mình.
Nhớ lại khi nãy, không biết có phải ảo giác hay không mà trong buổi tiệc, số lần Thành Vũ Đế nhìn về phía nàng đặc biệt nhiều.
Hay nói đúng hơn là nhìn vào vị trí trống bên cạnh nàng.
Nàng có dự cảm rằng Thành Vũ Đế sẽ đến phủ Lương Vương.
Đêm tối tĩnh lặng. Xe ngựa từ từ lăn bánh về hướng vương phủ.
*
Cung Chiêu Dương.
Thành Vũ Đế ngồi trên ghế, đôi mày nhíu chặt, khép hờ hai mắt. Thục Phi đứng sau lưng nhẹ nhàng dùng hai ngón tay xoa bóp thái dương cho ngài để giải rượu.
Thành Vũ Đế không còn dáng vẻ hào sảng hay nói như lúc ở yến tiệc, Ngài trở nên mệt mỏi đầy u sầu, giống như bất kỳ người cha nào đang thương nhớ con cái: “Mấy ngày trước Viên Kế Đồng có đi thăm Lương Vương, trẫm cứ ngỡ nó sẽ không gặp. Lần trước trẫm đi gặp, nó ngay cả một tiếng ‘phụ hoàng’ cũng không chịu gọi.”
Thục Phi cười nhạt bảo: “Nếu Bệ hạ nhớ Lương Vương thì ngại gì không đi thăm một chuyến? Biết đâu Lương Vương đã sớm đợi được gặp ngài một lần rồi.”
“Nhưng hôm nay thì thôi vậy, Bệ hạ uống nhiều rượu rồi, vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Thành Vũ Đế “ừ” một tiếng. Sắc mặt vẫn không thấy giãn ra, dường như đang suy tính điều gì.
Thục Phi nhận ra cúi mắt hỏi: “Bệ hạ lẽ nào đang lo lắng vì chuyện của Tề Vương?”
Ngài vừa nghe nhắc tới thì sa sầm mặt mũi: “Cái thằng ranh con này, trẫm thật sự quá nuông chiều nó rồi!”
Tề Vương và con gái nhà họ Tuyên là thanh mai trúc mã, ngài cũng đã ban hôn cho hai người. Tề Vương quả thực vì vậy mà an phận được một thời gian dài.
Thế nhưng ngay ngày kia, hắn ta lại làm ra chuyện khốn nạn phi ngựa làm người bị thương. Bị Ngự sử đài dâng sớ luận tội đã đành, hắn ta lại chẳng hề biết hối cải mà còn ngấm ngầm gây khó dễ cho người đã tố cáo mình.
“Nó tưởng trẫm già rồi lú lẫn nên không phát hiện ra mấy cái tiểu xảo đó của nó sao.” Thành Vũ Đế lạnh lùng nói.
Vẻ mặt giận dữ của ngài cứ như thể sắp xông đi đánh Tề Vương một trận tới nơi. Nhưng Thục Phi nhìn ra được ngài không thực sự tức giận. Chuyện phi ngựa làm bị thương chỉ là chuyện nhỏ, Tề Vương giỏi nhất chính là khóc lóc nhận lỗi.
Một tia cười giễu cợt lướt qua đáy mắt, Thục Phi dịu giọng nói: “Tề Vương điện hạ còn trẻ, khó tránh khỏi kiêu ngạo nóng nảy, đợi sau khi thành hôn tự nhiên sẽ hiểu chuyện thôi. Thiếp thấy nó rất nghe lời con gái nhà họ Tuyên đấy.”
Đôi mắt Thành Vũ Đế hơi nheo lại, ngài không nói một lời xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên tay phải.
Tuyên Thừa tướng có một trai một gái. Con trai từng làm bạn học của Trần Vương, nay đang giữ chức Đại lý tự khanh, chưa bao giờ che giấu việc qua lại với Trần Vương.
Con gái thì tình cảm sâu nặng với Tề Vương, năm ngoái đã định hôn ước. Tề Vương ngay cả chỉ dụ của ngài cũng dám phản kháng nhưng duy nhất chỉ nghe lời cô gái này.
Trước kia, đây là minh chứng cho Thừa tướng Tuyên Liệt Trạch. Với tư cách là cận thần của thiên tử, ông ta công khai ra dấu không đứng cùng phe với Thái tử. Thế nhưng hiện giờ Thái tử bị phế, ý nghĩa của việc này đã khác xưa.
Lần này xảy ra chuyện phi ngựa làm bị thương, lại chỉ có một tiểu lại ở Ngự sử đài dám cáo trạng trước mặt ngài. Những quan viên khác lẽ nào thực sự không hay biết?
Thứ bọn họ sợ rốt cuộc là Tề Vương hay là nhà họ Tuyên?
Dừng lại dòng suy nghĩ, Thành Vũ Đế thản nhiên mở lời: “Tề Vương tuổi còn trẻ nhưng cũng đã qua sinh nhật mười bảy tuổi. Chẳng lẽ năm Uyên nhi mười bảy tuổi cũng coi mạng người như cỏ rác giống nó sao?”
Thục Phi không tiện tiếp lời. Thành Vũ Đế tự lẩm bẩm: “Trần Vương thiếu sự quyết đoán, Tề Vương thiếu sự điềm tĩnh. Hai đứa trẻ này rốt cuộc vẫn thiếu một mẫu phi tốt tận tâm dạy bảo.”
Thục Phi suy đoán ngữ khí của ngài rồi nói: “Mẫu phi của hai vị Điện hạ tuy rằng ôn hòa lương thiện, nhưng suy cho cùng vẫn không thể sánh được với Tiên hoàng hậu thục tuệ thông đạt, có phong thái mẫu nghi thiên hạ.”
Thành Vũ Đế im lặng như một pho tượng. Thục Phi trong lòng thấp thỏm hối hận vì lời vừa nói.
Cũng may Thành Vũ Đế không nổi giận, nửa ngày sau mới thở dài: “Mấy ngày nay trẫm cứ luôn mơ thấy nàng ấy.”
Mơ thấy nàng ấy dưới cây hòe già nhà họ Tiêu, cùng ngài và Tiêu Hàn Sơn luyện võ. Mơ thấy nàng ấy chỉ vào những bông hoa hòe đang bay cười tươi nói: “Phó Quân, chàng hái cho ta một bông hoa đi. Hái được rồi ta sẽ gả cho chàng.”
Nhưng những giấc mơ này cuối cùng đều dừng lại ở cùng một cảnh tượng. Nàng ấy ở trong lòng ngài, khắp người đầy máu, khóe miệng vẫn nở nụ cười. Nhưng trong mắt lại đầy sự oán độc, dường như dùng cả tính mạng để nguyền rủa ngài.
“Nàng ấy xuống địa phủ rồi vẫn hận trẫm, cho dù có luân hồi thêm mười kiếp, trăm kiếp thì vẫn cứ hận trẫm.” Thành Vũ Đế trầm giọng nói.
Thục Phi bỗng chốc cắn chặt môi, nén lại tất cả những cảm xúc khác lạ rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Tiên hoàng hậu chỉ là không buông bỏ được ngài thôi. Đợi tháng sau ngài tới cung Ngọc Tiên, hãy truyền đạt tâm nguyện của mình cho nàng ấy, chấp niệm của nàng ấy tự nhiên sẽ tan biến thôi.”
Thành Vũ Đế hơi gật đầu, ánh mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ lộ rõ sự hoài niệm vô tận.
*
“Điện hạ, Tề Vương đã bị lệnh cấm túc, Thánh thượng tước bỏ chức vụ của hắn ta ở Thái thường tự, người của chúng ta vừa vặn thế vào.”
Trong thư phòng, Hách Liên Ách báo cáo.
“Đợi đến lễ tế ở cung Ngọc Tiên tháng sau chính là thời cơ ra tay.”
Phó Uyên nói: “Làm tốt lắm.”
Hách Liên Ách mỉm cười: “Ai bảo Tề Vương tình cảm quá sâu với Tuyên tiểu thư chứ, thuộc hạ chỉ sai người khiêu khích vài câu là hắn ta đã dám phi ngựa gây thương tích ngay trên phố. Người kia bị gãy xương chân, thuộc hạ đã trọng thưởng và đưa hắn cùng gia đình về Lan Lăng dưỡng lão rồi.”
“Phía cung Ngọc Tiên chúng ta cũng đã thu xếp xong, còn có Hán Dương Trưởng công chúa nữa. Ngài muốn đích thân ra tay nên thuộc hạ sẽ không xen vào. Ngài còn điều gì khác cần dặn dò không?”
Phó Uyên hỏi: “Vương phi đâu?”
Hách Liên Ách ngẩn người: “Vương... hả?”
Phó Uyên khẽ nâng mí mắt liếc nhìn y. Hách Liên Ách bừng tỉnh hiểu ra: “Vương phi rất tốt, đang trên đường về phủ rồi ạ.”
Phó Uyên im lặng.
Hách Liên Ách suy đoán nói: “Vương phi không gặp phải khó khăn gì ở yến tiệc cung đình cả. Tề Vương thì tự lo không xong, Trần Vương tuy có ý đồ đó nhưng cũng bị Ninh Vương chặn lại rồi. Vương phi trông có vẻ tâm trạng khá tốt, trước khi đi dự tiệc còn ghé mua bánh thanh đoàn tiệm Lý ký, tổng cộng hai phần, chắc chắn là để dành cho ngài một phần.”
Đợi y nói xong, Phó Uyên mới bảo: “Biết rồi, ngươi nói nhảm nhiều quá.”
Hách Liên Ách: “...”
Y tức đến cười ngược lại, căm phẫn mà không dám nói gì.
Không lâu sau, Sơ Nhất vào báo cáo Khương Ngư đã về phủ, đang đi về phía Biệt Hạc Hiên, trên tay xách theo bánh thanh đoàn.
Phó Uyên ra lệnh: “Ngươi đi được rồi.”
Hách Liên Ách nói: “Thuộc hạ cũng muốn ăn bánh thanh đoàn tiệm Lý ký.”
Phó Uyên đáp: “Không có tiền mua thì ra lề đường mà xin ăn.”
Khóe mắt Hách Liên Ách giật mạnh. Y sợ ở lại thêm nữa sẽ lên cơn đau tim, hít một hơi thật sâu mỉm cười cáo lui.
Phó Uyên đổi vị trí sang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một quyển kỳ phổ lơ đãng lật xem. Giữa chừng chàng liếc mắt nhìn, sợi dây ngũ sắc vẫn còn trên cổ tay, coi như không phụ lòng hứa với nàng.
Một lát sau Sơ Nhất đi vào, trên tay bưng đĩa bánh thanh đoàn.
Sau lưng y chỉ có Thập Ngũ.
Phó Uyên hỏi: “Vương phi đâu?”
“Đi rồi ạ.” Sơ Nhất đáp: “Chẳng phải ngài không cho người vào Biệt Hạc Hiên sao?”
Thấy Phó Uyên nhìn sang, Thập Ngũ nghiêm nghị gật đầu: “Thuộc hạ cũng sẽ chịu trách nhiệm giám sát, cho dù là Vương phi cũng không được đến gần Biệt Hạc Hiên nửa bước.”
Phó Uyên hỏi: “Hôm nay ăn mấy cái bánh chưng rồi?”
Sơ Nhất và Thập Ngũ nhìn nhau, người trước bảo “năm cái”, người sau bảo “bảy cái”.
Phó Uyên nói: “Ăn no quá hóa rồ thì tự đào hố mà chôn mình đi.”
Hai người: “...”
Cái này là lại bị làm sao nữa đây?
Phó Uyên ra lệnh: “Cút ra ngoài.”
Hai người không còn gì để nói đành dắt nhau đi ra. Lúc này Sơ Nhất sực nhớ ra điều gì đó liền rút một xấp giấy trong ngực ném nhanh đến trước mặt Phó Uyên.
“Qua điều tra của thuộc hạ, Trần Vương gửi cho Vương phi tổng cộng mười tám bức thư, Vương phi chỉ hồi đáp một bức trong số đó. Điện hạ cứ tự mình xem đi!”
Hắn không ngờ Vương phi thực sự trả lời thư, trong lòng thấp thỏm sợ nàng viết điều gì không hay. Nhỡ đâu Điện hạ nổi giận thì chết người như chơi, để tránh bị vạ lây, hắn và Thập Ngũ chạy nhanh hơn cả sóc.
Phó Uyên mắng thầm một câu “đồ ngu xuẩn”. Chàng nhìn xấp thư lạnh lùng nghĩ hay là đốt quách đi cho xong.
Nhưng đốt đi thì chẳng còn gì thú vị nữa. Nàng không phải chúc chàng sống lâu trăm tuổi sao? Tốt nhất là nàng đừng có nói lời tương tự với Phó Sinh.
Chàng tùy ý lật xem hai tờ giấy mỏng trên cùng.
Một bức là thư của Phó Sinh gửi cho nàng: “Ta từng chữ đều là thật lòng, làm thế nào nàng mới chịu tin? Ta biết nàng gả cho vị hoàng huynh kia của ta chỉ là hờn dỗi mà thôi. Nếu nàng không muốn, sau khi nàng thành hôn, ta cũng có cách khác để đưa nàng rời đi.”
Thời gian là nửa tháng trước khi họ đại hôn.
Khương Ngư hồi đáp chính là bức thư này.
Phó Uyên rút tờ thư của nàng, không lật xem ngay mà tùy ý đặt trên bàn rồi mở túi đựng bánh thanh đoàn ra, từng miếng một ăn hết sạch.
Mùi vị rất khá, nàng nói từ nhỏ đã thích ăn đồ tiệm Lý ký. Chắc có lẽ không phải lời nói dối.
Phó Uyên không có cảm xúc gì đặc biệt, đưa tay định xé sợi dây ngũ sắc trên cổ tay xuống.
Đột nhiên gió đêm thổi qua làm lật một góc tờ giấy.
Trên mặt giấy trắng mực đen chỉ có duy nhất một câu —
“Lòng ta chẳng phải đá, nhưng cũng chẳng thể lay chuyển.”
Ngay từ đầu, người nàng thích vốn không phải Trần Vương.
Gió ngừng giấy lặng, sợi dây ngũ sắc vẫn yên vị trên cổ tay, chưa từng bị lay động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)