Ngay cả khi đối mặt với những vết sẹo trên người mình, trong đầu chàng lại hiện lên cơ thể trắng trẻo không chút tì vết ẩn hiện trong lớp lụa mỏng nhẹ kia.
Nếu như trên người nàng có thêm hai vết sẹo thì chắc chắn cũng rất thú vị.
Chỉ là nếu nàng khóc thì nhất định sẽ rất phiền phức, cho nên nghĩ vậy rồi thôi.
Làn nước thấm đẫm làn da, hơi ấm gột rửa kinh mạch khiến Phó Uyên cho phép bản thân được thả lỏng một chút.
Người yêu thích hưởng thụ như nàng hèn chi lại thích tới đây như vậy.
...
Sơ Nhất và Thập Ngũ đã sửa xong cánh cửa Biệt Hạc Hiên bị hổ nhỏ húc hỏng.
Trông thấy Phó Uyên một mình đi bộ trở về, cả hai người bọn họ đều rất kinh ngạc.
Điện hạ thật đúng là thay tính đổi nết rồi. Không trừng phạt hổ nhỏ, cũng không trưng ra bộ mặt lạnh lùng với họ, thậm chí còn mang vẻ mặt thong dong tự tại, tâm trạng khá tốt.
Chẳng lẽ đây chính là lời đồn quỷ nhập tràng sao?
Điện hạ bước vào trong phòng, ngồi xuống bên cửa sổ để tiếp tục ván cờ còn dở dang từ lúc hoàng hôn.
Sơ Nhất và Thập Ngũ đang định lặng lẽ lui ra thì bỗng nghe chàng lên tiếng: “Đi điều tra cho rõ ràng.”
“Trong những bức thư qua lại trước kia giữa Vương phi và Trần Vương rốt cuộc đã nói những gì.”
“Rõ.”
Vừa đi ra ngoài không xa, Sơ Nhất đã nóng lòng muốn cá cược với Thập Ngũ.
“Vương phi chắc chắn là đã từ chối Trần Vương, nhất quyết muốn ở bên cạnh Điện hạ của chúng ta!”
Thập Ngũ không tin: “Nàng ta chắc chắn là nội gián của Trần Vương. Những gì các người thấy đều là ngụy trang thôi. Điện hạ kiểm tra thư từ là để vạch trần âm mưu của bọn họ ngay trước mặt đó!”
“Hừ, vậy ngươi cứ chờ mà xem!”
“Xì, ai sợ ai chứ!”
*
Khương Ngư cố gắng hồi tưởng lại chuyện sau khi phát độc ngày hôm qua. Nhưng hồi tưởng mãi chẳng có kết quả gì nên nàng đành đọc thoại bản suốt cả đêm.
Ngày hôm sau, Sơ Nhất mang tới một đống đồ tẩm bổ cơ thể.
Đó đều là những thứ Thành Vũ Đế ban cho Phó Uyên sau khi ngự y tới lần trước. Chàng không cần nên nhân lúc Khương Ngư bị thương cơ thể mà đóng gói gửi tới viện Miên Phong.
Khương Ngư đương nhiên là không từ chối món nào. Chỉ sau hai ngày là đã tung tăng nhảy nhót.
Trước khi tới tết Đoan ngọ, Liễu Nguyệt Thư cũng đã tới phủ Lương Vương một chuyến.
Đúng ra với thân phận của nàng ấy thì không nên có qua lại với người của Lương Vương. Nhưng người nhà đều hết mực nuông chiều nên chẳng ai ngăn cản nàng ấy tới đây.
Hoa sen trong hồ sắp nở. Khương Ngư cùng nàng ấy chèo thuyền trên hồ trò chuyện rôm rả.
Liễu Nguyệt Thư nói: “Rốt cuộc là tình hình thế nào mà Trần Vương lại bị thương ở trong phủ của các người vậy? Nghe nói còn bị thương nặng. Hắn ta đã tố cáo Lương Vương điện hạ ngay tại triều khiến Bệ hạ nổi trận lôi đình rồi cắt giảm bổng lộc một năm của Lương Vương đấy!”
Đây là lần đầu tiên Khương Ngư biết chuyện này, ánh mắt không khỏi lướt về phía người đang câu cá bên bờ.
Điều kỳ lạ là hôm nay trời nắng ráo mà trên tay chàng lại cầm một chiếc ô như thể đang phân bì với cái gì đó.
Tóm lại là trông chẳng giống dáng vẻ lo lắng vì cơn thịnh nộ của thánh thượng chút nào.
Liễu Nguyệt Thư cũng nhìn theo nàng, lập tức thu hồi ánh mắt còn rùng mình một cái.
Khương Ngư dở khóc dở cười: “Có đáng sợ đến vậy không?”
Liễu Nguyệt Thư gật đầu lia lịa: “Đó chính là Lương Vương ăn thịt người trong truyền thuyết đấy... Ngươi làm sao mà sống nổi với chàng vậy?”
Khương Ngư hồi tưởng lại một hồi. Dường như lúc nàng mới gả vào cũng có chút sợ hãi Điện hạ thật.
Tuy nhiên nàng nói: “Điện hạ là người rất khoan hòa, ngươi tiếp xúc nhiều sẽ hiểu thôi.”
“Thế thì thôi, không cần đâu!”
Hai người cười đùa một lát thì thấy Điện hạ bước vào Biệt Hạc Hiên.
Nửa tuần trà sau.
Một tiếng “vút” vang lên. Từ trong tòa lầu ném ra một thứ gì đó.
Ồ, hóa ra là xác người.
Khương Ngư: “...”
Liễu Nguyệt Thư: “...”
Khương Ngư: “Thật ra dạo này Điện hạ không hay giết người nữa rồi, thật đấy.”
Liễu Nguyệt Thư: “Rốt cuộc là ngươi làm sao mà sống nổi với chàng vậy hả?!”
Khương Ngư không nói nên lời, ngước nhìn trời cao.
Ngoại trừ những gì Liễu Nguyệt Thư nói về chuyện của Trần Vương thì Khương Ngư vẫn chưa để tâm đến Phó Sinh cho lắm.
Tuy nhiên hai ngày sau nàng liền nhận được một tin vui —
Phó Sinh ngã ngựa bị thương rồi.
Nghe nói là trong lúc đang vây săn, không biết tại sao ngựa lại phát điên. Nếu không có thị vệ bên cạnh liều chết cứu giúp thì e là đã mất mạng tại chỗ rồi.
Dẫu vậy hắn ta vẫn phải ngồi xe lăn mấy ngày liền không thể ra khỏi cửa.
Phía Trần Vương không tra ra được bằng chứng, nhưng Khương Ngư biết rõ mười mươi chuyện này là do ai làm.
Nàng thấy vui trong lòng, nghĩ rằng bánh nhân mứt anh đào cũng không phải là không thể xem xét.
Trái ngược với sự nhẹ nhõm thoải mái của nàng, phủ Trần Vương lại bao trùm bầu không khí ảm đạm. Toàn bộ người hầu đều run rẩy sợ hãi đến cực điểm.
Trong thư phòng, thuộc hạ báo cáo xong kết quả điều tra “tạm thời không có bằng chứng chỉ hướng về phía Lương Vương”. Phó Sinh liền lộ vẻ mặt dữ tợn đấm mạnh một cú xuống bàn.
“Một lũ vô dụng! Phó Uyên thực sự là khinh người quá đáng!”
Vô Minh nói: “Chủ thượng bớt giận.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ: Ngài hãy tự lượng sức mình chút đi. Một cánh tay với hai cái chân đều phế sạch rồi. Nếu cánh tay lành lặn này lại bị thương nữa thì biết làm sao đây?
Phó Sinh gầm lên: “Tra! Tiếp tục tra cho ta!!”
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
*
Sau Phó Sinh và Liễu Nguyệt Thư, khách khứa tới phủ Lương Vương ngày một đông hơn.
Người tới ngày hôm nay là thầy dạy của Điện hạ lúc còn ở Đông Cung.
Theo như Khương Ngư được biết, lúc ở Đông Cung Điện hạ được tổng cộng bảy vị thầy giáo chỉ dạy.
Trong số đó có bốn vị hoặc là bệnh qua đời hoặc bị liên lụy mà vào ngục, một vị bị cách chức về quê. Chỉ còn lại hai vị vẫn ở lại Trường An, lần lượt là Thái tử Hữu thứ tử Viên Kế Đồng cùng với Thái tử Thái sư Tần Ứng Lễ.
Sau khi nhà họ Tiêu xảy ra chuyện, Viên Kế Đồng bị giáng chức liên tiếp, hiện đang giữ một chức quan nhàn tản không được trọng dụng. Tần Ứng Lễ bề ngoài không bị trừng phạt mà chỉ bị bãi bỏ chức danh ảo theo hình thức.
Tần Ứng Lễ thì càng thê thảm hơn.
Trong cuộc chính biến do Lương Vương phát động, ngài không muốn cùng hội cùng thuyền với đảng phản loạn. Nên đã đứng về phía Phó Sinh khuyên nhủ Lương Vương quy hàng.
Thế là trước cổng cung Thanh Tâm, quân phản loạn đã liệt ngài vào hàng ngũ kẻ thù. Cùng lúc quét sạch và dâng thủ cấp lên cho Phó Uyên.
Chỉ trong một đêm mà Phó Uyên mang danh giết thầy giết bạn, nghịch ý quân phụ cùng anh em tàn sát nhau. Mọi việc ác trên đời đều làm đủ cả.
Nếu như có thể...
Khương Ngư cũng chẳng biết rằng nếu như có thể thì sẽ như thế nào nữa.
Nhưng nàng vẫn hỏi Điện hạ: “Hôm nay vị tiên sinh nào tới vậy? Điện hạ không gặp sao?”
Điện hạ đang đút cho hổ nhỏ ăn. Đút mãi mà chẳng vào miệng nó khiến hổ nhỏ tức giận chạy mất.
Chàng lúc này mới thu tay lại chán nản nói: “Là Viên Kế Đồng, nàng muốn gặp ngài ấy sao?”
Khương Ngư: “Thiếp muốn làm bánh điểm tâm nhưng cứ sợ làm nhiều quá. Viên đại nhân tới thì sẽ có người ăn cùng.”
Cái cớ này vụng về vô cùng nhưng Phó Uyên chẳng bận tâm. Chàng chỉ quan tâm mình có thể ăn được món gì thôi.
“Tùy nàng.” Chàng nói: “Cho ngài ấy vào đi.”
Khương Ngư gật đầu.
Nàng gặp mặt chào hỏi Viên đại nhân rồi mời ngài tới rừng trúc tím.
Quay đầu nghe Văn Nhạn nói Viên đại nhân vốn mắc bệnh ho hen. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng nàng đã làm món Quất Hồng Cao.
Đập vụn đường phèn rồi trộn vào trong bột gạo nếp với bột gạo tẻ, sau đó đổ thêm một ít nước cốt hóa quất hồng vào khuấy đều. Để chăm sóc Viên đại nhân tuổi đã cao, nàng còn cho thêm lượng nhỏ bột sơn tra để tạo vị chua ngọt.
Sau đó là có thể đổ vào khuôn cho vào nồi hấp chín. Khương Ngư canh giờ rất chuẩn, kịp thời lấy ra cho nguội bớt.
Trước khi dâng lên cho Phó Uyên và Viên Kế Đồng, nàng thuận tay rắc thêm vài hạt kỷ tử để trang trí.
Hai người đang đấu cờ trong rừng.
Phó Uyên thuận tay tháo một chiếc vòng vàng trên người đưa cho nàng đồng thời nhìn về phía Viên Kế Đồng.
Viên Kế Đồng ngẩn ra rồi sực tỉnh: “Cái này, lão phu đi vội quá nên trên người chỉ có mấy lạng bạc vụn, nếu Vương phi không chê...”
Thấy ngài định lôi túi tiền ra thật, Khương Ngư vội vàng xua tay: “Ngài nói gì vậy ạ, Điện hạ không có ý đó đâu... Chàng trêu ngài thôi ạ!”
Phó Uyên liếc nàng một cái không tán đồng nhưng Khương Ngư coi như không thấy rồi chuồn lẹ.
Nhìn nàng đi xa, Viên Kế Đồng cảm thán: “Vương phi tính tình lương thiện đáng yêu, thật sự khác hẳn với Điện hạ.”
Phó Uyên trầm giọng nói: “Ta chỉ là lúc tám tuổi đốt râu của ngài. Ngài vẫn còn nhớ tới tận bây giờ sao?”
Viên Kế Đồng nói: “Lão phu đang nghĩ tới chuyện Điện hạ mười hai tuổi dùng hương xông làm lão phu ngất xỉu. Công khai trốn học còn bẻ gãy cả thước giáo huấn của lão phu nữa. Điện hạ không nói thì lão phu cũng đã quên mất chuyện râu ria này rồi.”
Phó Uyên: “Trước kia hễ gặp chuyện là ngài lại nhắc tới bộ râu, nhất là lúc tới chỗ bổn vương đòi xin tranh chữ. Bây giờ thế mà lại quên rồi thì đúng là đáng mừng đáng chúc.”
Viên Kế Đồng bị chàng mỉa mai chẳng đỏ mặt mà thản nhiên như không: “Người già rồi hay quên chuyện, có cách nào khác đâu.”
Lời tuy nói vậy nhưng trong đầu ngài lại hồi tưởng về lần đầu gặp Phó Uyên. Khi ấy chàng mới là đứa trẻ sáu tuổi xinh xắn như tạc từ băng tuyết vậy. Thằng bé chống nạnh đứng trên ghế với vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo: “Thầy dạy gì chứ? Thật nực cười, ai mà dạy nổi cô gia?”
Sau đó thằng bé liền bị Anh Quốc công búng cho một cái đau điếng: “Cháu là Thái tử, phải chú ý hình tượng một chút. Nói năng kiểu gì thế hả? Mau chào hỏi Viên tiên sinh đi.”
Viên Kế Đồng khi ấy liền bật cười. Các văn nhân luôn chỉ trích Anh Quốc công thô lỗ vô lễ, khen ngợi Thái tử thiên tính thông minh biết lễ tiết. Thực tế thì lại hoàn toàn ngược lại.
Anh Quốc công ấn đầu Thái tử bảo thằng bé hành lễ với ngài rồi nói: “Viên tiên sinh, ngài đừng trách tôi là kẻ thô kệch. Thằng nhóc Phó Uyên này thực sự rất thông minh, cũng rất nghịch ngợm. Ngài cứ việc phạt việc đánh, đừng nể nang gì cả. Bệ hạ đã nói là sẽ không trách tội ngài đâu.”
Viên Kế Đồng nhận lời ngay tắp lự.
Hồi ức vẫn như ngày hôm qua. Viên Kế Đồng không khỏi dâng lên một nỗi đau buồn trong đáy mắt bùi ngùi nói: “Điện hạ, ngài còn nhớ... hử?”
Ngài nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa trống không trắng tinh trước mặt, chậm rãi hỏi: “Điện hạ, món Quất Hồng Cao của lão phu đâu rồi?”
Quân cờ đen cuối cùng hạ xuống làm xoay chuyển ván cờ. Người đối diện thu tay, thong thả chỉnh lại ống tay áo: “Của ngài sao? — Đương nhiên ai trả tiền thì là của người đó rồi.”
Lâu lắm rồi Viên Kế Đồng mới lại cảm nhận được cảm giác mất kiểm soát, gân xanh trên trán giật liên hồi.
...
Khương Ngư nhận được tin báo nói Viên tiên sinh ra tay đánh Điện hạ.
Nàng tưởng mình nghe lầm. Viên tiên sinh đã hơn năm mươi tuổi, làm sao có thể đánh người trong vương phủ được chứ? Huống hồ người bị đánh lại là Phó Uyên.
Nhưng Sơ Nhất nói: “Không trách Viên tiên sinh được. Là do Điện hạ quá đáng đòn thôi. Nếu ta mà có chín cái mạng, ta đã đánh Điện hạ tám lần rồi.”
Khương Ngư: “Ta chắc chỉ cần bảy lần là đủ rồi... Không đúng, nói chuyện này làm gì chứ, sao ngươi không khuyên ngăn mà lại tới tìm ta?
“Ngài ấy căn bản chẳng đánh trúng được Điện hạ. Chỉ cần đừng để bản thân tức đến ngất đi là được rồi. Hơn nữa có gì mà phải khuyên chứ?” Sơ Nhất nói: “Viên tiên sinh bảo ta hỏi người xem còn dư món Quất Hồng Cao nào nữa không. Ngài ấy có thể bỏ tiền ra mua.”
Khương Ngư dở khóc dở cười: “Có chứ, có nhiều lắm, ngươi giúp ta mang qua cho ngài ấy. Ta thật sự không lấy tiền của ngài ấy đâu... Như vậy đi, đợi lần sau ngài ấy tới thì làm phiền tặng ta một bức chữ do chính tay ngài viết nhé.”
Đều tại Điện hạ cả, nàng đâu có ham tiền đến thế chứ? Rõ ràng chỉ là một chút thôi, chỉ là một chút xíu xiu mà thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, chữ của Viên tiên sinh chắc hẳn là có thể tăng giá nhỉ?
…
Viên Kế Đồng ra về, vẫn chưa thấy thỏa mãn nên đã nhận lấy hai hộp Quất Hồng Cao do Khương Ngư đặc biệt chuẩn bị, cùng một bản nguyên liệu và công thức chế biến.
Viên Kế Đồng lúc tới thì đi bộ, còn lúc về thì có xe ngựa vương phủ đưa đón. Xe ngựa vừa khởi hành, ngài đã dặn dò: “Đi tới chỗ Tần Ứng Lễ, Tần đại nhân. Món điểm tâm này ngon, để lão già đó cũng được nếm thử chút đồ tươi mới.”
Thập Ngũ đóng vai phu xe liền gật đầu rồi bẻ lái một vòng.
Tần Ứng Lễ vốn là Thái tử Thái sư dạy dỗ Phó Uyên từ năm chàng mười tuổi. Sau khi nhà họ Tiêu xảy ra chuyện, Tần Ứng Lễ tuy không bị trừng phạt thực chất, nhưng địa vị ở triều đình cũng không còn được như xưa.
Lúc Viên Kế Đồng xách một hộp điểm tâm đi qua, ông đang cãi nhau với phu nhân rồi bị đuổi ra khỏi phòng. Đang ngồi trong sân thở ngắn than dài.
Viên Kế Đồng vừa bước vào cửa đã ngạc nhiên nói: “Ái chà, Tần đại nhân, sao ngài lại ngồi hóng gió ở đây thế này?”
Tần Ứng Lễ vểnh râu rồi trừng mắt nhìn ngài: “Liên quan gì đến ngươi? Không có việc gì thì chẳng bao giờ thấy mặt. Hôm nay ngươi tới phủ ta làm gì?”
Hai người họ khi cùng dạy dỗ Thái tử đã thường xuyên vì bất đồng ý kiến mà cãi vã chửi bới dữ dội. Khi cơn giận lên đỉnh điểm cũng không thiếu những lần động chân động tay với nhau. Sau khi Thái tử bị phế, họ đều không muốn gặp lại đối phương nữa.
Nhưng hôm nay lại có chút thay đổi.
Viên Kế Đồng nhìn thái độ hùng hổ của ông, tâm trạng khá tốt: “Ta tới để báo cho ngươi biết, hôm nay ta đã tới thăm Lương Vương điện hạ. Ngài ấy không những không đuổi ta mà còn được Vương phi tặng bánh điểm tâm. Hộp này cho ngươi.”
Ngay cả bản thân ngài cũng không dám tin rằng hôm nay thực sự có thể gặp được Lương Vương. Hơn nữa đối phương còn bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng của ngài.
Nói xong thấy Tần Ứng Lễ không nói lời nào. Ngài cũng không lấy làm lạ, đặt hộp thức ăn xuống định đi về.
“Chờ đã.”
Sau một hồi im lặng kéo dài, Tần Ứng Lễ quay lưng về phía ngài cứng nhắc hỏi: “Lương Vương thế nào rồi?”
Viên Kế Đồng: “Vẫn vậy thôi. Nhưng so với năm ngoái lúc gặp thì tốt hơn nhiều rồi. Có thể nói có thể cười, xem bộ dạng thì cũng không còn dùng...”
Ngài bỗng khựng lại, nhớ ra chuyện Tần Ứng Lễ vẫn chưa biết việc Lương Vương từng sử dụng Hàn Thạch Tán. Chẳng ai dám nói cho ông biết, sợ ông sẽ tức giận đến mức lao đầu chết trước vương phủ mất.
“Không còn sử dụng Hàn Thạch Tán nữa sao?” Tần Ứng Lễ đột nhiên cười lạnh nói.
Viên Kế Đồng ngượng nghịu sờ sống mũi: “Ngươi biết à?”
Tần Ứng Lễ không lên tiếng.
Viên Kế Đồng thở dài một tiếng trong lòng. Tần Ứng Lễ cũng giống ngài, đều coi việc dạy dỗ Thái tử là việc đắc ý nhất trong đời.
Thái tử bại trận ở Vô Phong Cốc. Lúc trở về lại bắn chết quan viên triều đình ngay giữa phố. Tin tức truyền đến làm cả hai người họ đồng loạt phải gọi thái y.
Ngài cũng không về nữa, gọi người hầu mang ghế tới.
Ngài vừa lấy điểm tâm trong hộp thức ăn ra vừa giả vờ vô tình nói: “Không phải ta khoác lác đâu. Đây là do chính tay Vương phi làm cho chúng ta nên mới để cái lão già nhà ngươi được hưởng sái đấy.”
Tần Ứng Lễ lập tức nhướn mày: “Đường đường là Vương phi mà lại đích thân xuống bếp sao? Thật là không ra thể thống gì cả!”
Viên Kế Đồng ngồi xuống ghế chỉ tay vào ông mà cười: “Lão già nhà ngươi chẳng hiểu gì về thú vui phu thê cả. Tẩu phu nhân đi theo ngươi đúng là đáng tiếc thật! Được rồi đừng nói nữa, ngươi mau nếm thử một miếng đi!”
Tần Ứng Lễ miễn cưỡng cầm đũa nếm thử một miếng. Nhưng chỉ sau một miếng này người liền im bặt.
Viên Kế Đồng cười ha hả: “Thế nào? Cũng không tệ chứ hả? Hôm nay ngươi có lộc ăn thì đừng có mà làm bộ làm tịch nữa!”
Tần Ứng Lễ cứng miệng nói: “Vừa ngọt vừa chua, chẳng thấy có gì tươi mới cả. Lương Vương hiện giờ phải thận trọng nhất. Những thứ nhọc công vận chuyển tới Trường An như thế này nếu dùng nhiều e là sẽ gây ra sự bất mãn cho Bệ hạ...”
“Chỉ là hóa quất hồng với đường phèn thôi. Không cần phải làm quá lên như vậy đâu. Đến những thứ này mà cũng không được ăn thì Bệ hạ định bỏ đói Lương Vương đến chết sao?”
“Ngươi nói đây là...” Tần Ứng Lễ lấy đũa chọc chọc vào miếng điểm tâm trong đĩa với vẻ không thể tin nổi.
“Đúng rồi đó, còn có sơn tra nữa đấy.” Viên Kế Đồng hiếm khi có dịp được chỉ tay năm ngón trước mặt Tần Ứng Lễ, không khỏi vô cùng đắc ý: “Biết ngay là cái miệng của ngươi không nếm ra được mấu chốt bên trong mà. May có ta giải thích, nếu không chẳng phải là lãng phí tâm ý sao?”
Tần Ứng Lễ: “Ngươi ngày ngày chẳng làm việc chính sự. Biết nhiều hơn ta cũng chẳng có gì lạ.”
“Vậy thì ngươi đừng có ăn nữa. Xem kìa, xem kìa, ta có tranh của ngươi đâu mà ngươi ăn nhanh thế làm gì?”
“Câm miệng! Ta là sợ lãng phí tâm ý của Vương phi nên mới ăn đấy!”
Viên Kế Đồng cười đến mức ôm bụng.
*
Đã lâu không có việc gì làm, Khương Ngư bắt đầu rầu rĩ chuyện đặt tên cho hổ nhỏ.
Nàng chuyên môn đi tới ven hồ tìm Phó Uyên, chống cằm hỏi: “Điện hạ, sao ngài không đặt tên cho nó vậy?”
Phó Uyên nhìn chằm chằm vào lưỡi câu: “Súc sinh thì cần tên làm gì.”
Khương Ngư vội vàng bịt tai hổ nhỏ lại: “Không nghe không nghe, vương bát tụng kinh.”
Tiểu hổ: “Gừ!”
Phó Uyên hơi nghiêng đầu: “Nàng nói cái gì?”
Khương Ngư giả ngu: “Không có gì ạ, thiếp không nhớ nữa rồi.”
Phó Uyên: “Nói lại lần nữa xem.”
Xác nhận chàng không phải đang tức giận, Khương Ngư thăm dò: “Vương bát... tụng kinh?”
Phó Uyên bỗng nhiên khẽ cười một tiếng.
Ngay sau đó liền biến thành tiếng cười không khống chế được, giống như tiếng cười của một kẻ điên vậy.
Khương Ngư: Đây là chạm trúng cơ quan nào rồi sao??
Rất lâu sau nàng mới phản ứng lại được. Triều đại Đại Ngụy căn bản không có cách nói như vậy.
Nàng cạn lời, định dắt hổ nhỏ tránh xa cái tên thần kinh này ra. Hổ nhỏ gào lên gừ gừ vài tiếng rồi đi theo nàng.
Lúc này Phó Uyên mới dứt tiếng cười. Trên môi vẫn vương nụ cười thong thả nói: “Nàng nghe tiếng kêu của nó kìa, ‘Nhu Mễ’ - cái tên này cũng không tệ.”
Khương Ngư: “Người ta kêu là ‘Gừ gừ’ mà.”
Hổ nhỏ: “Gừ gừ!”
Khương Ngư: “À.”
Sao nghe kỹ lại thấy đúng là giống “Nhu Mễ” thật vậy nhỉ?
Nàng và hổ nhỏ nhìn nhau.
Một lúc sau Khương Ngư xoa đầu hổ rồi tự lẩm bẩm: “Hình như cũng được đấy.”
Gọi vài tiếng thấy hổ nhỏ không phản đối, còn khá vui vẻ nên cái tên này chính thức được định đoạt.
Đợi đến khi Công chúa Hòa Trinh lại tới. Khương Ngư liền dắt Nhu Mễ đã có tên mới đi gặp nàng ấy.
Phó Doanh đã từng gặp con hổ mẹ kia, không khỏi cúi người vuốt ve Nhu Mễ rồi khẽ mỉm cười.
[Hoàng huynh rất thích mẹ của nó.]
Khương Ngư cười nói: “Chàng chưa bao giờ nhắc tới cả.”
[Huynh ấy luôn không thừa nhận nhưng mọi người đều có thể nhận ra được.] Phó Doanh viết: [Cho nên huynh ấy mới đặt tên cho Nhu Mễ. Huynh ấy vốn dĩ chẳng hề ghét bỏ nó.]
Khương Ngư nói: “Ta biết mà.”
Lúc Công chúa đi về, vẫn là Chu Tử Việt tới đón.
Hắn ta nhìn Phó Doanh từ trên xuống dưới, đảm bảo nàng ấy không sao. Khoác thêm cho nàng ấy một chiếc ngoại y để tránh bị cảm lạnh rồi mới để nàng ấy lên xe ngựa trước.
Khương Ngư biết hắn ta như vậy là có chuyện muốn nói, cũng không vội rời đi mà đứng tại chỗ nhìn hắn ta.
Chu Tử Việt không thích khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề: “Nể tình ngươi có thể khiến Công chúa vui lòng nên tặng ngươi một lời khuyên: Đừng tin tưởng Phó Uyên.”
Khương Ngư hỏi ngược lại: “Tại sao?”
Chu Tử Việt nói: “Bởi vì hắn không còn là vị Thái tử của trước kia nữa rồi.”
“Có lẽ hắn thực sự đã cứu ngươi và cho ngươi vài phần thiện ý ít ỏi. Nhưng nay đã khác xưa rồi. Nửa năm trước Hoàng thượng định gả Công chúa cho thế tử An Quốc công. Là cái tên công tử bột chẳng học hành gì để xoa dịu giới quý tộc Lũng Tây.”
Đáy mắt Khương Ngư lóe lên một tia sáng nhưng thần sắc vẫn không đổi.
“Công chúa đã chấp nhận sự sắp đặt này mà không có một lời oán thán nào. Tâm nguyện duy nhất của nàng ấy trước khi xuất giá là có thể gặp lại hoàng huynh mình một lần. Nhưng ngươi có biết Phó Uyên đã làm gì không?”
“Hắn bất chấp trời mưa như trút nước mà đuổi Công chúa ra ngoài cửa. Công chúa đứng trước cửa phòng hắn khổ sở van nài. Nhưng hắn lại chẳng hề có một lời hồi đáp nào cả.”
“Thái tử hiền minh nhân đức, còn Lương Vương thì không; Thái tử hiểu nghĩa đa tình, còn Lương Vương thì chẳng có lấy một phân tình người nào cả.”
Hắn ta nói từng chữ một, giọng nói sắc bén như kiếm.
“Khương cô nương, ngươi tin tưởng hắn thì sao biết được mình sẽ không trở thành vị Công chúa tiếp theo, trở thành người tiếp theo bị hắn vứt bỏ chứ?”
Khương Ngư im lặng một lát rồi mở lời: “Ta...”
“Ngươi nói bậy!”
Giọng nói của thiếu niên vang dội từ trên đầu khiến nàng giật cả mình.
Lá cây rơi lào xào. Trước mắt xuất hiện thêm một khuôn mặt đang treo ngược trên cây, là Sơ Nhất.
Dường như đã biết rõ sự hiện diện của hắn nên Chu Tử Việt chẳng buồn dành cho hắn một ánh nhìn. Chỉ ôm kiếm quay người rời đi với thái độ vô cùng lạnh lùng.
Sơ Nhất tức giận bất bình: “Vương phi, người đừng tin lời của hắn ta! Điện hạ của chúng ta không phải loại người như vậy đâu!”
Khương Ngư dở khóc dở cười: “Ngươi ở đây làm gì thế? Trước tiên từ trên cây xuống rồi hãy nói.”
Đợi sau khi Sơ Nhất xuống, nàng cùng hắn đi dọc theo hành lang quay trở về.
Sơ Nhất bước không rời nửa bước, vắt óc suy nghĩ cách giải thích: “Mặc dù hắn ta nói là sự thật nhưng mà, nhưng mà —”
Khương Ngư thở dài một tiếng: “Ta không quan tâm đến những điều đó.”
“Nhưng Điện hạ... hả?” Sơ Nhất đột ngột dừng bước chân.
Khương Ngư cũng dừng lại theo, nhẹ nhàng nói: “Chu công tử chắc hẳn cho rằng ta là một người cao thượng, đáng tiếc là không phải. Dẫu cho ta yêu mến Công chúa điện hạ và đối xử tốt với nàng ấy. Nhưng không có nghĩa là ta sẽ vì thế mà can thiệp vào chuyện giữa nàng ấy và Điện hạ.”
“Điện hạ có những toan tính của riêng mình. Ta cũng không quan tâm Điện hạ đối xử với người khác ra sao. Chàng đã cứu và giúp đỡ ta nên ta sẽ báo đáp chàng. Đó là suy nghĩ duy nhất của ta.”
Dứt lời nàng khẽ bật cười.
“Hắn ta nói thiện ý Điện hạ dành cho người khác là ít đến đáng thương. Thật trùng hợp, số người dành thiện ý cho ta trên thế gian này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Điện hạ chính là một trong số đó.”
Sơ Nhất nghe xong lập tức thả lỏng người, gãi gáy cười hì hì nói: “Vương phi quá khen rồi, Điện hạ nhà ta cũng chẳng tốt đến thế đâu mà chỉ ở mức tàm tạm, tàm tạm thôi ạ, ha ha...”
Khương Ngư vươn tay, đầu ngón tay lướt qua cành hoa ngọc lan.
“Hoa ngọc lan trong phủ nở rồi nhỉ.”
Nàng ngắm nhìn những cánh hoa đang nở rộ như thể nhìn thấy hơn hai năm về trước.
Lần gặp gỡ cuối cùng của họ.
Đó là trước khi Phó Uyên bị phế vào mùa thu năm Thành Vũ thứ mười bảy.
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: Điện hạ: Ta có thói quen giết người trong mộng.
Một đêm trôi qua.
Điện hạ: Tại sao nàng vẫn chưa chết?
Tiểu Ngư: ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


