Phó Sinh vạn lần không ngờ nàng lại có gan như vậy, chẳng những tát hắn ta một cái mà còn dám thốt ra lời nghịch ý.
Những nỗi ghen ghét với Phó Uyên cùng sự không cam tâm khi cầu mà chẳng được lúc này đồng loạt xông lên đầu, thiêu rụi cả lý trí của hắn ta.
Hắn ta gần như quên mất mình vẫn đang ở trong phủ Lương Vương, đỏ hoe mắt vươn tay ra định bắt lấy bả vai nàng.
“Khương, Ngư!”
Khương Ngư vẫn đứng yên tại chỗ, không hề sợ hãi. Chỉ cần nàng cất tiếng gọi, Hàn Lộ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nhưng ngay vào lúc này—
Vút!
Một mũi tên sắc lẹm lao tới, mang theo luồng hàn quang lẫm liệt đâm xuyên qua bả vai Trần Vương!
Máu tươi bắn tung tóe.
Thân hình Phó Sinh loạng choạng lùi về phía sau, không thể tin nổi mà bịt chặt lấy vai phải. Hắn ta đờ đẫn nhìn chằm chằm về phía sau lưng Khương Ngư đến mức tạm thời chẳng màng tới đau đớn.
Khương Ngư cũng quay đầu lại.
“... Điện hạ?” Nàng khẽ gọi.
Bộ y phục nhạt màu của Phó Uyên dường như hòa làm một với hoa ngọc lan. Chỉ có cây cung lớn cao nửa người trong tay chàng là ánh lên tia vàng rực rỡ đến mức đặc biệt nổi bật.
Dĩ nhiên, nổi bật không kém chính là cái tên nhỏ con đang phủ phục bên chân chàng.
“Gừ gừ.” Hổ nhỏ lắc đầu kêu lên với nàng.
Khương Ngư giơ tay chào hổ nhỏ một cái rồi âm thầm quan sát Phó Uyên.
Gương mặt ấy không vui cũng chẳng giận, bình thản như mặt hồ không chút gợn sóng. Bàn tay cầm cung của chàng nổi rõ khớp xương vừa dài vừa mạnh mẽ, trên cổ tay không thấy chuỗi tràng hạt chàng hay đeo.
Xem bộ dạng này là muốn giết người rồi.
Giết Phó Sinh thì khó tránh khỏi việc Thành Vũ Đế giáng tội nên phần lớn là không thể, vì thế kẻ bị giết chính là nàng.
Nàng lẳng lặng lùi lại phía sau để Phó Sinh chắn trước mặt mình.
May mà Phó Sinh thấy đau nên căn bản không thèm để ý đến nàng. Hắn ta ôm lấy bả vai đầy máu rồi trừng mắt nhìn Phó Uyên với ánh mắt oán độc: “Hoàng huynh, huynh điên rồi sao! Huynh đang làm cái gì thế?”
Phó Uyên nghe vậy liền tùy ý kéo dây cung hờ hững nói: “Giết người. Chưa thấy qua sao?”
Biểu cảm của Phó Sinh lập tức vặn vẹo.
Lý trí mách bảo hắn ta rằng lúc này không nên lộ ra vẻ sợ hãi.
Nhưng hắn ta không khống chế được, cảm thấy nghẹt thở như thể đang bị đuối nước. Tại sao? Tại sao từ trong mắt người kia hắn ta không thấy được sự suy sụp thất chí mà chỉ có khinh thường hời hợt.
Dựa vào cái gì mà lại như vậy?
Chẳng lẽ cả đời này hắn ta chỉ có thể nấp dưới bóng râm, khom lưng quỳ gối trước Phó Uyên sao?!
Nỗi nhục nhã vô tận làm mờ mắt Phó Sinh nên hắn ta gồng mình đứng thẳng dậy rồi nghiến răng tiến lên: “Có bản lĩnh thì huynh cứ bắn mũi tên này ra đi! Huynh không sợ phụ hoàng sẽ trách tội huynh, cũng không sợ phải vào Chiêu ngục chịu cảnh sống không bằng chết lần nữa sao!”
Phó Uyên giữ cung bất động, nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Hắn ta giống như đã chiến thắng mà phát ra tiếng cười sảng khoái: “Ta biết huynh không dám! Hoàng huynh, huynh cũng biết sợ...”
Phó Uyên khẽ nhếch môi.
Trong chớp mắt chàng buông ngón tay, mũi tên sắc lẹm lao vút ra nhắm thẳng vào giữa mày Phó Sinh!
Phó Sinh không kịp đề phòng, đồng tử co rụt lại.
Một bóng đen nhanh chóng lao ra, ôm lấy cơ thể hắn ta mà ngã sầm sang bên cạnh!
“Keeng!”
Mũi tên lướt qua vai hai người cắm phập vào cột trụ dài. Đuôi tên rung lên bần bật làm mặt cột nứt toác ra.
Khương Ngư nhận ra kẻ vừa cứu Phó Sinh. Chính là tên thị vệ đã từng bắt giữ nàng ngày hôm đó.
Theo như trong sách miêu tả thì hắn ta là tử sĩ do chính tay Phó Sinh bồi dưỡng, gọi là Vô Minh.
Vô Minh kéo Phó Sinh đứng dậy từ dưới đất, không dám nán lại dù chỉ một khắc.
Khi tháo chạy, hắn nhìn về phía gương mặt vẫn tự nhiên của Phó Uyên, trong đáy mắt cuộn lên những đợt sóng dữ dội.
Vừa rồi hắn vẫn luôn đứng trong bóng tối quan sát. Trước khi Phó Uyên bắn ra mũi tên trước đó, trong lòng hắn vẫn chưa để ý lắm.
Đây không phải lần đầu hắn gặp Phó Uyên. Trước kia, mỗi lần Thái tử nói muốn trừng phạt Trần Vương thì cuối cùng đều không thực hiện đến nơi đến chốn.
Cho nên lần này hắn vẫn cho rằng Phó Uyên sẽ không vì một người phụ nữ mà gây ra chuyện lớn.
Tuy nhiên hắn đã lầm.
Kẻ điên này thực sự dám làm ra chuyện đó!
Chưa đầy một cái chớp mắt mà hai người đã biến mất không thấy tăm hơi, sợ rằng chỉ cần chậm một chút nữa thôi là sẽ biến thành oan hồn dưới mũi tên.
Khương Ngư cũng lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía mũi tên vẫn đang tỏa ra hàn quang lấp lánh.
“...”
Tính mạng của nàng sắp xong rồi.
“Điện hạ, thiếp có thể giải thích!” Da đầu nàng tê rần, vắt óc suy nghĩ xem nên trình bày mối quan hệ giữa nàng với Phó Sinh như thế nào.
Phó Uyên chậc một tiếng rồi hạ cung tiễn xuống không vui nói: “Đây là phủ Lương Vương mà ngươi lại để người ta ức hiếp ngay trên đầu mình sao?”
“Thật ra thiếp... hử?”
“Sau này để Hàn Lộ đi theo bên mình. Phó Sinh dám tới thì cứ việc giết không tha.”
Khương Ngư ngẩn người ra một lát rồi dần dần phản ứng lại.
Ngay từ đầu Điện hạ đã không có hứng thú với Phó Sinh, thậm chí còn chẳng có ham muốn giết hắn ta. Việc chàng bắn tên trước mặt hắn ta chỉ là để giúp nàng.
Chàng không quan tâm tại sao nàng lại gặp Phó Sinh, cũng không quan tâm nàng muốn làm gì mà chỉ ngoắc tay với nàng nói: “Mứt anh đào.”
Lúc này đừng nói là mứt hoa quả, cho dù chàng muốn đại tiệc Mãn Hán thì Khương Ngư cũng chẳng có lời oán ca thán nào.
“Vẫn còn rất nhiều, Điện hạ chờ một lát.”
Nàng vốn định về viện Miên Phong lấy cho chàng. Phó Uyên không có thói quen chờ người nên đi thẳng theo nàng qua đó rồi vừa cầm lấy là ăn ngay.
Hai người ngồi trong sân, đón làn gió xuân thanh mát. Khương Ngư còn đặc biệt rót thêm trà nóng cho chàng.
Thời tiết đẹp hiếm thấy, ngay cả sắc mặt chàng cũng trở nên ưa nhìn hơn hẳn. Khương Ngư hiếm khi thấy chàng ôn hòa như vậy, thầm nghĩ chắc là do được ăn đồ ngọt.
Những lời nàng nói với Phó Sinh vừa rồi không biết Điện hạ đã nghe được bao nhiêu?
Khương Ngư quan sát phản ứng của chàng. Thấy chàng đang chuyên tâm ăn uống mà hoàn toàn không hề nhắc tới chuyện xảy ra cách đây một khắc, đoán chừng chàng không nghe rõ cuộc đối thoại đó.
Như vậy cũng tốt, để nàng khỏi phải đi giải thích.
Nàng chuyển sang lo lắng hỏi: “Điện hạ, ngài vì thiếp mà đắc tội Trần Vương, liệu có không thích hợp lắm không?”
“Phó Sinh sao?” Điện hạ khinh khỉnh: “Ngươi là Vương phi của bổn vương thì hắn ta tính là cái thứ gì chứ.”
“Nhưng mà, Thánh thượng sẽ trách tội ngài chứ?”
Phó Uyên cầm lấy một viên mứt rồi thong thả nói: “Ví dụ như giáng ta xuống làm thường dân chăng?”
Khương Ngư: “...”
Suýt chút nữa thì quên mất là vị này sắp chẳng còn gì để mà bị giáng chức nữa rồi.
Nàng nhân cơ hội bày tỏ lòng thành: “Điện hạ yên tâm, nếu ngài vì thiếp mà bị giáng chức, thiếp nhất định sẽ đi cùng ngài.”
Phó Uyên lại hỏi: “Nếu không thì sao?”
Khương Ngư nghẹn lời.
“Nếu không thì thiếp sẽ tự mình chạy trốn thôi.”
Phó Uyên nhìn nàng đến mức khiến nàng thấy sờ sợ. Đột nhiên chàng mỉm cười chậm rãi nói: “Vậy thì cứ trốn đi.”
“Có điều tốt nhất ngươi nên hy vọng mình trốn xa hơn cả chân trời góc bể. Không thì ta vẫn có thể tìm ngươi về như cũ thôi.”
*
Tiễn Điện hạ đi xong, Khương Ngư không đi nghỉ ngơi mà tới Tàng Thư Các.
Thời tiết đẹp thế này, nàng không muốn lãng phí. Đương nhiên tựa bên cửa sổ đọc sách mới là thoải mái nhất.
Cứ thế nàng đọc suốt cả một buổi chiều.
Lúc hoàng hôn buông xuống thì hổ nhỏ tới.
Lúc trước Điện hạ bắn tên vào Phó Sinh đã dọa nó sợ chạy mất tăm. Mãi đến giờ ăn mới chạy về.
Nó ghé sát vào bên người Khương Ngư để nàng xoa xoa đầu nó: “Hử? Ngươi cũng thích đọc sách sao?”
“Gừ!” Đói quá!
Khương Ngư bỗng dưng hiểu được ý của nó nên bật cười: “Sao cảm thấy ngươi hình như gầy đi rồi, dạo này đi đâu thế?”
Tiểu hổ: “Gừ gừ.”
Bị chủ nhân khốn khiếp ném vào núi săn mồi, nhưng săn không tốt nên lại bị mẹ đẻ ghét bỏ, vất vả lắm mới quay về được đây.
Khương Ngư đặt sách xuống, mỉm cười đứng dậy: “Được rồi, ta đi tìm chút gì đó cho ngươi ăn trước đã...”
Thân hình nàng đột nhiên lảo đảo.
Ngay sau đó trước mắt nàng tối sầm lại, đột ngột phun ra một ngụm máu tươi. Cơn đau bụng dữ dội khiến nàng lập tức mất đi ý thức ngã nhào xuống đất.
Giây cuối cùng trước khi nhắm mắt, trong lòng nàng lóe lên một ý nghĩ —
Phó Sinh đáng chết kia, hắn ta vậy mà lại ra tay thật!
...
Hổ nhỏ dùng thân mình đỡ lấy Khương Ngư.
Nó còn tưởng đây là đang đùa giỡn với nó nên sau khi đặt Khương Ngư xuống liền quay đầu lại cắn vào vạt áo nàng. Cắn một hồi, cuối cùng nó mới phát hiện ra điều bất thường. Cả người nàng co quắp, mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu mà mãi chẳng tỉnh lại.
Hổ nhỏ vận dụng trí thông minh có hạn của mình để hiểu rằng đã xảy ra chuyện. Người duy nhất nên tìm lúc này chỉ có một.
Nó nhanh chóng nhảy ra ngoài cửa sổ, chạy thẳng về phía Biệt Hạc Hiên. Lần này nó chẳng thèm để ý đến việc phải cẩn thận mà trực tiếp đâm sầm vào cửa sổ.
Phó Uyên đang cầm quân cờ tập trung nhìn vào tàn cuộc. Khi nghe thấy tiếng động lớn này, chàng cũng chẳng buồn nhấc mí mắt lên mà nhàn nhạt nói: “Còn dám tới đây thì ta sẽ đánh gãy chân ngươi.”
Thông thường chỉ cần chàng cất tiếng là cái tên nhỏ con này sẽ sợ hãi chạy mất. Nhưng lần này nó lại lấy hết can đảm lao tới trước mặt chàng, cắn lấy vạt áo mãi không chịu buông.
Phó Uyên rũ mắt: “Súc sinh, lại ăn cái gì rồi? Trên miệng toàn là máu.”
Sau đó chàng nhận ra vết máu này không chỉ có ở khóe miệng hổ nhỏ, mà còn bắn tung tóe lên cả lưng nó nữa.
Chàng ném quân cờ xuống sắc mặt lạnh lẽo đến đáng sợ: “Là Khương Ngư sao?”
Hổ nhỏ gào lên điên cuồng, quay đầu dẫn chàng chạy ra ngoài.
Phó Uyên tay cầm gậy chống nhưng tốc độ lại không hề chậm, nhanh chóng theo nó đi tới Tàng Thư Các.
Khương Ngư đang hôn mê bất tỉnh dưới sập mềm bên cửa sổ. Trông nàng cực kỳ đau đớn, như thể nụ hoa tàn tạ trong cơn mưa gió bão bùng.
Chàng đi tới bế nàng vào lòng, ấn lên cổ tay để bắt mạch cho nàng.
Mạch tượng hỗn loạn rất khó phân biệt. Nhưng chắc hẳn là một loại độc nào đó, hơn nữa độc tính còn rất mạnh.
Bây giờ đi tìm Đào Ngọc Thành thì e là không kịp nữa. Chàng lấy gậy chống ra. Toàn thân gậy được làm bằng bạch ngọc có khắc một con đằng xà uốn lượn. Đầu rắn ngẩng cao đang ngậm một viên mã não đỏ như máu.
Phó Uyên gỡ viên mã não xuống.
Bên trong cất giấu viên thuốc có thể giải được trăm loại độc do Thôi Tương Bình năm đó để lại. Thành phẩm cực kỳ hiếm có, chàng cũng chỉ có duy nhất một viên này mà thôi.
Chẳng chút do dự, chàng bóp nát viên mã não khiến viên thuốc màu vàng rơi vào lòng bàn tay.
Chàng giữ chặt lấy Khương Ngư đang không ngừng vặn vẹo, cạy miệng nàng ra để ép nàng nuốt viên thuốc xuống.
Tiếp theo cần có máu tươi.
“Thuốc này lấy máu làm dẫn, phải uống cùng với máu thì mới có hiệu quả.” Chàng vẫn còn nhớ lời của Thôi Tương Bình.
Điều này chẳng có đạo lý gì cả. Chỉ là một chút sở thích quái đản của người kia mà thôi.
Nếu như vương phủ có nuôi gà nuôi vịt thì giết cho nàng một con gà là được. Nhưng hiện tại thời gian cấp bách, chỉ có thể để nàng tự mình nhẫn nhịn một chút.
Phó Uyên rút đoản đao trong ống tay áo ra đặt lên lòng bàn tay nàng.
Khương Ngư vốn đang không biết gì cả mặc cho chàng sắp đặt. Nhưng khi lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da thịt, nàng đột nhiên rụt tay lại rồi liều mạng giãy giụa đá chàng.
Phó Uyên không chút lưu tình: “Còn động đậy nữa là ta giết chết nàng đấy.”
Nàng cũng chẳng biết có nghe thấy hay do giãy giụa mệt rồi nên cuối cùng không động đậy nữa. Nàng thu mình trong lòng chàng, nhíu chặt đôi lông mày như thể đang phải chịu đựng nỗi oan ức tột cùng nào đó.
Nàng nức nở hai tiếng khiến sự kiên nhẫn của Phó Uyên cũng cạn sạch.
Lưỡi dao xoay ngược lại, đoản đao rạch một đường trên lòng bàn tay chàng làm máu tươi chảy xuống.
Chàng kẹp lấy cằm Khương Ngư định mớm máu cho nàng. Nhưng nàng vừa mở miệng đã đột ngột quay đầu đi, như thể căn bản không chịu nổi mùi vị của máu tươi.
Phó Uyên bị chọc cười, há miệng ngậm một ngụm máu lớn. Sau đó chàng nắm lấy cổ tay nàng, không cho phép phản kháng mà cúi xuống ép sát.
Bốn cánh môi chạm nhau. Một người nóng rực còn một người lạnh lẽo, nhưng dần dần nhiệt độ của họ đã trở nên giống nhau đến mức không phân biệt được ai đang hôn ai.
Phó Uyên rũ mắt quan sát.
Chắc hẳn là cảm thấy sự mát mẻ, nàng túm lấy vạt áo chàng rồi ngửa đầu nuốt hết ngụm máu kia vào. Bàn tay còn lại bị chàng đè xuống chẳng biết từ lúc nào đã trở thành mười ngón tay đan chặt lấy nhau, quấn quýt với chàng ngày càng khăng khít.
Theo dòng máu chảy xuống, dược tính bắt đầu phát huy và độc tố dần tiêu tan.
Nàng vẫn nhắm nghiền mắt. Nhưng đôi lông mày dần giãn ra, hàm răng trắng bóc cắn vào môi dưới của chàng.
Cắn đến chảy cả máu.
Phó Uyên mỉm cười, đợi đến khi nàng cắn đủ rồi, bàn tay đang ôm eo nàng mới thong thả buông ra.
Chàng chẳng bận tâm mà lau đi vết máu trên môi bế nàng đứng dậy.
Hổ nhỏ ở bên cạnh gào lên gừ gừ.
Phó Uyên nói: “Cút đi.”
Hổ nhỏ không cút mà đi sát theo sau chàng, thỉnh thoảng lại nhảy cẫng lên nhìn Khương Ngư.
Phó Uyên lười để ý mà rảo bước đi tới viện Miên Phong. Hàn Lộ đứng canh ở ngoài còn Liên Kiều ở trong phòng.
Phó Uyên bước vào phòng: “Ra ngoài.”
Liên Kiều kinh ngạc đến mức quên cả chào hỏi, thẫn thờ đi ra cửa, tim vẫn còn đập thình thịch.
Điện hạ đây là muốn làm gì? Viên phòng sao? Tin tức này có nên báo cho cô cô Văn Nhạn biết không?
Chưa kịp nghĩ thông suốt thì đã thấy hổ nhỏ cũng bị nhốt ở ngoài cửa rồi cùng nàng ấy nhìn nhau trân trân.
Nàng ấy quyết định sẽ canh giữ ở bên ngoài để nhỡ tiểu thư có chuyện gì gọi mình thì còn có thể vào đầu tiên.
...
Phó Uyên đi thẳng đến giường định đặt Khương Ngư xuống. Ngặt nỗi chàng không chấp nhận được việc mặc ngoại y lên giường nên đã vứt bỏ ngoại y của nàng trước.
Nhìn lại thì thấy trung y của nàng chẳng biết đã dính máu từ lúc nào, chàng lộ vẻ ghét bỏ rồi lột sạch cả trung y luôn.
Nhớ tới việc nàng sợ lạnh, chàng quay người đi tới trước tủ quần áo, tùy ý rút một bộ đồ ngủ trong số y phục của nàng ra mặc lên người nàng.
Hơi mỏng một chút nhưng không sao cả vì chàng nhét người vào trong chăn xong là định rời đi ngay.
Bàn tay nàng vẫn nắm chặt lấy cổ áo chàng như thể đang nắm lấy chiếc phao cứu sinh mà mãi không chịu buông ra.
Phó Uyên giảng đạo lý với nàng: “Ta đã cứu nàng thì đừng có lấy oán báo ân.”
Chàng nắm lấy cổ tay Khương Ngư dùng sức gạt ra.
Năm ngón tay nàng buông thõng xuống, khuôn mặt vùi vào trong gối.
Phó Uyên chưa kịp rời đi phía sau bỗng vang lên tiếng khóc: “Đừng đi... đừng đi...”
Phó Uyên quay đầu lại.
Chàng mang theo vài phần hứng thú, quay lại bên giường, nhân từ nâng mặt nàng lên.
Nàng đúng là đang khóc. Nhưng không phải dáng vẻ đau buồn khôn xiết như chàng tưởng tượng, mà đôi lông mày thanh mảnh ấy chỉ hơi nhíu lại còn hàng mi thì vương những giọt lệ chực trào.
Nàng quyến luyến tựa vào lòng bàn tay chàng lẩm bẩm gọi: “Nương thân...”
Giọt nước mắt kia rốt cuộc cũng rơi xuống lăn qua bên má và được chàng dùng đốt ngón tay lau đi còn tiện tay xoa vài cái.
Chàng chưa từng chạm vào mặt con gái nên không biết làn da của người ta lại có thể non nớt đến thế. Chỉ mới chạm vài cái đã hiện lên những vết đỏ nhẹ.
Nhưng đó không phải mặt của chàng nên đương nhiên là chẳng sao cả. Đầu ngón tay vô thức mơn trớn cằm nàng, Phó Uyên hững hờ nghĩ: Năm đó khi cứu nàng từ dưới sông lên thì nàng bao nhiêu tuổi nhỉ?
Mười hai? Hay là mười ba?
Trong bản điều tra của Thập Ngũ có nói rằng mẹ ruột của Khương Ngư đã lâm bệnh qua đời vào năm nàng mười hai tuổi.
Kể từ đó nàng tuyệt nhiên không nhắc tới mẹ đẻ. Rõ ràng chuyện Khương Quyết sủng thiếp diệt thê là sự thật hiển nhiên, nhưng nàng chưa từng nói xấu Tằng thị lấy một lời. Cứ như thể chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.
Nếu thực sự không quan tâm thì tại sao hôm nay lại khóc?
Phó Uyên không có lòng đồng cảm, nhưng lại không ngại dành cho người mà chàng thấy thú vị vài phần bao dung.
Chàng ngồi xuống thong thả nói: “Thôi được rồi, coi như bổn vương thương hại nàng.”
Còn véo má nàng một cái: “Nàng lại nợ bổn vương một ân tình. Rõ ràng là trả không hết, vậy mà còn luôn gặp xui xẻo trước mắt ta.”
Chàng thay quần áo rồi cùng nàng nằm lên giường. Cuối cùng nàng cũng không khóc nữa. Ngón tay siết chặt lấy ống tay áo chàng như thể làm vậy là có thể tìm thấy chút cảm giác an toàn.
Phó Uyên vỗ vào tay nàng nhưng vỗ mãi mà nàng vẫn không buông.
Vậy thì đành thôi.
Lương Vương điện hạ đã lâu không làm việc thiện, thi thoảng làm một lần liền thấy bản thân mình là người tốt. Tâm trạng vui vẻ cũng không còn so đo chuyện bị nàng nắm lấy ống tay áo nữa.
Chàng còn chu đáo tìm một góc độ phù hợp, dáng vẻ như muốn cùng nàng trải qua đêm dài đằng đẵng.
Chỉ là rất nhanh sau đó, người bên cạnh đã không còn thỏa mãn với việc chỉ nắm ống tay áo.
Nàng áp sát tới, ôm lấy eo chàng, còn gối đầu lên lồng ngực chàng thoải mái hừ hừ hai tiếng.
Phó Uyên mở mắt mà không có biểu cảm gì.
Có thể dung túng cho nàng ngủ bên cạnh đã là sự bao dung hết mức dành cho nàng rồi. Há chẳng biết rằng bên cạnh giường ngủ không cho phép kẻ khác ngáy o o, hơn nữa ta còn có thói quen giết người trong mộng sao?
Trước đây khi cùng giường chung gối chẳng phải nàng rất thành thật đó sao?
Phó Uyên nhíu mày rồi quay mặt đi, dùng một ngón tay đẩy nàng ra.
Chẳng mấy chốc nàng lại dán tới. Lần này còn dán chặt hơn như thể chó gặm được xương vậy.
Phó Uyên nhìn chằm chằm vào mặt nàng, dòng suy nghĩ cứ quanh quẩn giữa việc “giết” và “không giết”.
Giết rồi thì công sức chàng nhảy xuống sông giữa mùa đông giá rét coi như đổ sông đổ bể, viên thuốc giải độc nghìn vàng khó cầu cũng phí hoài.
Không giết...
Không giết thì phải bắt nàng làm cả một giỏ mứt anh đào.
Phó Uyên xoay người nằm nghiêng đối diện với nàng, bị quấn lấy như vậy cũng không đến mức khó thở. Chàng không định ngủ. Những đêm như thế này chàng đã quen rồi, cứ nhắm mắt lại là có thể vượt qua.
Sực nhớ ra điều gì đó, tay chàng lần tìm dưới gối nàng nhưng không tìm thấy thoại bản. Định bụng đứng dậy lại thấy thần sắc nàng hơi thay đổi, lộ vẻ hoảng hốt lo sợ nên chàng đành nằm xuống.
Đêm khuya thanh vắng.
Cả căn phòng yên bình.
*
Khương Ngư gặp ác mộng suốt nửa đêm rồi lại mơ thấy giấc mộng đẹp suốt nửa đêm còn lại. Cuối cùng tỉnh dậy trong giấc mộng đẹp.
Ác mộng là gì nàng đã sớm quên mất nhưng giấc mộng đẹp thì vẫn còn nhớ rõ.
Nàng trở về quê mẹ ở Thục Trung rồi gặp được ông bà ngoại cùng với cả nhà cậu. Họ đứng dưới cây lựu vẫy tay với nàng. Nàng mỉm cười chạy tới thì giấc mơ chợt tan biến.
Tỉnh lại vẫn thấy bùi ngùi, cõi lòng mãi chẳng thể bình lặng cho đến khi nàng phát hiện ra —
Tại sao nàng lại nằm trong lòng Phó Uyên thế này?
Hơn nữa còn là tư thế ôm chàng cực kỳ, cực kỳ không đứng đắn khiến nhiệt độ của hai người như muốn hòa làm một.
Nàng sợ đến mức tim ngừng đập, vội vàng lùi lại phía sau. Đang lúc thắc mắc tại sao Phó Uyên không đâm chết nàng bằng một nhát kiếm, nàng nhận thấy trên người có chút quá mức mát mẻ.
Cúi đầu xuống.
“...”
Bộ quần áo mỏng như lụa này là cái quái gì vậy?
Thấy chẳng che chắn được gì nên nàng vội vơ lấy chăn chắn trước người. Động tác hơi lớn khiến Phó Uyên tỉnh dậy.
Chàng không giống như trước kia mỗi lần tỉnh dậy đều tỉnh táo như chưa từng ngủ. Chàng chống tay ngồi dậy, đưa tay đỡ trán ngồi một lúc mới nhìn về phía nàng.
“Ta ngủ thiếp đi rồi sao?”
“Điện hạ hỏi thiếp?” Khương Ngư ngơ ngác.
Phó Uyên im lặng một lúc rồi nói: “Không hỏi nàng.”
Nói xong liền đứng dậy. Biểu cảm có chút kỳ quái như đang suy nghĩ điều gì đó. Khương Ngư tưởng rằng chàng bị nàng ôm suốt nửa đêm nên trong lòng không vui liền cố gắng cứu vãn: “Xin lỗi Điện hạ, đã làm phiền ngài rồi.”
“... Ừm.”
Chỉ vậy thôi sao?
Khương Ngư ngẩn ra, không rõ như vậy là đã tha thứ cho nàng chưa, đành tiếp tục hỏi: “Là Điện hạ đã cứu thiếp sao?”
Phó Uyên mặc quần áo xong, quay đầu lại: “Là tự nàng đứng dậy đi tới y quán của Đào Ngọc Thành rồi bảo y cứu chữa cho nàng đấy. Thật lợi hại.”
“... Đa tạ Điện hạ.”
Lần này Khương Ngư nghe ra chàng đang mỉa mai mình nên ngoan ngoãn tạ ơn.
Chắc hẳn là Điện hạ đã gọi Đào Ngọc Thành tới chữa trị cho nàng. Không hổ danh là đệ tử của Thôi thần y.
Nhìn ra nàng đang nghĩ gì, Phó Uyên nhướn mày đầy ẩn ý chứ không nói lời nào.
Khương Ngư hít sâu một hơi, quyết định nói ra toàn bộ chuyện với Phó Sinh: “Điện hạ, thật ra thiếp và Trần Vương...”
Phó Uyên không đợi nàng nói xong: “Ta biết rồi.”
Khương Ngư hơi sững lại. Hóa ra Điện hạ biết sao? Nhưng cũng đúng thôi, chàng luôn luôn cái gì cũng biết cả.
Phó Uyên hiếm khi đối mặt với nàng bằng ánh mắt tán thưởng: “Được đấy, đầu óc không thông minh nhưng tầm nhìn lại không tệ, cũng có điểm đáng khen.”
Vì chàng mà không tiếc làm trái ý Phó Sinh. Thậm chí còn chọc giận đối phương. Dẫu cho nàng từng làm việc cho Phó Sinh thì cũng không phải là không thể tha thứ.
“Hả?” Khương Ngư ngẩn người: “Vậy, đa tạ Điện hạ đã khen ngợi?”
Phó Uyên tùy tay ném một miếng ngọc bội cho nàng rồi quay người rời đi.
Khương Ngư cầm ngọc bội. Bỗng nhiên nghĩ rằng chắc đây là phần thưởng cho món mứt anh đào ngày hôm qua nhỉ?
Lát sau Liên Kiều bước vào.
Nàng ấy liếc nhìn giường chiếu, trên mặt hình như có chút thất vọng.
Bên ngoài trời vẫn còn tối đen, chẳng biết là giờ nào rồi. Khương Ngư không ngủ được nên dậy thay quần áo rồi thuận miệng hỏi: “Sao lại thay cho ta bộ đồ này?”
Liên Kiều im lặng một lát, cẩn thận nói: “Em vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài chưa từng vào trong. Chắc hẳn là... Lương Vương điện hạ thay đấy ạ.”
Động tác của Khương Ngư khựng lại. Nàng nhìn mình trong gương một hồi lâu, mới chết lặng mà chấp nhận sự thật này.
Thôi bỏ đi, dù sao Điện hạ cũng không được.
Lại nói về phía bên kia.
Sau khi Phó Uyên rời đi thì không quay về Biệt Hạc Hiên ngay mà đi tới nhà tắm.
Khương Ngư cứ cách hai ngày lại tới đây một lần, nên nơi này ngày nào cũng chuẩn bị sẵn nước nóng. Chàng dặn dò một tiếng, bên trong đã chuẩn bị xong xuôi mà không cần chờ đợi.
Từ khi tới phủ Lương Vương, chàng vẫn chưa từng tới đây. Nhiều năm trước nhà họ Tiêu có một sơn trang suối nước nóng ở ngoại thành Trường An, chàng cũng thường xuyên tới đó. Nhưng sau này đều chẳng còn hứng thú.
Hôm nay có lẽ do bị nàng ôm quá lâu nên không quen, luôn thấy trong người khó chịu liền dứt khoát tới đây tắm rửa cho thanh tịnh.
Chàng bước vào làn nước ấm áp, tựa vào thành bể lặng lẽ suy nghĩ điều gì đó.
Hơi cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy những vết sẹo dữ tợn bủa vây trên người chàng, nhiều nhất là ở chân trái cùng cánh tay trái. Vết thương ở chân trái để lại từ Chiêu ngục, còn cánh tay trái là do chính chàng tự gây ra.
Chàng chưa từng để tâm đến những thứ này.
Nhưng hôm nay thật đúng là ma xui quỷ khiến.
Chẳng những ngủ quên ở viện Miên Phong một cách khó hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)