Ngày hôm sau, trời cuối cùng cũng hửng nắng.
Sáng sớm Khương Ngư vừa ngủ dậy đã nhận được cá tươi còn sống do điện hạ gửi tới.
"Điện hạ muốn ăn cá sao?"
"Không phải, điện hạ nói con cá này tặng cho Vương phi."
"Con cá này có gì đặc biệt sao?"
"Ta cũng chẳng nhìn ra được." Sơ Nhất gãi gãi mặt rồi đoán: "Có lẽ là bị hạ độc rồi?"
Khương Ngư: "..."
Thế thì thật là cảm ơn chàng quá.
Dù thế nào đi nữa, sau khi Khương Ngư ăn xong cũng không bị độc chết, mà nàng cũng chẳng nếm ra được con cá này có gì đặc biệt.
Cứ coi như là điện hạ báo đáp chiếc ô nàng tặng hôm qua vậy.
Sau khi ăn no nê, Khương Ngư một mình đi ra ngoài đến tiệm sách Đông Ly.
Hôm qua nàng rời đi vội vàng nên quên đưa xấp ngân phiếu mang theo cho Ân Lan Anh. Bình thường điện hạ ban thưởng quá nhiều nên nàng có giữ lại cũng không tiêu hết được.
Đến trước cửa tiệm sách, không biết tại sao cửa lại đóng kín, nàng lo lắng không biết có phải Ân Lan Anh bị bệnh hay không nên giơ tay gõ hai cái.
Cửa mở ra, nhưng một con dao găm lập tức kề sát vào cổ nàng.
"..."
"Đừng lên tiếng cũng đừng cử động lung tung, nếu không bà ta chắc chắn phải chết." Một giọng nam thấp giọng nói.
Khương Ngư ngước mắt lên nhìn thì thấy Ân Lan Anh đang bị trói ngồi trên ghế, bên cạnh có hai người canh giữ.
Nàng gật đầu để ra hiệu rằng mình sẽ nghe lời.
Gã đàn ông nhanh chóng kéo nàng vào trong, con dao găm vẫn không hề rời khỏi.
Cửa lại đóng sầm lại, nhờ vào chút ánh sáng yếu ớt mà Khương Ngư cuối cùng cũng nhìn rõ toàn cảnh nơi này.
Trong phòng tổng cộng có bốn người, ngoại trừ ba kẻ dùng dao đe dọa nàng và canh giữ Ân Lan Anh thì còn lại một bóng hình mà nàng vô cùng quen thuộc.
"Trần Vương điện hạ muốn mua sách thì cần gì phải giương oai giễu võ thế này?" Nàng bình tĩnh lên tiếng.
Gã đàn ông đứng bên cửa sổ buông quạt xếp xuống rồi từ từ nở nụ cười.
"Không làm rầm rộ như vậy thì sao có thể khiến Khương tiểu thư cam tâm tình nguyện nói chuyện với bản vương được?"
"Ồ, vậy sao? Vậy ngài muốn nói điều gì?"
Phó Sinh không trả lời mà hỏi ngược lại: "Khương tiểu thư không tò mò vì sao ta lại biết nàng sẽ đến đây sao?"
Khương Ngư lờ mờ đoán được nên cũng lười lãng phí lời nói với hạng người này, nàng chỉ im lặng không đáp.
Phó Sinh tự đắc nói tiếp: "Ngày đó đến mua sách, ta rõ ràng đã nhìn thấy nàng. Sau đó về tra xét mới biết quả nhiên địa khế nơi này đứng tên Từ Tri Thư - chính là người mẹ quá cố của nàng."
Khương Ngư nhíu mày, nàng ghét việc tên này thốt ra tên của mẹ mình.
"Vì thế ta đã phái người giám sát chặt chẽ nơi này, quả nhiên hôm qua nàng lại tới. Đáng tiếc là Liễu Nguyệt Thư chướng mắt kia cũng ở đó nên ta đành phải kiên nhẫn chờ đợi. Thật may mắn là nàng và ta tâm đầu ý hợp, không để ta phải chờ đợi quá lâu."
Khương Ngư cảm thấy ghê tởm khắp người, trong lòng thầm mắng chửi cốt truyện vạn lần.
Ai mà ngờ được lại đụng phải hắn ta ở đây, thật là đen đủi vô cùng.
Trong bóng tối, hắn ta từng bước tiến về phía nàng, đôi lông mày ngược sáng âm u khó đoán.
Khi cất lời, giọng điệu hắn ta âm lãnh nhớp nháp: "Mấy tháng không gặp, nàng ở bên cạnh vị hoàng huynh kia của ta chắc hẳn đã chịu tận cùng giày vò, chắc là gầy đi—"
Hắn ta đột ngột dừng lại.
Khương Ngư: Nói tiếp đi chứ! Mau nói nàng gầy đi đi!
Trần Vương nói tiếp: "Tuy diện mạo không gầy đi nhưng chắc hẳn trong lòng đã tiều tụy không ít."
Khương Ngư: "..."
Trần Vương dùng quạt xếp nâng cằm nàng lên, cười híp mắt nói: "Nhưng nàng xem, ta vẫn luôn nhớ nhung nàng đấy thôi. Chỉ cần nàng nói một câu hối hận. Không lâu sau ta sẽ tìm cách đưa nàng rời đi, để nàng không bao giờ phải gặp lại hoàng huynh của ta nữa."
Khương Ngư né tránh chiếc quạt của hắn ta. Dù bị kẻ phía sau dùng dao găm cảnh cáo nhưng nàng vẫn tỏ vẻ không sao cả, chỉ nói: "Ngài muốn nghe thì bây giờ ta có thể nói luôn."
Phó Sinh sững người một lát rồi nhanh chóng khôi phục dáng vẻ ban đầu, mỉm cười nói: "Tất nhiên không phải bây giờ, ta muốn nàng phải nói câu này ngay trước mặt Phó Uyên."
Khương Ngư suy nghĩ một chút: "Cũng được."
Phó Sinh: "Ta biết nàng đang lừa ta."
Khương Ngư: "Không, ta nói thật đấy. Chỉ là một câu nói thôi, cũng chẳng phiền phức gì."
Tuy nhiên, Phó Sinh quả không hổ danh là nam chính của thể loại truyện ngược luyến cưỡng đoạt.
Hắn ta thở dài một tiếng, u uất nói: "Không ngờ nàng lại cố chấp như vậy, xem ra nếu không dùng chút thủ đoạn thì nàng sẽ không chịu nghe lời đâu."
Hắn ta khẽ nhấc quạt xếp, kẻ phía sau Khương Ngư liền bóp chặt hàm dưới của nàng, cưỡng ép nhét một viên đan dược màu đen vào miệng nàng. Thuốc vừa vào miệng đã tan ngay, nàng thậm chí không có cơ hội để nhổ ra.
"Chất độc này tên là Thất Nhật Sát, thuốc giải duy nhất nằm trong tay ta. Bảy ngày sau, ta sẽ tới phủ Lương Vương, ta muốn nàng ở trước mặt Phó Uyên nói cho huynh ấy biết rằng nàng đã ngưỡng mộ ta từ lâu, đối với huynh ấy thực sự không có chút tình cảm nào và tình nguyện rời đi cùng ta."
Trước khi Khương Ngư xuất giá, hắn ta đã suy nghĩ rất lâu, không hiểu vì sao Phó Uyên lại nhận sắc phong ban hôn này. Giải thích duy nhất chính là người nọ cũng ham luyến dung mạo của Khương Ngư.
Đã như vậy, hắn ta sẽ lợi dụng Khương Ngư để sỉ nhục huynh ấy thật nặng nề, để huynh ấy nhìn rõ bản thân hiện tại rốt cuộc thảm hại đến mức nào.
Ba năm trước, hắn ta đã làm hỏng việc cứu trợ thiên tai ở Đồng Châu, bị thuộc hạ bẩm báo lên tận Trường An. Thái tử đã đưa người đến Đồng Châu, mắng nhiếc hắn ta trước mặt mọi người. Ánh mắt khinh bỉ như nhìn một món đồ bỏ đi để xem thường hắn ta, điều đó khiến hắn ta không bao giờ quên được.
Phó Uyên thích cái gì thì hắn ta sẽ hủy hoại cái đó. Đợi đến khi hắn ta ngồi lên vị trí trữ quân thì đừng nói là một Khương Ngư nhỏ bé, tất cả mọi thứ của Phó Uyên hắn ta đều sẽ đoạt lấy.
"Hãy nhớ kỹ, nếu nàng không nghe theo thì đúng ngày đó độc sẽ phát tác. Nàng sẽ bụng đau như cắt rồi chết đi trong vòng nửa canh giờ."
Hắn ta nói với vẻ mặt vô cùng đáng sợ.
Nhưng ai bảo Khương Ngư đã đọc qua nguyên tác chứ.
Nàng nghe xong không những không hoảng hốt mà thậm chí còn hơi muốn cười.
Bởi vì nguyên tác viết rất rõ ràng rằng cái gọi là Thất Nhật Sát kia chỉ là giả. Trong sách, Phó Sinh đã mượn việc này để khiến nữ chính phải nghe lời răm rắp, mãi đến cuối cùng mới cho nàng biết sự thật, tùy ý chế giễu sự ngây thơ của nàng.
Khương Ngư hờ hững đáp: "Được rồi biết rồi, ta sẽ làm."
Vẻ mặt đắc ý của Phó Sinh khựng lại. Hắn ta nhìn nàng chằm chằm hồi lâu vì tin chắc rằng trong đôi mắt kia không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại giống như đang nhìn một kẻ ngốc.
Phó Sinh: "..."
Không, chắc là hắn ta hiểu lầm rồi, một tiểu nương tử lớn lên trong khuê phòng như Khương Ngư sao có thể không sợ chứ? Chắc hẳn là vì quá sợ hãi nên mới không biết phải làm sao.
Khương Ngư: "Ta đã đồng ý với ngài rồi, có thể thả chúng ta ra được chưa?"
Nàng cố gắng tỏ ra ôn hòa nhưng Phó Sinh lại bỗng dưng tức giận, hắn ta gắt lên: "Nàng tưởng là ta sợ Phó Uyên có đúng không?"
Khương Ngư: "?"
Phó Sinh vỗ vỗ quạt xếp đi tới đi lui tại chỗ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào nàng với vẻ hung ác: "Hoang đường! Huynh ấy chỉ là một phế nhân, ngay cả vương phủ cũng không ra được, nàng nghĩ ta sẽ kiêng dè huynh ấy sao?!"
Hắn ta nói nhiều thật đấy.
Khương Ngư: "Ta biết rồi, ngài không sợ."
Phó Sinh còn định phát biểu cao kiến gì đó thì bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến ba tiếng "cộc cộc cộc", ngay sau đó là giọng nói của Hàn Lộ: "Vương phi, điện hạ bảo ta tới tìm người, người có ở đây không?"
Phó Sinh nhìn ra ngoài cửa rồi ra hiệu cho thị vệ ra tay. Nhưng tên thị vệ đang khống chế Khương Ngư lại lắc đầu với hắn ta, ý bảo là: Đánh không lại.
Hàn Lộ vừa nhìn thấy ánh sáng mờ ảo trong tiệm sách liền lập tức nhạy bén đảo mắt nhìn quanh bốn phía, thấp giọng hỏi: "Vương phi, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Khương Ngư lắc đầu rồi hỏi: "Sao ngươi biết ta ở đây?"
Hàn Lộ: "Liên Kiều nói với Sơ Nhất là người đến tiệm sách, điện hạ liền bảo ta tới đây nhưng không nói lý do."
Khương Ngư nghi ngờ không biết liệu Phó Uyên có biết chuyện của Trần Vương hay không, nhưng nàng cảm thấy điều đó là không thể. Nếu điện hạ biết nàng gặp mặt Trần Vương thì bất kể lý do là gì, e rằng cũng chỉ có một chữ "giết".
Nàng bảo Hàn Lộ đợi một chút rồi quay lại trấn an Ân Lan Anh vài câu.
Ân Lan Anh vừa lo lắng vừa áy náy: "Con định làm thế nào?"
Bà ấy đến Trường An để trốn tránh kẻ thù. Cũng chính vì trước đó toàn bộ công lực đã bị người ta phế sạch, nếu không thì đâu đến mức khiến Khương Ngư rơi vào cảnh hiểm nghèo.
Khương Ngư ghé sát vào tai bà ấy rồi nói nhỏ: "Dì yên tâm đi, viên thuốc đó là giả đấy."
"Thật sao?"
Khương Ngư cười gật đầu, nàng không kịp nói quá nhiều nên đưa ngân phiếu cho bà ấy rồi quay người đi theo Hàn Lộ.
Trở về phủ Lương Vương. Trong phủ vẫn yên bình khiến lòng nàng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Vừa hay bệ hạ có phái ngự y tới để bắt mạch cho Lương Vương, Khương Ngư lấy cớ cơ thể không khỏe để nhờ ngự y xem giúp nàng luôn.
Ngự y nói: "Vương phi cơ thể khỏe mạnh, chắc hẳn gần đây có chút mệt mỏi, tâm thần bất định, có cần vi thần kê cho người một đơn thuốc an thần không?"
Khương Ngư nói không cần rồi gửi lời cảm ơn tới ngự y, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
Nàng lại hỏi thăm tình hình của Lương Vương, lời nói của ngự y cũng y hệt như Đào Ngọc Thành: "Lương Vương bị thương thấu xương tủy, đã không còn khả năng chữa khỏi."
Sau khi tiễn ngự y đi, Khương Ngư chợt nghĩ: Bệ hạ gọi ngự y tới đây rốt cuộc là để chữa bệnh cho Lương Vương, hay là để xác nhận xem chàng thật sự không còn hy vọng bình phục?
Đứng lặng một lát, Khương Ngư xua tan những ý nghĩ trong đầu rồi trở về viện Miên Phong nghỉ ngơi.
Thời gian cứ thế từng ngày trôi qua.
Tết Đoan Ngọ sắp đến gần rồi.
Khương Ngư đã mấy ngày không gặp Phó Uyên, hôm nay nàng vẫn như thường lệ truyền giấy với chàng —
[Chúng ta sắp làm bánh chưng rồi, điện hạ thích ăn vị gì?]
[Mứt anh đào.]
[Không có vị đó đâu.]
[Tùy ý.]
Được rồi, Khương Ngư nghĩ thầm, dù sao nàng có làm vị gì thì chàng cũng sẽ ăn thôi.
Tuy nhiên, thứ đến sớm hơn cả Tết Đoan Ngọ chính là tên khốn Phó Sinh kia.
Kể từ khi công chúa tới thăm điện hạ. Dường như Thánh thượng đã mặc kệ cho những người khác tới thăm Lương Vương mà không ra lệnh cho thị vệ ngăn cản nữa.
Điều này lại tạo thuận lợi cho Phó Sinh.
Khương Ngư vừa ra khỏi viện Miên Phong đã đụng trúng hắn ta, đúng là xui xẻo đến tận cùng.
"Bản vương tới thăm hoàng huynh." Phó Sinh đứng ở ngoài hành lang, nhìn chằm chằm nàng rồi cười khẩy: "Chẳng lẽ hoàng tẩu không hoan nghênh bản vương sao?"
"Sao có thể chứ, Trần Vương điện hạ." Khương Ngư nhếch môi lạnh lùng đáp lại.
Phó Sinh mỉm cười thở dài.
Hắn ta tự nhiên là yêu thích nàng.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Khương Ngư, hắn ta đã biết điều đó.
Tại buổi yến tiệc thưởng hoa ở phủ Trưởng công chúa, nàng cúi đầu khẽ ngửi một đóa hoa Tây Hồ Liễu Nguyệt đang nở rộ. Đôi lông mày ngập tràn ý cười, khi phát hiện ra hắn ta, nàng cũng không hề e thẹn mà còn cách làn hương hoa khẽ chào hắn ta.
Khoảnh khắc ấy bóng hoa lay động làm xao xuyến lòng người. Hắn ta muốn tiến lên bắt chuyện, nhưng nàng lại chẳng hề lưu luyến mà quay người rời đi.
Từ đó về sau hắn ta luôn ghi nhớ trong lòng, cuối cùng sau buổi tiệc cũng tìm được cơ hội để gặp riêng nàng.
Hắn ta hứa cho nàng vinh hoa phú quý và vị trí chính thê, không quản giá nào cũng hứa ra tất cả những gì hắn ta có thể cam kết.
Tuy nhiên nàng lại cúi đầu suy nghĩ một chút rồi mỉm cười từ chối.
Nàng nói: "Nguyện điện hạ sớm ngày gặp được người thương, đạt được sở nguyện."
Nàng đứng trước mặt hắn ta. Đôi mắt ấy dường như đang cười nhưng ánh mắt màu lưu ly lại rất lạnh lùng, điều đó khiến hắn ta càng cảm thấy thú vị.
Cách đây rất lâu, Phó Sinh từng có một con hồ ly tuyết dã tính khó thuần, nó đã cào bị thương hắn ta rất nhiều lần. Hắn ta không hề nản lòng mà kiên nhẫn dạy bảo, nhổ móng vuốt của nó, mài phẳng răng của nó.
Sau đó, con hồ ly quả nhiên trở nên nghe lời nhưng hắn ta lại cảm thấy nhạt nhẽo vô vị nên đã vứt nó ra ngoài hoang dã.
Không biết người trước mắt này có thể kiên trì được bao lâu đây?
Phó Sinh tiếc nuối nghĩ, lúc ở phủ Trưởng công chúa lẽ ra không nên để nàng trốn thoát, lại càng không nên để nàng trải qua vài lần trắc trở rồi gả cho vị hoàng huynh mà hắn ta ghét nhất. Nếu nàng gả cho hắn ta thì đã sớm giống như con hồ ly kia, học được cách nghe lời rồi.
Hắn ta chậm rãi tiến lại gần Khương Ngư.
...
"Oao ~"
Hổ nhỏ kêu lên một tiếng nũng nịu, nó cắn vạt áo của Phó Uyên muốn kéo chàng tiến về phía trước.
Phó Uyên thần sắc uể oải, để mặc nó dẫn đi. Trong tay chàng vẫn còn cầm cung tên, rõ ràng là đang luyện cung thì bị gọi ra giữa chừng.
Một người một hổ đi tới góc hành lang, bỗng chàng dừng bước chân rồi khẽ đá hổ nhỏ một cái để ra hiệu cho nó đừng động đậy.
Hổ nhỏ không hiểu tại sao, nhưng vì sợ uy áp của chàng nên đành cụp đuôi ngồi xuống.
Phó Uyên không chút dao động ngước mắt lên nhìn về phía hai người ở cuối hành lang.
Trong phủ hoa ngọc lan đang nở rộ, cành hoa phất phơ che khuất đi bóng dáng của chàng. Nhưng chàng vốn không có ý định ẩn nấp, thậm chí còn đầy hứng thú nghĩ xem lát nữa khi nhìn thấy chàng, hai người này sẽ có phản ứng gì?
Phó Sinh, cái tên phế vật này thì khỏi phải nói, ước chừng sẽ hoảng loạn chạy loạn xạ rồi bị chàng một tên bắn chết.
Còn về Khương Ngư —
Nàng dám ngang nhiên gặp Phó Sinh trong phủ, điều này khiến chàng rất có ham muốn giết người. Nếu nàng bày tỏ lòng trung thành với Phó Sinh thì chết cũng không sao.
Nếu nàng còn chút đầu óc, có thể kiềm chế được đôi chút. Chàng cũng không ngại giữ nàng lại thêm một thời gian, để nàng làm xong món bánh chưng vị mứt anh đào rồi hãy lên đường.
Ngón tay thon dài lướt qua cành hoa, chàng mỉm cười nhưng hổ nhỏ lại như cảm nhận được điều gì. Cả người dựng lông lên, vội vàng nhích sang bên cạnh một chút.
Phía bên kia hành lang, hai người vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của chàng.
Phó Sinh đi tới trước mặt Khương Ngư, giọng điệu giễu cợt: "Đừng quên, hôm nay đã là ngày thứ bảy, tốt nhất nàng nên làm theo lời ta nói."
"Ta từ chối." Khương Ngư dứt khoát trả lời.
Nực cười thật, phủ Lương Vương là địa bàn của Phó Uyên, độc lại là giả, nàng thực sự chẳng có gì phải sợ cả.
"Ở lại đây nàng có thể nhận được cái gì? Sự sủng ái của một tên tàn phế sao?"
Phó Sinh tiến sát lại gần nàng, trong lòng ẩn chứa cơn giận dữ.
"Cho nàng một cơ hội cuối cùng, đừng chọc giận ta, Khương Ngư. Chỉ cần nàng nói một câu ngưỡng mộ ta, ta..."
"Chát!"
Mặt Phó Sinh lệch sang một bên, hắn ta thế mà lại bị nàng trở tay tát cho một cái.
Hắn ta tức khắc sa sầm mặt mày, thần sắc âm hiểm đáng sợ chưa từng có, đáy mắt tràn ngập những tia máu kinh hoàng.
Mà người vừa tát hắn ta một cái kia lại tùy ý xoa xoa cổ tay, giọng điệu mang theo ý cười, thần thái nhẹ nhàng.
"Thật đáng tiếc, Trần Vương điện hạ."
Cách đó không xa cành hoa ngọc lan lay động, giọng nói của nàng vang lên, bình thản mà kiên định.
"Người ta ngưỡng mộ, duy chỉ có Lương Vương mà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


