Nhưng có muốn trốn cũng chẳng trốn thoát được.
Khương Ngư chẳng còn cách nào khác đành đưa bát bánh sữa hấp đường tới, cũng may chàng không từ chối mà đưa tay đón lấy.
Khương Ngư quay đầu định chạy ngay.
Xuân qua hạ chưa tới nên thời tiết thất thường, buổi chiều vừa hửng nắng được một lát thì giờ đây trời lại âm u. Nhưng tiết trời dù có âm trầm đến mấy cũng chẳng sánh bằng gương mặt của điện hạ, người tinh tường đều có thể nhìn ra tâm trạng chàng đang tệ đến mức nào.
Nàng không hề có ý định liều mình nuôi hổ đâu.
Phó Uyên vốn dĩ chẳng bận tâm đến thái độ của nàng. Chỉ là dạo gần đây gan nàng càng lúc càng lớn, đã lâu rồi không lộ ra vẻ sợ hãi thế này nên chàng cảm thấy có chút thú vị.
Chàng bèn đưa tay ấn lên vai nàng, dùng giọng điệu bình thản hỏi: "Chạy cái gì? Có ma đuổi theo ngươi sao?"
Khương Ngư chỉ cảm thấy vai mình nặng trĩu, rõ ràng chàng không dùng nhiều sức nhưng nàng lại chẳng thể nhúc nhích được nửa phân.
Nàng buộc phải quay người lại: "Không có đâu điện hạ, chỉ là hôm nay mệt quá nên thiếp vội về đi ngủ thôi."
Phó Uyên không tỏ ý kiến gì mà chỉ mỉm cười nhẹ.
Khương Ngư vừa thấy nụ cười này đã cảm thấy điềm chẳng lành. Quả nhiên ngay khoảnh khắc sau, một tay chàng bưng bát bánh sữa hấp đường, tay kia túm lấy cổ áo sau của nàng, chỉ trong chớp mắt đã nhún chân vọt lên không trung.
Đến khi hoàn hồn thì người đã đáp xuống mái nhà Biệt Hạc Hiên, độ cao vài trượng khiến một người vốn không sợ độ cao như nàng cũng phải bủn rủn cả chân tay.
Xong đời rồi, nếu Phó Uyên đẩy nàng từ đây xuống thì chắc chắn nàng sẽ mất mạng.
Nghĩ là làm, nàng vội ôm chặt lấy cánh tay của Phó Uyên nhất quyết không buông, mang theo tư thế sẵn sàng cùng chàng đồng quy vu tận.
Phó Uyên: "..."
Phó Uyên: "Buông tay."
Khương Ngư: "Không buông!"
Huyệt thái dương của Phó Uyên giật giật, chàng lạnh lùng nói: "Được thôi, ngươi tự chọn một cách chết đi."
Khương Ngư: "Thiếp muốn năm chín mươi chín tuổi được ăn no uống đủ rồi nằm trên giường ngủ quên luôn đến chết."
Phó Uyên bóp gáy nàng rồi bảo: "Chúc ngươi kiếp sau thực hiện được tâm nguyện này."
Khương Ngư lập tức cảm thấy bi thương, thầm nghĩ dù có chết nàng cũng phải biến thành quỷ lôi chàng theo cùng.
Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được bàn tay trên cổ đang hơi dùng sức.
Trong đầu Khương Ngư lướt qua hàng chục phương pháp đối phó.
Sau đó nàng bị ấn "phịch" một cái xuống ngồi trên mái ngói.
"..."
Nhìn ánh hoàng hôn đang dần lặn xuống trước mắt rồi lại nhìn người bên cạnh đang thong thả ăn bánh sữa hấp đường, Khương Ngư cạn lời đến cực điểm.
Hóa ra bày trò nãy giờ chỉ là muốn cùng nàng ngắm hoàng hôn thôi sao.
Trời đã âm u thế này, mặt trời chỉ lộ ra có nửa góc, thật chẳng biết có gì đáng xem nữa.
Nhưng nàng vốn rộng lượng nên đành miễn cưỡng ngồi lại bầu bạn với chàng vậy.
May mà hôm nay mặc nhiều nên ngồi ở đây cũng không lạnh, nàng buồn chán chống cằm nhìn về phía xa.
Rất nhanh sau đó, Khương Ngư đã hiểu vì sao Phó Uyên lại thích vị trí này đến vậy, nàng đã thấy chàng ngồi một mình ở đây mấy lần rồi.
Từ đây phóng tầm mắt ra xa có thể nhìn thấy đài phong hỏa gần nhất.
Nếu khói lửa biên thùy bùng lên, chàng sẽ là người đầu tiên nhìn thấy.
Nàng đang chăm chú nhìn về phương xa thì bỗng nghe Phó Uyên hỏi: "Không sợ cao nữa à?"
Khương Ngư đáp bừa một tiếng.
Vốn dĩ nàng đâu có sợ cao, người nàng sợ là chàng kia kìa.
Nhưng câu trả lời của nàng rõ ràng khiến Phó Uyên không hài lòng, chàng dùng hai ngón tay xoay cằm nàng, bắt phải quay lại nhìn mình rồi cau mày hỏi: "Tại sao không sợ?"
Khương Ngư: "Sợ sợ sợ, thiếp sợ lắm luôn."
Phó Uyên: "Ngươi lừa ta."
Khương Ngư thầm nghĩ: Nói nhảm.
Vẻ mặt Phó Uyên trở nên không mấy thiện cảm. Những ngón tay lạnh lẽo rời khỏi cằm nàng, trượt xuống chiếc cổ thanh mảnh, dễ dàng vòng quanh bao lấy.
Khương Ngư vội vàng nắm lấy cánh tay chàng.
Phó Uyên hỏi: "Bây giờ sợ chưa?"
Khương Ngư: "Có chút..." sợ.
Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, cả người nàng đã bị kéo ra ngoài, nửa thân mình lập tức lơ lửng trên không. Phó Uyên bóp cổ nàng rồi ấn xuống mép mái nhà hỏi lại lần nữa: "Bây giờ đã sợ chưa?"
Người Khương Ngư hơi cứng lại, nàng thử vùng vẫy một chút, nhận ra bản thân giống như một con cá mắc câu, càng giãy giụa cũng chỉ là vô ích.
Thế là nàng nằm im mặc kệ luôn.
Phó Uyên: "..."
Đợi một lúc, Khương Ngư lén lút mở mắt ra rồi nắm lấy tay chàng, định bụng gỡ từng ngón tay của chàng ra khỏi cổ mình.
Chàng chỉ nhìn nàng, không ngăn cản cũng chẳng nói lời nào. Đợi đến khi cả năm ngón tay đều rời khỏi cổ, Khương Ngư mới thở phào một hơi. Nhưng nàng còn chưa kịp ngồi dậy thì bàn tay kia đã một lần nữa vòng lên.
Rõ ràng là đang trêu đùa nàng.
Khương Ngư thầm chửi thề một tiếng trong lòng rồi nằm bẹp dí luôn không động đậy nữa.
Phó Uyên lắc lắc cổ nàng: "Dậy đi."
"Không, muốn chém muốn giết tùy ngài."
"Dậy đi, không thì ta buông tay đấy."
"Ngài cứ buông đi, thiếp mà thành quỷ cũng sẽ ám ngài, khiến ngài đêm nào cũng gặp ác mộng."
Phó Uyên nhéo má nàng, Khương Ngư vùng vẫy: "Ngài làm cái gì vậy!"
Phó Uyên nói: "Để ta xem con quỷ như thế nào mới có thể khiến ta gặp ác mộng."
Khương Ngư lẩm bẩm: "Đồ con nít!"
Phó Uyên lấy ngón trỏ chọc một cái vào mặt nàng hỏi: "Ngươi vừa mắng ta cái gì đó?"
Cảm giác chạm vào khá tốt, chàng lại chọc thêm hai cái nữa. Khương Ngư mà là một con cá ăn thịt người thì chắc chắn đã cắn đứt ngón tay chàng rồi. Tiếc thay nàng chỉ là một con cá bình thường nên chỉ có thể tức giận lườm cái kẻ ngang ngược này.
Cuối cùng Phó Uyên cũng chơi đủ rồi, chàng đại phát từ bi thu tay lại, còn ân cần đỡ nàng dậy nói với vẻ thương hại: "Sao lại thích nằm thế này, bẩn hết cả quần áo rồi."
Khương Ngư: "???"
Đoạn ký ức vừa rồi là mình nằm mơ sao?
"Không biết, ngươi muốn thử lại một lần nữa không?"
Khương Ngư cuối cùng cũng không nhịn được mà mắng: "Ngài có bệnh à?"
"Ừ."
"..."
Nàng cạn lời.
"Thiếp không chấp người bệnh." Khương Ngư cười giả tạo.
Phó Uyên lười biếng bật cười: "Ngươi đối với kẻ muốn lấy mạng mình mà cũng dễ dàng tha thứ như vậy sao?"
Tất nhiên là không rồi, trong lòng Khương Ngư cũng thấy kỳ lạ. Cảnh tượng ban nãy nhìn thế nào nàng cũng nên sợ muốn chết mới đúng. Nhưng ngay khoảnh khắc nắm lấy cánh tay chàng, lòng nàng bỗng chốc trở nên bình thản.
Dường như chẳng có gì đáng sợ cả.
Nàng nói: "Ngài sẽ không buông tay mà."
Phó Uyên không cho là đúng: "Ngươi chỉ đang đánh cược thôi. Nếu như ta buông thì sao?"
"Vậy thì coi như thiếp xui xẻo vậy." Nàng nói: "Nhưng từ khi vào vương phủ, thiếp thấy mình cũng khá may mắn."
Câu trả lời này dường như nằm ngoài dự liệu của chàng.
Phó Uyên im lặng hồi lâu, dời ánh mắt khỏi khuôn mặt nàng.
Chàng không thích biểu cảm như vậy.
Chàng không thích sự tin tưởng cùng vẻ ngây thơ mà nàng thể hiện.
Cho nên nàng đã cược sai rồi, ít nhất là lúc nãy đã có một khoảnh khắc chàng thật sự muốn buông tay.
Chàng muốn nhìn nàng đau khổ, hoang mang, hối hận đến mức không thể cứu vãn, để nàng lộ ra thần sắc mà chàng ưa thích.
Giống như năm đó nàng vùng vẫy trong dòng nước với gương mặt tràn đầy tuyệt vọng và không cam lòng. Nhưng nàng vẫn không ngừng đấu tranh như thể dù thế nào đi chăng nữa cũng muốn được sống tiếp.
Thế là chàng đã nhảy xuống cứu nàng.
Nếu là chàng của hiện tại thì tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Nhưng chuyện đã làm thì chính là đã làm, chàng sẽ không phủ nhận.
Đã là mạng chàng ban cho, giờ đây nếu để nàng chết trong tay chàng thì chẳng phải là quá lãng phí sao.
Vì thế chàng nghĩ, thôi vậy, cứ để xem nàng có thể vùng vẫy được đến lúc nào.
Mái nhà chìm trong sự im lặng.
Ánh hoàng hôn dần tắt lịm, ráng chiều phương xa phai nhạt và mây đen bắt đầu bao phủ đỉnh đầu.
Khương Ngư ôm lấy cánh tay: "Lạnh quá điện hạ ơi, chúng ta xuống thôi."
Phó Uyên cũng chẳng buồn ngước mắt lên, chàng chỉ tùy ý chỉ sang bên cạnh.
Ở đó có một chiếc thang.
Khương Ngư cạn lời, nàng không muốn chấp nhặt với chàng, tự mình chạy đi leo thang.
Thang rất chắc chắn và được cố định ở đó. Nhìn độ mòn thì có vẻ là do chủ nhân trước để lại, Phó Uyên cũng lười tháo dỡ.
Đợi nàng leo xuống, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Phó Uyên một tay chống sau lưng, chân phải co lên nhìn về phía xa, xem chừng trong chốc lát sẽ chưa đi ngay.
Chàng thường xuyên như vậy nên Khương Ngư cũng không để tâm mà quay người đi về phía viện Miên Phong.
Trên đường đi nàng tình cờ gặp Đào Ngọc Thành vừa bốc thuốc xong đang chuẩn bị rời phủ, đối phương bèn trò chuyện với nàng vài câu về tình trạng của điện hạ.
Hành lang yên tĩnh, xung quanh không một bóng người.
Khương Ngư do dự một lát rồi vẫn hỏi: "Chân của điện hạ liệu có khả năng chữa khỏi không?"
Đào Ngọc Thành bèn nói: "Nếu mời được sư phụ ta đến thì có lẽ còn ôm được một tia hy vọng, thảo dân y thuật còn non kém, thật sự không có bản lĩnh đó."
"Dám hỏi sư phụ của ngài là ai?"
"Thôi Tương Bình."
Thần y Thôi Tương Bình! Vị thần y có bàn tay vàng năm đó đã cứu giúp vô số người trong trận đại dịch ở kinh thành!
Thấy nàng lộ vẻ kinh ngạc, Đào Ngọc Thành ung dung dặn dò: "Ngoại trừ điện hạ ra thì không ai biết chuyện này, Vương phi nhất định phải giữ bí mật."
Khương Ngư nghẹn lời: "... Không ai biết mà sao ngài lại nói cho ta?"
Thôi Tương Bình phiêu bạt khắp phương trời, không rõ tung tích. Thành Vũ Đế vì muốn tìm thuốc trường sinh nên đã sai người đi tìm khắp nơi mà chẳng thấy. Nếu thân phận của Đào Ngọc Thành bị bại lộ thì e rằng y sẽ bị bắt vào cung giúp luyện đan ngay lập tức.
Những chuyện thế này nàng thà rằng không biết còn hơn.
Đào Ngọc Thành cười hì hì bảo: "Thảo dân thấy Vương phi là người phúc hậu, chắc hẳn sẽ không tiết lộ bí mật đâu. Hơn nữa người và Lương Vương vốn là vợ chồng nhất thể, thảo dân đương nhiên biết gì nói nấy."
Đừng nói nữa, nàng còn đang sợ điện hạ giết người diệt khẩu đây này.
Khương Ngư ngắt lời rồi hỏi y: "Phải làm sao mới tìm được Thôi thần y?"
"Không tìm được đâu." Đào Ngọc Thành lắc đầu: "Thảo dân cũng chỉ là may mắn gặp được ân sư, được ngài chỉ dạy vài năm. Sư phụ lập chí thu thập những chứng bệnh nan y trên khắp thiên hạ. Có khi đã chạy tới Lĩnh Nam hay Tây Bắc rồi không chừng. Hơn nữa..."
Hơn nữa, sư phụ y chẳng phải vị thánh nhân từ bi cứu khổ cứu nạn gì cho cam. Mà là một kẻ có trái tim lạnh lùng, có thể đứng nhìn bệnh nhân đau đớn gào khóc mà mặt không đổi sắc.
Câu cuối cùng bị y giấu đi, cứ để vị Vương phi này giữ lại một tia hy vọng đi vậy.
"Thường nghe nói sinh tử có mệnh, vạn sự chẳng do người." Đào Ngọc Thành an ủi nàng: "Mọi việc đều như thế, Vương phi không cần quá lo lắng."
Khương Ngư nói: "Ngài là đại phu mà cũng tin lời này sao?"
Đào Ngọc Thành đáp: "Ta tin."
Khương Ngư: "Vậy dám hỏi ngài thấy thiên mệnh của Lương Vương là sống hay chết?"
Nàng cứ ngỡ sẽ không nhận được câu trả lời, thế nhưng Đào Ngọc Thành lại mỉm cười nói: "Chắc chắn phải chết."
Khương Ngư hơi mở to mắt.
Lúc này Đào Ngọc Thành đột nhiên chuyển chủ đề: "Nói đến chuyện chết, thảo dân nghe Văn Nhạn kể lại, dường như chuyện vợ chồng giữa người và Lương Vương điện hạ không được hòa hợp cho lắm?"
Khương Ngư: "Hả?"
Hai câu này có liên quan gì đến nhau đâu?!
Nàng vội vàng xua tay đầy lúng túng: "Không có chuyện đó đâu, ta chỉ tùy tiện nói thôi."
Đào Ngọc Thành thản nhiên: "Hại, bệnh nhân nào mà chẳng nói như thế."
Khương Ngư: "Nhưng ta thật sự là..."
Đối phương đã tự mình nói tiếp: "Chuyện vợ chồng không hòa hợp e rằng trong chốc lát khó mà chữa khỏi. Nói đi cũng lạ, thảo dân tạm thời vẫn chưa tìm ra nguyên nhân bệnh trạng, xin Vương phi chớ nóng lòng."
Khương Ngư đành chấp nhận số phận: "... Ta không nóng lòng."
Đào Ngọc Thành cười hì hì, lộ ra vẻ mặt kiểu "Ta hiểu mà".
Khương Ngư hối hận khôn nguôi. Đều tại nàng, tại sao cứ phải khoe khoang nhất thời làm gì? Đúng là tự lấy đá đập vào chân mình mà.
Khó khăn lắm mới tiễn được Đào Ngọc Thành đi. Khương Ngư chỉ có thể thầm cầu nguyện điện hạ không biết chuyện này, nếu không thì chín cái mạng cũng chẳng đủ cho chàng giết.
Nàng phiền muộn đi dọc theo con đường nhỏ, bỗng cảm thấy trán mình lành lạnh, đưa tay quệt một cái, thì ra là trời đã đổ mưa.
Nàng không tự chủ được mà bước nhanh hơn, chạy lạch bạch về viện Miên Phong.
Mưa không lớn, mà chỉ rả rích.
Những con én bay nghiêng lướt thấp qua cành hoa rực rỡ ngoài tường viện rồi lướt qua rừng trúc tím mờ ảo trong sương mưa.
Bay thẳng qua mái hiên của Biệt Hạc Hiên.
Trên mái nhà, Phó Uyên vẫn đang ngồi đó.
Mưa dần nặng hạt nhưng chàng chẳng mấy bận tâm. Dầm mưa cũng không làm cơn đau của chàng tăng thêm nên chàng cứ mặc kệ như vậy.
Chân trời nuốt chửng tia sáng cuối cùng. Bóng đêm bao trùm từ bốn phương tám hướng khiến những dãy núi xa xăm cùng đài phong hỏa trên đỉnh núi đều chẳng còn thấy rõ nữa.
Chàng vẫn không quan tâm ngồi lặng yên ở đó.
Ngày chàng trở về Trường An cũng tình cờ là một ngày xuân thế này, những hạt mưa bụi bay bay như nước mắt.
Chàng đi ngang qua đài phong hỏa rồi quất roi thúc ngựa chạy điên cuồng. Mấy ngày đêm không ngủ không nghỉ khiến chàng suýt chút nữa ngã khỏi lưng ngựa.
Nhưng cuối cùng chàng vẫn đến được Trường An.
Trở về Trường An, chàng chưa từng nghĩ mình sẽ sống sót rời đi. Chàng muốn chết, và tất cả mọi người cũng phải chết.
Có điều tốt nhất là đừng chết vào một ngày mưa, vì chàng chán ghét những ngày mưa.
Cơn mưa hôm nay cứ thế rơi mãi, dường như chẳng bao giờ dứt.
Chẳng biết bao lâu sau, trong tiếng mưa tí tách gõ xuống mặt đất khẽ vang lên một tiếng bước chân. Có người đang đi tới.
Ban đầu chàng cứ ngỡ là Sơ Nhất, nhưng Sơ Nhất mỗi khi thấy chàng đều sẽ tự giác thu lại tiếng bước chân.
Tách, tách, tách, khớp ngón tay Phó Uyên gõ lên mái ngói, chàng đếm thầm ba tiếng rồi quay đầu lại.
Không ngoài dự đoán, là nàng đã quay lại.
Nàng đứng giữa rừng trúc tím, tay cầm một chiếc ô, kiễng chân vẫy tay gọi chàng.
Phó Uyên không biết nàng muốn làm gì, chẳng có phản ứng nào.
Nàng có vẻ hơi lạnh nên rùng mình một cái. Ban nãy miệng thì nói lạnh nhưng khi về nhà lại chẳng biết mặc thêm tấm áo, đúng là chẳng chịu dùng não chút nào.
Phó Uyên chống tay đứng dậy, đáp xuống ngay trước mặt nàng.
Nàng che ô lên đầu chàng bảo: "Chiếc ô này cho ngài đấy điện hạ, đừng dầm mưa nữa."
Trên tay nàng còn cầm một chiếc ô khác nhưng Phó Uyên không hề đón nhận: "Ta không cần."
Khương Ngư trực tiếp nhét cán ô vào lòng bàn tay chàng, nghiêm túc nói: "Đây là chiếc ô đã được đại sư khai quang đấy, cầm nó thì vận may sẽ tốt lên."
Nhìn kỹ lại thì trên cán ô quả thật có khắc "Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh", khóe miệng Phó Uyên khẽ giật. Mắt thấy chàng sắp buông tay ra, Khương Ngư lập tức lấy ra một viên mứt quả, tốc độ sét đánh không kịp bịt tai nhét vào miệng chàng.
Phó Uyên: "... Cái gì thế?"
Khương Ngư: "Mứt anh đào, loại ngọt nhất luôn, chắc chắn ngài sẽ thích."
Phó Uyên chậm rãi nhai rồi nuốt xuống, chàng không nói có thích hay không mà chỉ hỏi: "Chỉ có một viên thôi sao?"
Khương Ngư đưa túi giấy dầu trên tay cho chàng: "Còn nhiều lắm, ngài nhớ ăn thong thả thôi."
Sau khi nói chuyện với Đào Ngọc Thành xong. Nàng đại khái đã hiểu vì sao hai ngày nay tâm trạng điện hạ lại không tốt, chẳng biết cho chàng ăn nhiều đồ ngọt thì có tác dụng gì không?
Phó Uyên cầm túi giấy dầu nên chiếc ô trong tay cũng chưa buông ra, nàng yên tâm vẫy tay chào: "Vậy thiếp đi đây điện hạ, ngài nhớ phải che ô đấy!"
Phó Uyên đứng lặng tại chỗ một hồi, đột nhiên cảm thấy buổi đêm này thật tẻ nhạt. Chàng vào trong Biệt Hạc Hiên lấy cần câu cùng giỏ cá, đi thẳng tới ven hồ ngồi xuống bắt đầu câu cá.
Cầm ô có chút vướng víu, chàng đã định vứt đi mấy lần. Nhưng chẳng hiểu sao một lúc lâu sau khi hoàn hồn lại, ô vẫn còn trên tay.
Cứ thế vậy đi, dù sao nếu không có ô thì mứt quả cũng sẽ bị dầm mưa.
Phó Uyên cắn một miếng mứt quả, tiếp tục câu cá trong sự buồn chán vô tận.
Chàng không ôm hy vọng gì nhiều, nhưng ai ngờ lưỡi câu khẽ động, quả nhiên đã câu được một con cá diếc.
Ánh mắt lướt qua dòng kinh văn trên cán ô, bên tai chàng dường như lại vang lên lời nàng nói: "Vận may sẽ tốt lên!"
... Chàng chưa bao giờ tin vào những điều này.
Khi gỡ con cá ra định ném trả lại hồ như mọi khi, chàng khựng lại một chút, cuối cùng vẫn bỏ nó vào giỏ.
Sau khi quăng dây câu ra, chàng chờ đợi con cá thứ hai cắn câu.
Đúng lúc này chiếc giỏ cá phát ra tiếng động, chàng cũng chẳng buồn quay đầu lại: "Dám chạm thử vào xem."
Con hổ con vừa mới lẻn tới: "..."
Nó uất ức gào lên một tiếng, vốn tưởng bữa ăn hôm nay lại đi tong. Nhưng điều khiến nó kinh ngạc là vị chủ nhân vốn mặt người lòng thú của nó hôm nay hiếm khi không bảo nó cút. Thậm chí còn ôn tồn vỗ vỗ vào chỗ dưới ô rồi bảo nó ngồi xuống đó.
Con hổ con chấn động, nó ngoan ngoãn nằm xuống đó, im lặng ngồi canh chàng câu cá.
Đây quả là một khung cảnh vô cùng hài hòa.
Cho đến khi——
Nửa canh giờ sau, Phó Uyên vẫn không câu thêm được con cá thứ hai nào.
Hổ con lẳng lặng quay đầu, ánh mắt lộ ra vài phần khinh thường.
Phó Uyên vô cảm đặt cần câu xuống: "Cút."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
