Khương Ngư không muốn ở lại Khương gia quá lâu nên sau giờ Ngọ đã chuẩn bị rời đi.
Cơn mưa đã tạnh từ sớm. Nàng trở về phòng một chuyến rồi bảo Liên Kiều và Hàn Lộ chờ ở bên ngoài, còn bản thân thì đi thắp cho bài vị của mẫu thân một nén nhang.
Lúc đi ra, nàng vừa vặn đụng phải Khương Lân đang lén lút ngoài cửa.
Khương Ngư liếc hắn ta một cái, chẳng buồn để tâm mà cứ thế bước đi.
"Này!" Khương Lân gọi nàng lại: "Tỷ đừng tưởng làm Vương phi rồi là giỏi lắm nhé!"
Khương Ngư quay đầu lại.
Thiếu niên chỉ tay vào nàng mà nói: "Dù thế nào đi nữa, tỷ cũng là con gái của cha! Ở nhà chúng ta thì tỷ phải nghe lời..."
Đúng là kẻ ngu xuẩn, Khương Ngư thầm nghĩ một cách dửng dưng.
Không cần nàng dặn dò, Hàn Lộ đã sải bước tiến lên phía trước rồi túm chặt lấy ngón tay hắn ta, phát ra một tiếng "rắc" giòn giã.
Khương Lân há hốc mồm, định kêu thảm thiết. Hàn Lộ trực tiếp nhét một chiếc khăn tay vào miệng hắn ta, sau đó ấn đầu hắn ta xuống nghiêm giọng nói: "Vương phi thân phận cao quý, xin tiểu công tử đừng có làm loạn."
Khương Lân: "Ưm ưm!"
Hàn Lộ: "Ngươi hiểu là được rồi."
Liên Kiều nấp sau lưng Khương Ngư khẽ rùng mình một cái rồi thì thầm: "Vẫn là người của Vương gia có cách."
Khương Ngư cũng bày tỏ sự tán thành.
Vừa khéo Khương Quyết và Tằng Nhược nghe thấy động tĩnh đều vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy dáng vẻ mắt trắng dã sắp ngất đi của Khương Lân. Tằng Nhược lập tức loạng choạng lao lên ôm lấy hắn ta mà gào lên: "Các người đã làm gì vậy?!"
Khương Lân yếu ớt đưa ngón tay bị gãy ra: "Nương, đau quá..."
Tằng Nhược mắt đỏ ngầu, ánh nhìn hướng về phía Khương Ngư như muốn ăn tươi nuốt sống: "Đây là đệ đệ của con! Sao con có thể nhẫn tâm như thế? Chuyện này mà truyền ra ngoài thì con sẽ mang danh ngược đãi ấu đệ!"
"Nó đã mười bốn tuổi rồi, cũng nên hiểu chuyện rồi chứ." Khương Ngư thờ ơ nói: "Hơn nữa, ai sẽ truyền ra ngoài?"
Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà tranh luận đúng sai, bởi nếu đúng sai có tác dụng thì trước đây nàng đã chẳng cần phải chịu ủy khuất. Nàng nghiêng đầu, cười nói rạng rỡ: "Cha, người sẽ để người ta truyền ra ngoài sao?"
Khương Quyết tất nhiên là xót con, nhưng thói sĩ diện thường ngày khiến ông lập tức nghiêm mặt lại quát: "Vương phi nói đúng! Tằng Nhược, đừng có nói bậy, nó vốn dĩ nên nhận lấy một bài học từ sớm rồi."
"Nhưng Lân nhi…."
"Câm miệng!"
Khương Quyết không cho bà ta nói tiếp.
Lương Vương dù có thế nào thì cũng là dòng dõi hoàng tộc, là phận quân thần. Huống hồ tính tình Khương Lân ra sao ông không phải không biết, chắc chắn là đã có hành động mạo phạm Vương phi nên mới bị trừng phạt.
Vì thế ông nói: "Chiều con quá chính là hại con, Lân nhi cần phải được quản giáo nghiêm chỉnh, chớ có chọc Vương phi tức giận nữa."
Khương Ngư chứng kiến cảnh tượng này, nhìn khuôn mặt nghiêm khắc cứng nhắc của ông mà giống như thấy lại vô số lần bản thân bị ông khiển trách trong quá khứ.
Nàng khẽ mỉm cười, trong lòng đã không chút gợn sóng, dứt khoát quay người đi.
"Nếu cái nhà này không chào đón ta thì ta cũng không cần thiết phải ở lại lâu nữa. Khương đại nhân, Tằng di nương, mong thứ lỗi."
Hai cách xưng hô này vừa thốt ra, cả Khương Quyết và Tằng Nhược đều tái mét mặt mày, tức đến mức thở không ra hơi, chỉ biết trân trối nhìn nàng rời đi.
Khương Ngư bước ra khỏi đại môn Khương phủ, đột nhiên cảm thấy bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn.
Nàng không lên xe ngựa mà nói với Liên Kiều và Hàn Lộ: "Hai muội cứ về Vương phủ trước đi, ta có một nơi cần đến."
Liên Kiều biết nàng muốn đi đâu nên không nói gì nhiều. Hàn Lộ nghe vậy cũng gật đầu, không hỏi han thêm, nàng ấy cùng Liên Kiều rời đi. Sau khi nhìn bóng lưng hai người biến mất, Khương Ngư mới một mình đi về phía phường Bình Nhân.
Bên trong tiệm sách Đông Ly.
Ân Lan Anh ngồi trước quầy, một tay gảy bàn tính lạch cạch đầy tập trung. Ngược lại, Liễu Nguyệt Thư đang dựa nửa người vào quầy, thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài cửa sốt ruột lẩm bẩm: "Sao vẫn chưa tới nhỉ!"
Ân Lan Anh cười bảo: "Được rồi, chẳng phải Tiểu Ngư đã hẹn chúng ta trước giờ Thân sao? Bây giờ vẫn chưa tới giờ mà."
Lời vừa dứt, rèm hạt ở cửa khẽ động, đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay.
Liễu Nguyệt Thư nhào tới ôm chầm lấy nàng.
Khương Ngư còn chưa kịp mở miệng đã bị ôm vào một vòng tay, nàng đành bất lực giơ tay vỗ vỗ lưng đối phương: "Dạo này chắc không ít lần luyện võ nhỉ? Tay khỏe lên rồi đấy, ta sắp thở không nổi rồi đây."
Sau khi biết có thể ra khỏi phủ vào ngày hôm qua, nàng đã hẹn Liễu Nguyệt Thư gặp mặt ở đây, tránh cho nàng ấy cứ phải suy nghĩ vẩn vơ mà lo lắng cho mình.
Liễu Nguyệt Thư buông tay ra nhưng giọng nói đã nghẹn ngào: "Ngươi ở cái nơi quỷ quái đó chịu khổ nhiều rồi."
Khương Ngư dở khóc dở cười: "Làm gì có chứ? Chẳng phải ta đã nói trong thư rồi sao, ta sống rất tốt, chẳng ai để ta phải chịu ủy khuất cả."
Liễu Nguyệt Thư vội vàng: "Còn bảo không có! Ngươi nhìn xem ngươi gầy đi..."
Nàng ấy sờ vào eo Khương Ngư, bỗng im lặng một lúc.
"Thịt trên eo ngươi từ đâu ra thế này?"
Khương Ngư cũng im lặng: "Rõ ràng đến vậy sao?"
Ân Lan Anh cười hì hì nói: "Tiểu Ngư ở nhà phu quân sống khá tốt đấy chứ, mặt mũi cũng tròn trịa hẳn ra, trước đây cái cằm kia nhọn biết bao nhiêu."
Khương Ngư lén lút sờ cằm, giả vờ như không có chuyện gì mà hạ tay xuống.
Tất cả đều tại Lương Vương điện hạ, chàng một ngày ba bữa chính cộng thêm hai bữa điểm tâm. Nàng ăn theo không béo lên mới là lạ.
Quanh quẩn bên Khương Ngư vài vòng, thấy nàng thật sự không có nửa điểm dấu vết của việc chịu khổ, Liễu Nguyệt Thư mới hoàn toàn yên tâm, không khỏi kinh ngạc: "Lạ thật đấy, chẳng phải người ta đồn ngươi ở Vương phủ không có cơm ăn, không ai quản, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt sao?"
Khóe miệng Khương Ngư giật giật: "Ai nói thế?"
Liễu Nguyệt Thư: "Bọn họ đều nói vậy mà."
Khương Ngư: "Là nhị ca của ngươi nói chứ gì? Đã bảo ngươi bớt nghe mấy lời đồn nhảm đi rồi, đầu óc của huynh ấy thế nào ngươi còn không biết sao."
Liễu Nguyệt Thư nghĩ cũng thấy đúng nhưng vẫn cảm thấy tò mò: "Lương Vương điện hạ rốt cuộc thế nào? Chàng có thật sự giống như lời đồn không? Người trong Vương phủ đối xử với ngươi có tốt không?"
Khương Ngư bảo nàng ấy ngồi xuống trước, Ân Lan Anh đóng cửa tiệm sách lại rồi rót cho hai người hai chén trà nóng.
Khương Ngư bưng chén trà, vừa uống vừa kể lại những chuyện ở Vương phủ, bao gồm cả việc nàng đi câu cá bên hồ, gặp được Công chúa điện hạ và cả việc vào cung diện thánh.
Nói một hồi đến khô cả cổ, bỗng nghe Liễu Nguyệt Thư thốt lên: "À, hai người vẫn chưa viên phòng."
Khương Ngư: Đây có phải là trọng điểm đâu!
Nàng cố gắng chuyển chủ đề: "Ta vừa mới từ Khương phủ ra xong, Điện hạ còn tặng cho ông cha kia của ta không ít đồ, đúng là hời cho ông ta rồi."
Liễu Nguyệt Thư suy nghĩ: "Tại sao chứ?"
Khương Ngư nhấp một ngụm trà: "Giúp ta giữ thể diện thôi, sau này ta cũng có lý do để không quay lại đó nữa."
Liễu Nguyệt Thư: "Không, ta đang hỏi tại sao lại chưa viên phòng?"
Khương Ngư suýt chút nữa phun ngụm trà ra ngoài.
Nàng ngửa mặt lên trời, gượng gạo nói: "Ta cảm thấy Lương Vương điện hạ không có hứng thú với chuyện đó."
Liễu Nguyệt Thư vô cùng chấn động: "Thế chàng có hứng thú với cái gì?"
Khương Ngư: "Có lẽ là một vài chuyện thanh cao hơn."
"Ví dụ như?"
"Ăn cơm. Kiểu một ngày năm bữa ấy."
"..."
Cứ như vậy, Khương Ngư đã giải thích rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện. Liễu Nguyệt Thư và Ân Lan Anh cũng buông bỏ nỗi lo lắng, thay vào đó bắt đầu thăm dò một cách ẩn ý hoặc trực tiếp về tình trạng tình cảm của nàng và Lương Vương.
"Nghe nói Lương Vương võ nghệ cao cường, sức khỏe chắc là tốt lắm nhỉ?"
"Vết thương ở chân có ảnh hưởng gì không? Có phải mỗi tháng hai người chỉ ngủ cùng nhau hai ngày không?"
Khương Ngư ngồi không nổi nữa, nàng đặt chén trà xuống rồi đứng dậy: "Được rồi được rồi, lần sau lại cùng nhau đi dạo phố nhé, hôm nay đến đây thôi, ta phải về rồi."
Liễu Nguyệt Thư kéo dài giọng "ồ" một tiếng, chậc lưỡi nói: "Nhà quản nghiêm quá nhỉ, phải về trước khi trời tối cơ đấy."
Ân Lan Anh vừa cắn hạt dưa vừa gật đầu: "Được thôi, ta thấy Lương Vương phủ tốt hơn cái nhà họ Khương kia nhiều, Lương Vương điện hạ là người biết thương xót thê tử đấy."
Khương Ngư vừa xua tay vừa chạy ra ngoài: "Hai ngày nữa ta lại đến! Lần sau gặp nhé!"
Đợi nàng chạy ra khỏi cửa, hai người nhìn nhau rồi đều bật cười thành tiếng.
Hoàng hôn sắp buông xuống, mây đen lơ lửng mãi không tan. Khương Ngư chạy đi một quãng xa, thổi những cơn gió lạnh rồi vỗ vỗ vào đôi gò má nóng bừng, cuối cùng cũng khiến nhiệt độ giảm xuống.
Đều tại hai người kia, bọn họ cứ hỏi mãi làm nàng chợt nhớ tới chuyện tối hôm kia không ngủ được, nửa đêm lén lút bò dậy ngắm Điện hạ.
Lông mi của chàng cũng thật dài, bên giường vẫn để lại một ngọn đèn như cũ, dáng vẻ nằm im không nói chuyện trông hiền hòa hơn ban ngày nhiều lắm. Chàng nên đổi cho Phó Doanh mới phải, để cho chàng làm người câm.
Chẳng hiểu sao nàng lại nhớ tới tờ giấy trong túi thơm, bỗng nhiên cảm thấy cái túi thơm trong lòng bàn tay trở nên nóng bỏng, vội vàng buông tay ra.
Lại dùng sức vỗ vỗ mặt mình một lần nữa, Khương Ngư hít sâu một hơi, gạt bỏ mọi suy nghĩ đi về phía Lương Vương phủ.
Chỉ là lần này trở lại Vương phủ, nàng tình cờ gặp được một gương mặt lạ lẫm.
Đó là một nam tử khoảng chừng tuổi ba mươi, mặc thường phục, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, đang đi bên cạnh Văn Nhạn.
Người đó cũng nhìn thấy Khương Ngư liền mỉm cười hành lễ với nàng: "Thảo dân Đào Ngọc Thành, bái kiến Vương phi."
Văn Nhạn giải thích: "Đào đại phu vẫn luôn phụ trách điều lý thân thể cho Điện hạ, nô tỳ hôm nay đặc biệt mời y đến."
Khương Ngư cau mày hỏi: "Điện hạ bị bệnh sao?"
Trách không được sắc mặt chàng lại không tốt lắm.
Văn Nhạn khẽ hắng giọng ra hiệu cho nàng: "Chính là chuyện mà trước đó người đã từng nói đấy."
Khương Ngư ngẩn ra một lúc, chợt nhớ tới sáng nay có đề cập với bà ấy rằng Điện hạ không có cảm giác thèm ăn, ngủ cũng không ngon. Thế là nàng không nghĩ ngợi gì nhiều mà gật đầu: "Vậy thì làm phiền Đào đại phu rồi, có cần gì thì cứ tìm ta."
"Ấy, Vương phi khách sáo quá."
Lại quan tâm hỏi han thêm vài câu về tình trạng sức khỏe của Phó Uyên, Khương Ngư tiễn hai người họ rồi quay lưng đi về phía nhà bếp. Đang lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng thuận tay làm vài bát bánh sữa hấp đường.
Còn dư lại hai bát, một bát nàng giữ lại cho mình uống, còn một bát thì mang sang cho Điện hạ vậy.
Định bụng như thế, Khương Ngư bưng bát bánh sữa hấp đường tiến về phía Biệt Hạc Hiên.
Như thường lệ khi đến cửa, Sơ Nhất và Thập Ngũ sẽ ra nhận đồ. Nhưng lần này lại chẳng thấy bóng dáng hai người đâu.
Trong lòng nàng đầy thắc mắc nhưng cũng không vội, dứt khoát tìm một cái ghế đá ngồi xuống, cứ đợi trước rồi tính sau. Nếu không có ai ra thì nàng tự mình uống hết là được.
...
Lúc này bên trong Biệt Hạc Hiên.
Phó Uyên bóp nát xương cổ của tên thích khách trong tay, gương mặt đầy vẻ chán ghét.
Sơ Nhất rụt vào một góc, mắt ngước nhìn lên trời.
Điện hạ vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, đám người này còn vội vàng tìm tới gây gổ, chẳng phải là chủ động đến nộp mạng sao?
Xác chết của thích khách rơi xuống, Phó Uyên quay người đi rửa tay, Sơ Nhất thừa cơ vác cái xác lên chạy ra ngoài.
Chuồn thôi chuồn thôi.
Vừa vặn đi ngang qua bên cạnh Đào Ngọc Thành, Sơ Nhất ném cho y một ánh mắt: Tự bảo trọng lấy thân đi.
Đào Ngọc Thành giữ nụ cười trên môi, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc nhẹ nhàng.
Không nghĩ ngợi quá nhiều, y nhìn về phía Điện hạ.
Phó Uyên đeo chuỗi hạt Phật lên, chẳng hiểu sao lại ném nó lên bàn, dùng một tay chống lên trán. Giữa đôi lông mày tràn đầy lệ khí, để lộ ra sát ý không thể kìm nén được.
Đào Ngọc Thành chậm rãi tiến lên phía trước thở dài nói: "Thảo dân quan sát thiên tượng, e rằng lượng mưa năm nay sẽ rất dồi dào. Vết thương của Điện hạ mỗi khi vào ngày mưa sẽ càng thêm đau đớn, ngài định giết bao nhiêu người mới có thể xoa dịu được nỗi thống khổ này?"
"Toàn bộ người ở Trường An cộng lại, e rằng cũng không đủ để ngài giết đâu nhỉ."
Phó Uyên không nhìn y, gương mặt phủ đầy sương lạnh, khàn giọng nói: "Đã biết như thế, sao ngươi còn chưa cút?"
Đào Ngọc Thành đi tới trước mặt chàng nói: "Thảo dân cũng muốn cút lắm chứ, nhưng trên đường tình cờ gặp Vương phi. Vương phi quan tâm ngài hết mực, tấm lòng chân thành, thảo dân không nỡ khoanh tay đứng nhìn..."
Lời còn chưa dứt, Phó Uyên đã đột ngột giơ tay lên, bóp chặt lấy cổ y.
Đào Ngọc Thành bị nhấc bổng khỏi mặt đất, kinh ngạc trợn tròn mắt, nghe thấy Phó Uyên hỏi một câu không chút cảm xúc: "Nàng bảo ngươi tới đây nói những lời này sao?"
"Điện hạ hiểu lầm..."
"Hôm nay ngươi rất ồn ào, ta ghét nhất là những kẻ ồn ào."
Đào Ngọc Thành hô hấp khó khăn, đứt quãng nói: "Điện hạ, giết thảo dân rồi thì thật sự không còn ai có thể chữa bệnh cho ngài nữa đâu."
Phó Uyên: "Ngươi tưởng có thể uy hiếp được ta sao? Ta vốn dĩ chẳng cần."
Đến lúc này Đào Ngọc Thành mới hiểu được ánh mắt của Sơ Nhất có ý nghĩa gì. Nhưng y không còn gì để nói, bệnh của Lương Vương đúng là vô phương cứu chữa. Chỉ là y không tin vào số mệnh nên mới cứ nhất quyết muốn thử.
Cũng may lúc đến y đã để lại một con đường lùi, y chỉ tay ra ngoài cửa rồi gắng sức nói: "Vương phi đang ở ngay bên ngoài! Điện hạ muốn nàng nhìn thấy xác của thảo dân bị khiêng ra ngoài sao?"
Ánh mắt Phó Uyên khựng lại, tầm mắt khẽ chuyển động nhưng không nhìn theo hướng ngón tay y chỉ mà lại rơi vào một vị trí khác.
Rơi trên đĩa bánh đào cô độc đặt ở án thư.
Nhìn một hồi, Phó Uyên bỗng nhiên bật cười một tiếng.
Không giống như là đang vui vẻ, mà giống như một tia cười lạnh trước khi tiễn người ta xuống địa ngục.
Đào Ngọc Thành nhìn thấy cảnh đó thì trái tim lạnh mất một nửa, lẳng lặng nhắm mắt lại, ước chừng hôm nay mình phải nằm khiêng ra ngoài rồi.
Thế nhưng lực đạo ở cổ đột nhiên nới lỏng, y ngã nhào xuống đất.
Đào Ngọc Thành mở mắt ra. Phó Uyên từ trên cao nhìn xuống y, thần sắc còn khó coi u ám hơn cả vừa nãy, nhưng sát ý đã tan biến.
Chàng ra lệnh: "Cút ra ngoài."
Đào Ngọc Thành nhanh chóng bò dậy.
Y hoàn toàn thấu hiểu được sự trí tuệ của Sơ Nhất, chân như bôi mỡ.
Chuồn thôi chuồn thôi.
Trong khi đó, Khương Ngư đang đợi ở bên ngoài, phân vân không biết có nên uống luôn bát bánh sữa hấp đường này không.
Cuối cùng cũng có người đi ra, dù không phải Sơ Nhất hay Thập Ngũ, nàng vẫn đưa bát bánh sữa hấp đường qua.
Đào Ngọc Thành đâu có gan mà nhận. Y vừa lau mồ hôi lạnh vừa chắp tay hành lễ với nàng, hớt hơ hớt hải chạy đi mất, trước khi đi còn để lại một câu: "Vương phi, bảo trọng lấy thân nhé."
Động tác của y nhanh như ma đuổi, để lại mình Khương Ngư bưng bát bánh sữa hấp đường, bốn mắt nhìn nhau với Phó Uyên vừa bước ra từ trong hiên.
Biết làm sao đây?
Nàng cũng rất muốn trốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


