Nhà ngoại của nàng họ Lục, là thế gia đại tộc. Trong tộc có rất nhiều người thích đọc sách, cho nên nguyên chủ ghét nhất là đến nhà ngoại tổ. Lớn đến ngần này, nàng ấy cũng chỉ có đến mấy lần hồi còn nhỏ thôi. Sau này lớn rồi, nàng ấy không đến nữa, lần nào cũng đều giả bệnh không đi.
Lan Ninh làm sao có thể nói dối được. Nàng ấy nói nhị muội muội đã thả túi thơm, vậy thì chắc chắn là nhị muội muội đã thả lại rồi.
Xem ra Giản Quân Ninh đã có được tin tức xác thực, biết nguyên chủ hôm qua đã thả lại túi thơm rồi.
Là ai đã nói với Giản Quân Ninh chuyện này đây? Chẳng lẽ thật sự là người bên cạnh Tố di nương? Hiện tại người phụ trách quản gia là Tố di nương, chắc hẳn những việc nàng làm đều không thoát khỏi mắt của Tố di nương. Nhưng quan hệ của Giản Quân Ninh và người bên cạnh Tố di nương cũng chẳng tốt lành gì, nếu thật sự là do Tố di nương làm thì không thể nào lén lút âm thầm như thế này được. Kiểu gì thì bà ta cũng tuyên dương chuyện của nàng ra, khiến nàng mất hết mặt mũi.
Cũng không thể loại trừ khả năng người đó là nữ chính được. Nữ chính thông minh, còn âm thầm bồi dưỡng người của mình, có lẽ nàng ấy cũng biết những chuyện trong phủ.
Có điều, nói thế nào thì người đặt túi thơm cũng là nguyên chủ chứ không phải nàng, nàng đương nhiên sẽ không nhận. Huống chi hiện tại túi thơm đã bị nàng tiêu hủy, càng không có gì phải sợ cả.
"Phòng đó nằm ở ngoại viện, nếu đại ca không yên tâm thì cứ cho người tìm thêm mấy lần, tìm hết ngóc ngách. Nếu thật sự không tìm được, huynh vẫn không yên tâm, vậy thì đổi phòng cho thế tử đi. Cần gì phải đến đây để hỏi tội ta như thế này."
Giản Quân Ninh không lấy được đáp án từ Vân Ninh, lại còn bị nàng làm cho tức giận không thôi. Nhưng lý trí nói cho hắn ta biết, lúc này không nên tiếp tục dây dưa với nàng, việc cấp bách nhất là mau chóng đi tìm thêm một lần nữa. Phải tìm cho ra túi thơm đó, miễn cho làm lớn chuyện lên.
"Nếu ta tìm được túi thơm, ta nhất định sẽ giữ lời, đưa ngươi đến Lục gia!"
Vân Ninh đung đưa xích đu, không mấy để ý nói: "Tùy huynh."
Giản Quân Ninh bị thái độ này của Vân Ninh làm cho tức giận, nhưng lúc này hắn ta cũng không thể làm gì được nàng. Lúc xoay người đi, nhìn cuốn thoại bản đặt ở một bên trên bàn, hắn ta cầm lên rồi xé tan nát. Vẫn chưa hết giận, lại còn giẫm mấy trên mấy cái nữa rồi mới rời đi.
Vân Ninh nhìn mà tức đến cạn lời, nàng nói về phía bóng lưng Giản Quân Ninh: "Ngươi có bệnh à, trút giận lên thoại bản làm gì, ta còn chưa nghe xong mà!"
Giản Quân Ninh không quay đầu lại, chỉ lạnh giọng nói: "Nhị muội muội bớt xem loại sách này đi, miễn cho xem đến hỏng cả đầu óc!"
Vân Ninh bị hắn ta chọc tức, không tiếng động mà khoa chân múa tay với bóng lưng của Giản Quân Ninh.
"Đồ ấu trĩ!"
Sau khi Giản Quân Ninh rời đi, Hương Thảo mới từ bên ngoài đi vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)