Hương Thảo vừa mới đuổi hết đám hạ nhân đi ra xa, còn mình thì đứng canh ở cửa. Tuy rằng nàng ấy không nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ ở bên trong, nhưng nhìn sắc mặt của đại thiếu gia và Nhị tiểu thư đều không tốt, xem ra hai người đã xảy ra tranh chấp rồi.
"Tiểu thư, đại thiếu gia đến đây làm gì vậy?"
Vân Ninh: "Vì chuyện túi thơm."
Hương Thảo lộ vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng nói: "Không phải là túi thơm đã bị chúng ta lén lấy lại rồi à, sao đại thiếu gia lại biết chuyện này?"
Vân Ninh: "Ta cũng không rõ. Hôm qua lúc đưa túi thơmm có ai nhìn thấy chúng ta không?"
Hương Thảo nghĩ lại rồi mới nói: "Lúc đó tiểu thư cũng không tránh né gì, hẳn là rất nhiều người biết chúng ta đã đến ngoại viện. Có phải là Tố di nương đã nói gì với đại thiếu gia không?"
Vân Ninh: "Ta cũng không biết. Cứ cảm thấy chuyện này không giống như là do Tố di nương làm đâu."
Hương Thảo: "Hay là nô tỳ đi hỏi thăm một chút nhé?"
Vân Ninh: "Thôi, túi thơm đã lấy lại rồi, chắc hẳn đại ca cũng không tìm ra được gì đâu. Chuyện này không nên rùm beng, cứ như vậy đi."
Hương Thảo: "Vâng."
"Tối hôm qua, Giản Nhị tiểu thư đã sai nha hoàn đặt túi thơm dưới gối của biểu thiếu gia, sáng nay Giản Nhị tiểu thư lại đến lấy túi thơm về."
Mạnh thừa tướng vốn giỏi nhìn rõ lòng người, lúc này cũng không hiểu Giản Nhị tiểu thư này rốt cuộc có ý gì.
"Vị Giản tiểu thư này có làm chuyện gì khác với Tử Quan không?"
"Theo thuộc hạ điều tra được, thì từ khi biểu thiếu gia đến Giản gia, vị Giản Nhị tiểu thư này đã thường xuyên đến tìm biểu thiếu gia."
Mạnh Vũ Chi khẽ gật đầu.
Đi theo bên cạnh Tử Quan, lại thêu túi thơm cho Tử Quan, chắc hẳn là ái mộ hắn nhỉ? Đã ái mộ, vậy vì sao còn lấy lại?
Tâm tư của những tiểu cô nương này thật khó đoán.
Thị vệ: "Có cần tiếp tục điều tra không ạ?"
Mạnh Vũ Chi: "Không cần, chỉ cần bảo đảm Tử Quan bình an là được."
Tử Quan cũng không còn nhỏ nữa, không thể vĩnh viễn sống dưới cánh chim của trưởng bối được, có một số việc hắn cũng nên tự mình đối mặt. Huống chi, y cảm thấy Tử Quan có năng lực này.
Thị vệ: "Vâng."
*
Ngày hôm sau, ăn cơm xong, Vân Ninh lại tiếp tục cuộc sống sâu gạo lười biếng của mình, như thể những chuyện khác trong phủ đều không liên quan đến nàng cả. Lần này, nàng không chỉ nghe thoại bản, mà còn tìm một nha hoàn biết đàn tỳ bà đến ngồi bên cạnh đàn cho nàng nghe. Cuộc sống khỏi phải nói là thoải mái đến chừng nào.
Chạng vạng tối, khi nàng còn đang chăm sóc hoa cỏ trong sân viện của mình thì Vương quản gia đột nhiên đến tìm.
Vương quản gia hành lễ với Vân Ninh, sau đó đứng thẳng người, vẻ mặt ngạo mạn mà nói: "Nhị tiểu thư, lão gia bảo tiểu thư đến chính viện một chuyến."
Vân Ninh buông cái xẻng trong tay xuống, nhìn về phía Vương quản gia.
Nàng nhớ trong sách có đề cập rằng Vương quản gia này là người xấu. Ông ta không phải người của Giản tri phủ, mà là người của Tố di nương. Ngày thường, ông ta thường xuyên truyền tin tức ngoại viện cho Tố di nương, cũng không ít lần giúp Tố di nương đối phó nữ chính.
Xem ra Vương quản gia không chỉ coi thường nữ chính, mà cũng coi thường nàng luôn.
Loại tiểu nhân này rồi sẽ có nữ chính xử lý thôi, nàng chỉ cần an tâm chờ xem kịch vui là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

