Vân Ninh chỉnh lại y phục, hỏi: "Đại ca đến đây có việc gì quan trọng không?"
Cho dù Giản Quân Ninh có đang tức giận đến mấy thì hắn ta vẫn cố gắng kiềm chế. Hắn ta liếc mắt nhìn những người trong viện rồi bảo: "Đều ra ngoài hết đi."
Tính tình của nguyên chủ trước nay không tốt, những người trong viện cũng không dám trái lời nàng, cho nên bọn họ không nghe lời Giản Quân Ninh mà nhìn về phía Vân Ninh để hỏi ý.
Vân Ninh đoán Giản Quân Ninh hẳn là muốn nói chuyện về túi thơm kia. Nàng cũng không muốn chuyện này bị nhiều người biết, bèn nói: "Đều lui ra đi."
Đợi mọi người đi hết, ánh mắt của Giản Quân Ninh mới chuyển từ cuốn thoại bản đặt ở một bên đến sắc mặt Vân Ninh, ánh mắt của hắn ta lại lạnh lẽo hơn mấy phần.
"Ta thấy ngươi là xem những cuốn sách vớ vẩn này đến hỏng cả đầu óc rồi. Trước kia ta chỉ biết ngươi ngang ngược vô lý, không ngờ hiện tại lại còn làm ra loại chuyện không biết xấu hổ như vậy!"
Vân Ninh dù không muốn đắc tội Giản Quân Ninh đi chăng nữa, nhưng khi nghe hắn ta nói như vậy, trong lòng nàng vẫn cảm thấy khó chịu.
"Đại ca có chuyện gì thì cứ nói thẳng, không cần dùng những lời khó nghe này để mỉa mai ta."
Sắc mặt Giản Quân Ninh đen như đáy nồi: "Ngươi nhét túi thơm vào phòng của Lăng huynh đúng không?"
Trong lòng Vân Ninh thịch một tiếng.
Quả nhiên là có liên quan đến túi thơm kia.
Nàng cứ tưởng chuyện này đã giải quyết xong xuôi, không ngờ lại vẫn xảy ra vấn đề.
"Túi thơm gì cơ? Đại ca biết mà, nữ công của ta không được tốt, không biết thêu túi thơm."
Thấy muội muội mình ương bướng hồ đồ như vậy, Giản Quân Ninh lại càng thêm tức giận.
"Ngươi còn không chịu thừa nhận nữa à? Hôm qua ngươi và Hương Thảo đến tiền viện, Hương Thảo đã đặt túi thơm vào trong phòng của Tử Quan còn gì."
Chuyện này đúng là do nguyên chủ làm, nhưng lại không phải do nàng làm, Vân Ninh không có cảm giác gì cả.
"Có chuyện này sao? Làm sao ta biết được? Nếu đại ca nói Hương Thảo đã đặt túi thơm ở đó, vậy không bằng đại ca lấy túi thơm ra đi."
Nhìn thái độ không để bụng của muội muội, Giản Quân Ninh càng thêm tức giận.
"Trước khi chuyện này bị phát hiện, ngươi mau chóng cho ta biết vị trí của túi thơm đi, kẻo lại làm cho Giản gia mất mặt!"
Vân Ninh có chút sững sờ.
Ý của Giản Quân Ninh là gì cơ? Nếu nàng không hiểu sai ý hắn ta, thì tức là hiện tại Lăng Tử Quan không hề biết chuyện này ư? Nếu là do Mạnh Vũ Chi nói, Lăng Tử Quan sao có thể không biết được? Tức là Mạnh Vũ Chi đã không vạch trần nàng!
Nếu Mạnh Vũ Chi đã không vạch trần nàng, vậy thì càng không có gì phải lo lắng cả.
"Chuyện ta chưa làm thì sao ta biết được?"
Giản Quân Ninh thấy muội muội không phối hợp như vậy, càng thêm tức giận không chịu nổi.
"Ngươi không cần mặt mũi thì cũng thôi đi, nhưng các cô nương khác của Giản gia thì vẫn còn cần mặt mũi, phủ Bá tước ở kinh thành cũng cần mặt mũi. Ta cũng cần mặt mũi! Nếu ngươi còn không nói, ta sẽ viết một phong thư cho ngoại tổ phụ (ông ngoại), đưa ngươi đến nhà ngoại tổ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
