"Nhị tỷ tỷ, ngươi và ta không giống nhau. Ngươi không thông thạo bút mực nên mới thấy mất mặt khi đến đó, còn ta thì khác."
Vân Ninh vẫn bình tĩnh như cũ: "Ồ, vậy thì chúc ngươi gặp may nhé. Hương Thảo, tiễn khách!"
Hương Thảo: "Vâng!"
Giản Hinh Ninh tức giận đến dậm chân, chạy thẳng ra ngoài.
Nhìn tam tiểu thư tức giận rời đi, khó mà tưởng tượng được là Hương Thảo vui mừng đến nhường nào. Bình thường, Nhị tiểu thư và tam tiểu thư cãi nhau mười lần thì đã hết tám lần là bị tam tiểu thư chọc tức rồi. Lần này, thấy tiểu thư nhà mình không tức giận mà người bị chọc tức lại là tam tiểu thư, Hương Thảo quả thực là rất hả giận.
May mà tiểu thư không thích thế tử nữa, nếu không thì vẫn sẽ bị tam tiểu thư chọc giận cho coi.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, Vân Ninh lại cảm thấy có chút nhàm chán, muốn tìm cho mình một vài việc để làm. Nhìn những quyển thoại bản mà nguyên chủ cất giữ, nàng liền vui vẻ mà mở ra đọc.
Hương Thảo ở trong phòng một lát, thấy ở đây không cần mình thì liền đi ra ngoài.
Khoảng nửa canh giờ sau, vẻ mặt Hương Thảo vui mừng mà trở lại trong viện.
Vân Ninh đọc sách hồi lâu, mắt có chút khó chịu, mới ngẩng đầu lên nhìn Hương Thảo.
"Ngươi nhặt được tiền sao?"
Hương Thảo lắc đầu.
Vân Ninh: "Không phải là nhặt được tiền thì sao lại vui vẻ thế?"
Hương Thảo: "Nô tỳ vừa nghe ngóng được là sau khi tam tiểu thư rời khỏi viện của chúng ta thì đã một mình đi đến tiền viện. Nàng ấy muốn thể hiện tài hoa trước mặt thế tử, kết quả đều nói sai hết. Sắc mặt của Đại thiếu gia khó coi vô cùng, còn đuổi nàng ấy về luôn. Tam tiểu thư cảm thấy rất mất mặt nên khóc lóc chạy về viện của mình rồi."
Nghe Hương Thảo nói như vậy, Vân Ninh không khỏi cong môi lên.
Thú vị, thật sự rất thú vị.
Trong sách, ba tỷ muội bọn họ đều ở đó, người mất mặt là nàng. Hiện tại nàng không ở đó, người mất mặt lại biến thành Giản Hinh Ninh.
Xem ra chuyện xui xẻo sẽ không biến mất, mà là chuyển dời sang cho người có tâm địa bất chính.
Nửa ngày sau, Vân Ninh hết đu đưa trên xích đu trong viện, lại ăn dâu tây tươi ngon được đưa đến bằng khoái mã từ phương Nam xa xôi. Còn có cả tiểu nha hoàn ở bên cạnh đọc thoại bản cho nàng nghe nữa chứ, quả thật là vô cùng vui vẻ.
Cuộc sống như thế này không tốt sao? Chẳng cần dậy sớm, không cần điểm danh, cũng không cần vất vả kiếm tiền, mỗi ngày thoải mái ăn nằm hưởng thụ. Dành giật đàn ông làm gì chứ, ăn no rửng mỡ đấy à?
"Ợ!" Vân Ninh nó đến nổi ợ một cái.
Đây mới gọi là cuộc sống này!
Đồ đáng chết nào đấy, lại dám hủy hoại giấc mộng đẹp của nàng! Vừa rồi nàng mơ thấy một vị lang quân tuấn tú, đang định cùng hắn thân mật một phen, kết quả là đột nhiên có người cầm đao xông đến gào thét muốn chém chết nàng.
Vân Ninh mở to hai mắt, nhìn về phía người vừa đến.
Người muốn chém chết nàng vậy mà lại là Giản Quân Ninh!
Thấy vẻ mặt giận dữ của Giản Quân Ninh, Vân Ninh lập tức tỉnh táo lại ngay. Chẳng lẽ Mạnh Vũ Chi đã kể chuyện nàng làm hồi sáng cho Lăng Tử Quan nghe rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)