Tô Nhiên nhớ lại tên của chúng rồi mới hỏi: "Hạnh Tử, Mai Tử, bây giờ chúng ta đi cắt cỏ heo ở đâu vậy?"
Hạnh Tử quay người nói: “Thím, chúng ta đi cắt cỏ heo trên sườn núi bên kia kìa.”
Xung quanh đều là núi, dưới chân núi có một số sườn núi thấp, không quá nguy hiểm.
Tô Nhiên gật đầu, cũng đi cùng chúng.
Đi được khoảng hai mươi phút, Tô Dao nhìn thấy một mảng xanh biếc, rồi nhận ra đó là rau sam.
Từng đám, từng đám xanh mướt.
Đây chính là rau dại ăn được đó!
Hai cô bé ngồi xổm xuống, ngắt những phần non nhất, hái một nắm nhỏ rồi bỏ vào túi đeo bên hông.
Tô Nhiên hiểu ngay, đây là các cô bé này muốn hái mang về nhà.
Cô cũng không chịu thua kém, bắt đầu chọn những chỗ non nhất để hái. Tô Nhiên cũng không tham lam, chỉ hái đủ ăn cho ngày hôm nay. Cô lấy một loại cỏ lớn tương đối dai rồi vê trong bàn tay đầy vết chai và vết nứt của nguyên chủ, cứ thế mà vê ra được một sợi dây thừng đơn giản.
Sau khi bó rau dại cho vào sọt, cô liếc nhìn đôi bàn tay không phù hợp với lứa tuổi hiện tại của mình, thở dài rồi bắt đầu cắt cỏ heo.
Cắt cỏ heo cũng không được cắt bừa bãi, cỏ dại rất nhiều, vẫn phải lưu ý chọn lọc.
Cắt cỏ một hồi lâu, cô cứ ngỡ phải được nửa gùi rồi, kết quả ấn nhẹ xuống thì mới chỉ đầy được một phần ba.
Mới có một phần ba gùi mà cô đã mệt đến mức lưng gần như không đứng thẳng lên nổi.
Đến khi Tô Nhiên cắt đầy một gùi cỏ heo rồi ngẩng đầu lên, hai cô bé kia đã biến đi đâu mất tăm.
Mặt trời đã lên cao, chắc cũng phải mười một giờ rồi.
Tô Nhiên địu chiếc gùi nặng trĩu quay về phía kho, trên đường còn hái thêm một nắm nắm bạch hoa, định bụng tối nay sẽ dùng nó để làm món canh trứng.
Tô Nhiên nhận biết được một số loại rau dại là nhờ hồi còn đi học, mỗi kỳ nghỉ hè đều về quê một chuyến, theo các chị em họ lên mấy sườn núi nhỏ chạy nhảy, được họ chỉ cho.
Lại nói đến chuyện cô cõng cỏ heo đến nhà kho.
Người trông coi nhà kho là một cựu chiến binh từ thời kháng chiến chống Nhật, ông ấy bị què chân, gọi là Lão Đông. Ông ấy phụ trách cân đo, tính công điểm, sau đó về báo lại số lượng công điểm cho người ghi điểm biết.
Đàn ông làm đủ định mức là mười công điểm, phụ nữ là tám công điểm. Mười công điểm tương đương với hai mao. Ba công điểm quy ra tiền chỉ được sáu xu.
Công điểm đúng là ít thật, nhưng được cái là có thể tranh thủ làm nhanh rồi về nhà.
Nếu cô còn muốn kiếm thêm công điểm thì buổi chiều có thể tiếp tục đi làm.
Nhưng lúc này sợ là Hạ Hòa đã đói đến phát khóc rồi, thế nên Tô Nhiên vội ôm lấy hai nắm rau dại rồi chạy như bay về nhà.
Quả nhiên, còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Hạ Hòa.
Nhờ hai bữa ăn no mà tiếng khóc của thằng bé cũng đã to hơn hẳn lúc trước.
Tô Nhiên đẩy cửa vào, thấy trong sân bày một đống cỏ tranh, cô sững người một lát, cũng không kịp nghĩ kỹ xem để làm gì thì Thẩm Cận đã bế Hạ Hòa đang gào khóc đi ra, phía sau còn có Miêu Nha nhỏ bé bám sát gót.
Thẩm Cận toát cả mồ hôi, bước vài bước dài tới trước mặt Tô Nhiên, nhét Hạ Hoà vào lòng cô như đẩy một củ khoai nóng bỏng tay: "Khóc được một hồi lâu rồi, không phải do tiểu, dỗ thế nào cũng không được, chắc là đói rồi."
Hạ Hòa vừa vào lòng Tô Nhiên đã ra sức rúc vào ngực cô, khiến Tô Nhiên đỏ bừng cả mặt.
Cô đỏ mặt nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: "Tôi vào phòng trước đây."
Nói đoạn, cô đưa nắm rau dại trong tay cho Thẩm Cận, đợi anh nhận lấy liền rảo bước vào phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)