Thẩm Cận nghe thấy một tiếng "loảng xoảng", nhìn cánh cửa đóng lại, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cúi đầu nhìn thứ trong tay, anh mới nhận ra đó là rau dại.
Thẩm Cận nhìn chằm chằm nắm rau dại im lặng hồi lâu, mới đặt chúng lên nắp chum nước, rồi nói với Miêu Nha đang đứng canh trước cửa phòng: "Ba ra ngoài một chuyến, mẹ con có hỏi thì bảo be sẽ về ngay."
Dặn dò xong, Thẩm Cận cầm lấy con dao rựa rồi bước ra khỏi cửa.
*
Tô Nhiên cho Hạ Hòa ăn sữa xong, sửa soạn lại quần áo rồi mới bế thằng bé ra khỏi phòng.
Không thấy Thẩm Cận, cô mới hỏi Hạ Miêu đang đứng ngoài cửa: "Miêu Nha, ba con đi đâu rồi?"
Hạ Miêu ngơ ngác nhìn ra cổng viện, đáp: "Cầm dao đi ra ngoài rồi ạ."
Nhưng lời này khiến người ta nghe mà thấp thỏm, nếu không phải cô biết hiện tại bên trong thân xác của Hạ lão tứ là Thẩm Cận, thì cô cũng đã bị dọa cho hết hồn rồi.
Hôm qua cô và Hạ Miêu tắm sớm nên đã giặt đồ xong trước cả rồi, cũng không nhớ tới đồ của Thẩm Cận thay ra.
Hơn nữa với mối quan hệ hiện tại của hai người, giúp nhau giặt quần áo chắc chắn sẽ rất khó xử, may mà Thẩm Cận đã tự mình hóa giải sự lúng túng này.
Trên dây phơi còn có hai miếng tã lót đang nhỏ nước được treo rất ngay ngắn, nhìn qua là biết do Thẩm Cận giặt.
Người bạn “đồng hành xuyên không" này tuy trước khi xuyên không là một ông chủ lớn, nhưng lại chẳng hề có chút cao ngạo nào, lại còn là người biết nhìn việc mà làm nữa, Tô Nhiên cảm thấy vô cùng hài lòng.
Trong lòng Tô Nhiên khen Thẩm Cận một phen, rồi định đặt Hạ Hòa xuống để đi nấu cơm.
Nhưng nghĩ đến trong phòng oi bức, cũng sợ Hạ Hòa đột nhiên sẽ lật người mà không có ai trông. Suy nghĩ một hồi, cô lấy một chiếc áo trải vào trong chậu tắm bằng gỗ, rồi đặt cậu nhóc này vào trong chậu.
Thằng bé vóc dáng nhỏ xíu, nằm gọn lỏn trong chậu gỗ.
Chậu gỗ được đặt ở chỗ râm mát dưới hiên nhà, thỉnh thoảng có làn gió mát thổi qua, tốt hơn nhiều so với việc bị nhốt trong căn phòng ngột ngạt.
Tô Nhiên xoa đầu Hạ Miêu, nói: "Đừng nhìn nữa, ba con đi chặt củi thôi mà."
Hạ Miêu nghe vậy, ngược lại còn trừng to hơn, vẻ mặt như muốn nói: Một người lười biếng như ba thì sao có thể đi chặt củi được?
Tô Nhiên giải thích: "Ba con có lẽ là bị thương ở đây." Cô chỉ vào đầu, rồi nói tiếp: "Cho nên sau này có thể sẽ không giống như trước kia nữa đâu."
Hạ Miêu chớp chớp mắt, hỏi lại: "Thật thế ạ?"
Tô Nhiên cười nói: "Mẹ cũng không dám chắc, cứ chờ xem sao đã."
Hạ Miêu lập tức xụ mặt.
Từ tối qua đến hôm nay, cha đều không đánh mẹ và cô bé nữa, cũng không mắng ai hết. Nếu cha thật sự bị ngã hỏng đầu, ngày nào cũng như hôm nay thì tốt quá rồi.
Nói nhiều sai nhiều, Tô Nhiên dừng lại chủ đề về cha của cô bé ở đây. Cô dặn dò: "Con trông em nhé, bây giờ mẹ đi nấu cơm."
Hạ Miêu đáp một tiếng "Vâng" rồi ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh chậu gỗ để trông em.
Tuy Hạ Miêu mới chỉ bốn năm tuổi nhưng tính tình rất điềm đạm, việc gì được giao cũng đều hoàn thành tốt.
Tô Nhiên xoay người lấy mớ rau dại để trên lu nước xuống, định làm món rau sam trộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
