Lâm Miểu cầm đèn dầu từ trong phòng ra, liếc nhìn Diệp Ngũ Lang đang đứng giữa sân, do dự một chút rồi vẫn báo cáo hành trình cho hắn: “Ta ra ngoài đi vệ sinh.”
Đại Nữu nói: “Nương, con đi cùng nương.”
Nhị Nữu cũng tiếp lời: “Nương, con cũng đi.”
Lâm Miểu đành phải dẫn cả nhóm đi cùng. Hai chị đã đi, Tam Nữu nhỏ nhất cũng ngơ ngác đi theo.
Diệp Ngũ Lang quay đầu nhìn nàng một cái, tuy không biểu cảm gì nhưng vẫn gật đầu, rồi lại tiếp tục trầm tư.
Lâm Miểu thấy hắn phản ứng như vậy, sự nghi ngờ trong lòng càng sâu sắc hơn, đồng thời cũng rất buồn bực.
Nếu cũng là xuyên không giống nàng, sao hắn chẳng hề che giấu gì thế, cũng chẳng thèm diễn kịch luôn? Hắn nói quá ít, tính tình lại lạnh lùng, đôi mắt như cái máy làm lạnh vậy. Diệp Ngũ Lang đâu phải kiểu người ít nói như thế, càng không phải là người lạnh như băng thế kia.
Nàng thu hồi ánh mắt nghi hoặc của mình, thầm nghĩ người hay ma thì lâu ngày cũng sẽ lộ sơ hở thôi. Giờ chưa vội được, cứ tiếp tục quan sát đã.
Lâm Miểu gạt bỏ tâm tư phức tạp, dẫn ba đứa nhỏ ra khỏi sân, đi về phía nhà vệ sinh ở sườn núi sau nhà.
Lúc đi vệ sinh, Lâm Miểu không dám thở, cố giải quyết thật nhanh rồi chạy ra.
Ra khỏi nhà xí, tuy mùi không quá nồng nhưng vẫn có mùi hôi xộc vào mũi khiến nàng suýt nôn.
Môi trường nhà vệ sinh khiến Lâm Miểu cảm thấy trong một thời gian dài sắp tới, có lẽ nàng sẽ không còn thích uống nước nữa đâu.
Cũng không biết là khi nào sẽ rời khỏi đây, nhưng chỉ cần ở thêm một ngày thì cái nhà vệ sinh này nhất định phải cải tạo mới được.
Nàng từ nhà vệ sinh ra, Đại Nữu và Nhị Nữu cùng vào. Lâm Miểu nhìn đứa út rồi hỏi bé: “Tam Nữu, con có muốn đi vệ sinh không?”
Lâm Miểu ngồi xổm xuống trước mặt nó, đặt đèn dầu xuống đất rồi bảo: “Con đừng vào trong đó, kẻo lại ngã xuống đấy.”
Đi đứng còn chẳng vững, lảo đảo thế kia, lỡ ngồi không vững mà ngã xuống hố thì nàng nên vớt hay không vớt lên đây?
Tam Nữu vẫn đờ đẫn nhìn nàng, không chút cảm xúc.
Lâm Miểu lại nói: “Tiểu ở đây đi, nương bế con, đừng làm bẩn giày đấy.”
Nhà nàng có đứa cháu gái hai tuổi, nếu không phải bô nhỏ mà là hố xí thì tự nó cũng không thể đi vệ sinh được, huống chi Tam Nữu còn gầy yếu hơn cả cháu gái nàng. Chắc chắn phải có người giúp mới được.
Lâm Miểu cởi quần cho Tam Nữu, bế bé lên. Vừa bế, nàng đã cảm thấy trọng lượng trên tay nhẹ bẫng, chân tay con bé gầy khẳng khiu. Nhìn mà cảm thấy trong lòng như thắt lại.
Có lẽ là lần đầu tiên được nương bế nên Tam Nữu ngây ngẩn cả người, cơ thể cũng cứng đờ.
Lâm Miểu ngồi xổm đến tê cả chân mà Tam Nữu vẫn cứ đơ ra. Nàng chẳng còn cách nào, đành phải phát ra tiếng “xi xi” dỗ dành, một lúc lâu sau bé mới tiểu được.
Đại Nữu và Nhị Nữu đã ra ngoài, ngồi xổm một bên, kinh ngạc nhìn nương đang xi tiểu cho em út. Dường như chúng chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, thật kỳ lạ.
Lâm Miểu xi tiểu cho Tam Nữu xong, mặc lại quần cho bé rồi cầm đèn dầu bảo chúng: “Về thôi.”
Nàng nghĩ đến tình cảnh khó khăn khi lát nữa đi ngủ, không khỏi thở dài. So với việc chung đụng với Diệp Ngũ Lang ban ngày, ban đêm mới là khó khăn nhất, vẫn chưa biết nên sắp xếp thế nào đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)