Hắn dường như ngủ rất say, không có phản ứng gì.
Lâm Miểu thầm thở phào một hơi.
Nàng lục lọi một hồi rồi lấy ra một bộ quần áo. Nhìn cái yếm và quần trong đã phai màu, sờn rách trong tay, nàng khẽ thở dài thật nhẹ.
Dù đều là cùng một cơ thể nhưng nàng vẫn thấy hơi lấn cấn, trong lòng có chút không thích nghi nổi.
Sau này có điều kiện, nhất định phải sắm sửa nội y mới được.
Cầm quần áo, sợ đóng cửa tủ phát ra tiếng động, nàng cứ để tủ mở như vậy, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Bước chân nàng nhẹ bẫng, cứ như là không có trọng lượng vậy.
Đợi nàng đi khỏi phòng, nam nhân trên giường mới mở mắt, ánh mắt tĩnh lặng nhìn lên trần nhà.
*
Khi Lâm Miểu vào bếp cởi quần áo để lau rửa, nàng mới phát hiện thân hình này gầy gò đến đáng sợ, ngực cứ như là dán vào lưng vậy, khó trách không hề có sinh hoạt vợ chồng.
Nàng cúi đầu nhìn dáng người khô quắt của mình lúc này, đột nhiên lại cảm thấy may mắn.
Diệp Ngũ Lang không sinh ra dục vọng với tức phụ như thế này thì tức là nàng cũng được an toàn.
Gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, Lâm Miểu bắt đầu lau người.
Phòng bếp chật hẹp, lại có củi lửa nên chỉ có thể lau qua loa. Sau khi lau người xong, cơ thể dính dớp lập tức nhẹ nhàng khoan khoái hẳn.
Lâm Miểu cảm thấy cả người như vừa khôi phục lại được đôi chút sức sống.
Trời tối dần, muỗi cũng bắt đầu hoành hành, không chỉ kêu vo vo không ngừng mà còn hút máu người nữa, thật sự là rất đáng ghét.
Lúc nãy khi lau người, nàng đã bị đốt cho mấy nốt rồi, ngứa ngáy vô cùng. Nàng gãi gãi cái cổ bị đốt, thấy muỗi bay quanh mắt liền xua tay để đuổi chúng đi.
Nhà này phải dùng ngải cứu để xông muỗi, nàng nhất thời không nhớ ra nên không xông trước.
Nàng vào phòng khách tìm nắm ngải cứu đã khô một nửa, mang vào bếp để mồi lửa từ đống than còn sót lại.
Một lát sau, trong bếp đã bốc khói nghi ngút, khói ngải cứu không quá nồng, cũng tạm được.
Nàng dùng kẹp tre gắp nắm ngải cứu đang bốc khói bỏ vào hũ gốm rồi bưng vào phòng. Vừa đặt xuống là đóng cửa ngay, tránh cho muỗi cũ chưa chết mà muỗi mới đã nườm nượp bay vào.
Đóng cửa đi ra sân, Lâm Miểu mới chợt nhớ ra trong phòng còn có một người nữa đang nằm, nàng vội quay lại định mang hũ ngải cứu ra. Nhưng vừa vào đến phòng khách, cửa buồng ngủ đã mở.
Diệp Ngũ Lang dường như bị khói làm sặc, nhíu mày bước ra ngoài. Hắn đóng cửa buồng trong, vừa xoay người lại đã sầm mặt mà nhìn chằm chằm Lâm Miểu một hồi. Nhìn đến mức nàng lạnh cả sống lưng.
Lâm Miểu giật mình, vội giải thích: “Ta vừa mới xông muỗi.” Nàng đâu có ý định làm hắn ngạt khói đâu.
Diệp Tẫn thu hồi tầm mắt, không nói gì mà đi thẳng ra sân.
Hắn vừa ra sân, Đại Nữu và Nhị Nữu liền giống như nương của mình, rụt rè gọi một tiếng: “Cha.”
Nam nhân không đáp, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt không hó hé nửa lời của đứa út.
Vốn đã buồn tiểu, lại uống thêm nửa bát canh rắn, nàng thật sự sắp chịu hết nổi.
Trời đã mờ tối, chỉ còn lại chút ánh sáng mờ mịt, không đi giải quyết ngay thì trời sẽ tối hẳn mất.
Bên ngoài toàn núi là núi, ban ngày nàng còn thấy sợ muốn chết, huống chi là ban đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

