Xung quanh tối om, bóng cây lay động. Tiếng chim kêu, tiếng ve kêu, càng tô đậm thêm cho khung cảnh âm u đáng sợ này. Đêm khuya mà đau bụng thì chắc nàng chẳng dám ra ngoài đâu, thà tiểu ra quần còn hơn.
Dưới màn đêm u ám này, Lâm Miểu dẫn ba đứa nhỏ, run rẩy đi về nhà.
Khi về đến trước cổng nhà thì cổng đã bị Diệp Ngũ Lang đóng lại rồi.
Nàng đẩy thử, vậy mà không đẩy nổi!
Diệp Ngũ Lang muốn nhốt bốn mẫu tử nàng ở ngoài sao?
Hay lắm, giờ thì chẳng cần lo lắng chuyện nằm chung giường với hắn nữa rồi, vì đến cái cổng sân còn chẳng vào được!
Bờ tường đá bao quanh sân cao hơn cả Diệp Ngũ Lang, cũng chẳng thể nhìn thấy tình hình bên trong.
Đang định giơ tay gõ thử thì cổng sân đã được mở ra từ bên trong luôn rồi.
Cổng vừa mở, đã thấy Diệp Ngũ Lang cầm một mảnh vải lau tóc, thản nhiên liếc nhìn bốn mẫu tử một cái, sau đó quay người đi vào sân.
Lâm Miểu: “...” Vậy ra hắn đóng cửa để đi tắm sao? Cái tên nam nhân này, còn sợ mẫu tử cácn nàng nhìn lén chắc?
Lâm Miểu dẫn ba cái đuôi nhỏ vào sân, khi đi ngang qua sân thấy một vũng nước lớn, chắc Diệp Ngũ Lang vừa tắm ở đây.
Lâm Miểu xách đèn vào gian nhà chính thì thấy Diệp Ngũ Lang đang im lặng ngồi ở đó. Mái tóc ướt sũng xõa trên vai, trông rất lộn xộn. Khi họ vào, hắn còn ngước mắt nhìn một cái.
Nàng không nói gì mà đi thẳng vào phòng trong, ba đứa nhỏ cũng đi vào theo nàng.
Sau khi vào phòng, nàng khép nhẹ cửa. Lâm Miểu đặt đèn dầu xuống cuối giường, bảo mấy đứa nhỏ: “Lên giường, đi ngủ.”
Đại Nữu bế em út lên giường, cởi giày cỏ cho em. Tam Nữu lên giường xong liền bò vào trong cùng nằm xuống. Hai đứa kia cũng lần lượt lên giường, Đại Nữu nằm ngoài cùng. Giường nhỏ hẹp, mấy đứa nhỏ nằm sát rạt vào nhau, hoàn toàn không còn chỗ cho nàng nằm.
Lâm Miểu đợi chúng nằm ổn định rồi mới đi thổi tắt đèn, rồi đặt cái đèn dầu xuống gầm giường.
Nàng nằm lên giường, lăn vào sát mép giường bên trong, nếu không phải thấy bức tường không được sạch sẽ lắm, sợ là nàng đã dán chặt vào tường luôn rồi ấy chứ.
Trong phòng tối đen như mực, Lâm Miểu nhắm mắt lại.
Dù bên ngoài có đủ loại âm thanh nhưng nàng vẫn thấy rất yên tĩnh.
Trong sự yên tĩnh đó, mọi cảm xúc tiêu cực đều ùa về.
Một cảm giác cô độc bao trùm lấy nàng, khiến lòng nặng trĩu khó chịu, mắt cũng cay xè.
Dù cơ hội được sống lại lần nữa là một sự may mắn, nhưng nàng vẫn thấy nhớ người thân, nhớ tất cả mọi thứ ở thời đại kia.
*
Ngoài gian nhà chính, Diệp Tẫn ngồi lặng lẽ hồi lâu mới chậm rãi mở mắt, nhìn chuẩn xác về phía cửa phòng trong bóng tối.
Giữa màn đêm, ánh mắt phức tạp của hắn thâm trầm như mực.
Diệp Tẫn nghĩ đến cảnh ngộ của mình: gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, danh tiếng thối nát, lại thêm một cô vợ mặt mày vàng vọt gầy yếu và ba đứa con suy dinh dưỡng như nhau.
Theo bản năng, hắn đưa tay sờ vào bên hông quần, nhưng không thấy túi quần đâu, càng không chạm được vào thứ đồ có thể giải tỏa áp lực mà mình mong muốn. Hắn mở miệng, thấp giọng chửi thề một tiếng "Mẹ kiếp", rồi phiền muộn thở hắt ra một hơi dài.
*
Trong phòng vang lên tiếng ngáy khẽ, Lâm Miểu mở trừng mắt nhìn lên nóc nhà đen kịt, không sao ngủ được.
Nàng vốn định ngủ sớm, nhưng dưới áp lực tinh thần nặng nề, nàng chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Sự ám ảnh về cái chết trước khi xuyên không, hoàn cảnh khốn đốn sau khi tới đây, lại thêm chuyện lát nữa phải đối mặt với việc chung giường chung gối với một người đàn ông lạ lẫm khiến nàng thực sự không cách nào thả lỏng được.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Diệp Ngũ Lang có định vào phòng ngủ nữa không đây?
Không có được một câu chắc chắn, thật là khiến người ta phát hoảng.
Nàng nhẹ nhàng xuống giường, áp tai vào cánh cửa gỗ nhưng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nhỏ nào cả, cứ như thể bên ngoài chẳng có ai.
Sao lại không hề có chút động tĩnh gì hết thế?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)